Nguồn: read.st
Nghĩ đến cái chết của Thái Liên, trong lòng Hạng Trần cũng có một cây gai.
Thái Liên là do chính tay hắn giết chết, chính tay giết chết đồng chí, đồng đạo của mình, cảm giác khó chịu tự trách đó không phải lần đầu tiên Hạng Trần trải qua.
Tuy nhiên, nghĩ tới cái chết của Thái Liên, Hạng Trần càng thêm thống hận Dương Niệm!
Nếu không phải kẻ phản bội bán đứng, Thái Liên sao có thể chết chứ?
Tạo Hóa Thiên Đình cung cấp tài nguyên cho hắn, giúp Dương Niệm tu hành đến hôm nay, nhưng người này lại bán chủ cầu vinh, phản bội gia quốc, thật sự đáng hận.
“Dương Niệm, chén cơm phản đồ này không dễ ăn như vậy đâu, ta sẽ cho ngươi nếm thử tư vị địa ngục chân chính!”
Trong ánh mắt Hạng Trần nhiều thêm vài phần âm hiểm, người này hắn nhất định phải báo thù.
Hạng Trần lấy ra Truyền Âm Thần Ngọc, bắt đầu liên lạc với Xích Giao của Ám Bộ, bảo hắn thu thập toàn bộ thông tin tình báo về phủ đệ của Dương Niệm cho mình.
Xích Giao nhận được mệnh lệnh sau, lập tức phái người bắt đầu thu thập tư liệu tình báo của Dương Niệm.
Hạng Trần cũng vội vàng trở về doanh trại quân đội của mình.
Hắn vừa về đến quân doanh, phía trên quân bộ liền truyền đến một đạo mệnh lệnh, chuẩn bị tiến hành đại thể kiểm toàn quân!
Cái gọi là đại thể kiểm toàn quân, cũng chính là đại bài tra, bài tra xem trong quân đội có gian tế của địch phương hay không.
Đương nhiên, đại thể kiểm như vậy không nhằm vào mỗi một người, chủ yếu là nhằm vào các quân quan cấp đại đội trở lên trong quân đội.
Binh lính bình thường số lượng quá lớn, không thể làm đến người người đều kiểm tra.
Hơn nữa, binh lính bình thường dù có gián điệp, gian tế, tác dụng có thể tạo được cũng vô cùng nhỏ, không chiếm được tư liệu tình báo hữu dụng gì nhiều, tính nguy hại phi thường nhỏ.
Mà Hạng Trần, loại trung quân tướng lĩnh này, trong quân đội đã được coi là cao cấp tướng lĩnh.
Hắn về đến quân doanh không bao lâu, một đội người của đội kiểm tra liền đi tới quân doanh của hắn, tìm được Hạng Trần.
Có ba người đến, hai nam một nữ, xem ra, nữ tử kia vẫn là người chủ đạo, nữ nhân này cực kỳ xinh đẹp, mặt trái xoan, mắt hồ ly, mặt như hoa đào, tuy rằng mặc áo giáp trong quân đội, nhưng vẫn có một luồng khí tức quyến rũ nồng đậm.
“Hạng trung quân chào ngài, tôi là Đồ Sơn Quan Nguyệt của bộ kiểm tra, phụ trách đại thể kiểm của tân quân đoàn Mười Hai các ngài.”
Nữ tử tiến lên xòe bàn tay ra tự giới thiệu.
Hạng Trần vội vàng đứng dậy bắt tay nói: “Đồ Sơn trung quân chào ngài, tại hạ là trung quân tướng lĩnh Hạng Nhị Lang của tân quân đoàn Mười Hai, may mắn được gặp, may mắn được gặp.”
Hạng Trần nhìn về phía nữ tử này, liếc mắt liền nhìn ra bản thể của đối phương, tộc hồ yêu Đồ Sơn thị, Hồ tộc mạnh nhất trong Hồng Hoang, không có chi nhất.
Trước hắn từng có tiếp xúc, còn bắt được một hồ nữ, sau đó thả đi.
Đồ Sơn Quan Nguyệt khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Nghe qua đại danh của Hạng tướng quân, thôi diễn quân sự, luận võ đều thắng hoàn toàn thiên tài của Văn Nhân gia tộc.”
“Ha ha, quá khen rồi, không đáng nhắc tới, không biết ta nên phối hợp với các ngài như thế nào?” Hạng Trần không động thần sắc hỏi.
Đồ Sơn Quan Nguyệt nói: “Chỉ cần tập hợp tất cả các quân quan cấp đại đội trở lên trong quân của tướng quân lại là được, chúng tôi sẽ thi pháp với bọn họ, kiểm tra xem trong đó có gian tế, gián điệp hay không.”
“Đương nhiên rồi, căn cứ vào mệnh lệnh của quân bộ, Hạng tướng quân ngài cũng phải tham gia đại kiểm tra này.”
Hạng Trần cười ha ha một tiếng: “Đó là đương nhiên, ta toàn lực ủng hộ quyết định của quân bộ, Vương Thanh Vân!”
“Thuộc hạ có mặt!” Vương Thanh Vân bên cạnh bước ra cung kính hành lễ.
“Ngươi đi tập hợp tất cả các quân quan cấp đại đội trở lên của các sư đoàn, tập hợp tại quảng trường trung quân!”
“Vâng!” Vương Thanh Vân nghe vậy lập tức lon ton đi làm việc.
“Ba vị mời ngồi, mời uống trà.” Hạng Trần lại mời ba người này ngồi xuống.
“Đa tạ.” Ba người này liền ngồi xuống trong quân bộ của Hạng Trần chờ đợi.
Không lâu sau, trên quảng trường trung quân đã tập hợp mấy ngàn người.
Hạng Trần dưới trướng có hai mươi mốt vạn người, các quân quan cấp cơ sở phía dưới, có mấy ngàn người, trong đó chủ yếu là các quân quan cấp liên, bài khá nhiều.
Sau khi mọi người đều tập hợp đông đủ, Vương Thanh Vân vội vàng chạy tới bẩm báo: “Khởi bẩm đại nhân, người đều đã đến đông đủ.”
Hạng Trần đứng dậy mỉm cười nói: “Ba vị, chúng ta mời.”
“Mời!” Ba người đứng dậy, sau đó đi theo đến quảng trường trung quân.
Trên quảng trường trung quân, mấy ngàn tên tướng lĩnh quân quan đứng chỉnh tề, tất cả đều giơ hai tay sát vào nhau trong tư thế nghiêm.
“Nghỉ!” Trần Bân ra khẩu lệnh.
“Nghiêm!”
“Chào!”
Oanh ——! Mấy ngàn người chỉnh tề thống nhất, giơ tay chào ngang đầu, kiểu chào quân đội này có chút khác biệt so với các bộ đội khác.
Tâm thần lực này, tính kỷ luật này, khiến Đồ Sơn Quan Nguyệt bọn người đều có chút kinh ngạc, tân binh bộ đội có thể làm đến như vậy, thật sự hiếm thấy.
Đồ Sơn Quan Nguyệt cười nhạt nói: “Xem ra Hạng tướng quân trị binh có phương pháp nhỉ, tân binh bộ đội có thể có được tinh thần diện mạo như thế này, thật sự ít thấy.”
Hạng Trần xua tay cười nói: “Không đáng nhắc tới, so với những lão bộ đội kia chúng ta còn kém xa lắm.”
Kê tra trung quân khác bên cạnh nhíu mày nói: “Hoa hoè hoa sói, làm những hình thức chủ nghĩa này, không bằng dành nhiều thời gian hơn để nâng cao sức chiến đấu, nghiên cứu chiến trận.”
Hạng Trần nhìn về phía Kê tra trung quân kia, tên này sao lại có giọng điệu có chút nhằm vào mình thế nhỉ? Mình đắc tội với hắn sao?
“Văn Nhân huynh, cũng không thể nói như vậy, quân đội có được tính kỷ luật như thế này dù sao cũng là điều tốt.”
“Quân đội có thể đánh trận mới là vương đạo!” Văn Nhân Võ phản bác Đồ Sơn Quan Nguyệt.
“Thì ra là người của Văn Nhân gia tộc, khó trách lão tử lại cảm thấy có một luồng mùi thuốc súng.” Hạng Trần trong lòng cười lạnh, bề ngoài bình tĩnh gật đầu: “Văn Nhân Kê tra nói cũng đúng, quân đội có thể đánh trận mới là vương đạo.”
Văn Nhân Kê tra hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.
“Đại kiểm tra này, cứ bắt đầu từ ba vị các ngài đi, làm một tấm gương tốt cho mọi người.” Đồ Sơn Quan Nguyệt đi vào chính đề.
Hạng Trần gật gật đầu: “Được, vậy cứ bắt đầu từ ba chúng ta đi, xin hỏi chúng ta cần làm gì?”
“Cái gì cũng không cần làm, trả lời câu hỏi của chúng tôi là được rồi.” Đồ Sơn Quan Nguyệt lấy ra một mặt gương.
Mặt gương này vô cùng cổ xưa, tựa như vầng trăng tròn, tên là Vấn Tâm Kính.
Thần hồn chi lực của Đồ Sơn Quan Nguyệt rót vào trong đó, Vấn Tâm Kính lập tức tỏa hào quang bao trùm lên ba người.
Giờ khắc này, Hạng Trần lập tức cảm giác được có một luồng tinh thần lực pháp tắc cực kỳ cường đại tiến vào trong cơ thể mình, hấp dẫn tâm thần, ý thức của mình.
Giờ khắc này, hắn cảm giác mình lập tức xuất hiện trong một không gian mà xung quanh đều là gương.
Và trong không gian này, hiện ra rất nhiều hình ảnh trong lòng hắn, hay nói cách khác, những hình ảnh hắn đang nghĩ trong lòng.
Và một đạo thần niệm truyền vào trong đầu hắn.
“Ngươi có phải là gian tế cài vào quân ta hay không?” Một câu hỏi đơn giản trực tiếp.
Trong không gian xung quanh, hình ảnh vặn vẹo, cuồn cuộn, tâm thần Hạng Trần bị một cỗ lực lượng khống chế, khó mà nói ra lời trái với lương tâm, rất muốn nói là phải!
Mà dục vọng như vậy, khó có thể ngăn chặn.
Dường như chỉ cần nói dối, bản thân sẽ thân tử đạo tiêu, sẽ phải chịu sự khiển trách của lương tâm vĩnh viễn, cho dù tâm cảnh mạnh mẽ như hắn, cũng rất khó không bị ảnh hưởng.
Hạng Trần đang định trả lời là phải, thế nhưng Long Phượng Thần Ẩn mặt nạ ẩn giấu dưới lớp da đột nhiên phóng xuất ra một cỗ lực lượng tràn vào đạo hồn của Hạng Trần.