Nguồn: read.st
Hạng Trần không hề biết chuyện gì đang xảy ra ở Đại Thương. Từ Đại Thương đến Hoang Đô xa ba vạn cây số, cho dù là dùng loại chim đưa thư đường dài như Hải Đông Thanh để truyền đạt thư tín, cũng cần mấy ngày.
Hoang Châu Học Cung, Linh Thú Trường.
Linh Thú Trường là nơi chuyên môn nuôi dưỡng linh thú cưỡi bên trong Hoang Châu Học Cung. Đương nhiên, xưng hô linh thú ở đây, chỉ là mỹ danh mà nhân loại dành cho yêu thú đã thuần hóa mà thôi, cũng không phải là thật sự có linh thú huyết mạch.
Hạng Trần, Thiên Vũ, Hạ Hầu Vũ, Vương Tiểu Kê mấy người đi tới Linh Thú Trường, đến đây thuê linh thú.
Nơi này nuôi dưỡng có Long Câu, yêu cầm, chỉ cần tốn tiền là có thể thuê.
Hạng Trần thuê một con Thanh Phong Điêu, yêu cầm Nguyên Dương cảnh giới tam trọng, tốn năm trăm linh tệ, thời hạn thuê là một tháng.
"Hạng học đệ, Thanh Phong Điêu tính cách kiệt ngạo bất tuân, nếu không phải là người có thực lực tuyệt đối mạnh hơn nó, muốn thuê, e rằng nó cũng sẽ không thần phục."
Một tên đệ tử học cung dẫn mấy người đi tới bên trong Linh Thú Trường, trước một cái lồng lớn độc lập.
Bên trong cái lồng này, có một con yêu điêu màu xanh khổng lồ với thể hình có thể sánh ngang với voi lớn.
"Học trưởng không cần lo lắng, ta tự có thể thuần phục nó."
Hạng Trần cười nói, giao tiền.
"Được rồi, đây là chìa khóa, còn có linh phù khống chế Ngự Thú Hoàn, khi ngươi trở về thì nhớ giao lại cho ta, thời gian một tháng, nếu như quá hạn chưa trả, đến lúc đó sẽ dựa theo quy củ mà thêm tiền."
Người này đưa cho Hạng Trần chìa khóa, cùng một viên linh phù khống chế.
Hạng Trần mở khóa lồng, Thanh Phong Điêu bên trong một tiếng trường khiếu, cuốn lên cuồng phong, trực tiếp từ trong lồng bị thổi mở ra mà đi ra.
Con Thanh Phong Điêu này quan sát Hạng Trần, ánh mắt sắc bén, ẩn ẩn có ý phản loạn.
Hạng Trần cười nhạt một tiếng, đột nhiên, trong hai con ngươi bạo phát một đạo tinh quang, một cỗ huyết mạch uy áp vô hình bao phủ về phía Thanh Phong Điêu!
Thanh Phong Điêu dưới sự áp bách của cỗ huyết mạch uy áp này, kinh hãi nhìn Hạng Trần, sau đó cái đầu cao ngạo dần dần cúi xuống.
Nó chẳng qua chỉ là một con yêu thú phổ thông có huyết mạch Huyền cấp, làm sao có thể chống đỡ được uy áp thánh thú của Hạng Trần, thứ có cảnh giới không sai biệt lắm với nó.
"Như vậy mà đã phục rồi sao?" Đệ tử kia cũng kinh ngạc nhìn Hạng Trần một cái.
"Điêu nhi ngoan." Hạng Trần đi qua, bàn tay vuốt ve đầu của Thanh Phong Điêu này.
"Học trưởng, đa tạ." Hạng Trần hơi hành lễ với đệ tử kia, sau đó dẫn Thanh Phong Điêu đi ra ngoài.
Sau khi ra khỏi linh lồng, bốn người lên lưng Thanh Phong Điêu, Thanh Phong Điêu một tiếng trường khiếu, hai cánh to hai ba mươi mét vỗ một cái, cuốn lên cuồng phong, thân thể xông thẳng lên trời.
Bốn người ngồi trên lưng Thanh Phong Điêu, mà Thanh Phong Điêu xông lên không trung vài trăm mét, bay về phía chân trời.
"Gần một năm chưa trở về rồi, thật sự có chút hoài niệm Đại Thương."
Hạ Hầu Vũ cười mỉa: "Ta thấy ngươi là hoài niệm mấy tiểu thiếp kia của ngươi đi."
"Không mang theo Tiểu Đan, vậy ngươi cho rằng tên gia hỏa này trộm đạo về Đại Thương làm gì." Hạng Trần cũng liếc hắn một cái.
Vương Tiểu Kê là người phong lưu nhất trong mấy người, trước kia khi nam bá nữ, cưới mấy tiểu thiếp. Diệp Nhu suýt chút nữa bị nghiệt súc này chà đạp, cũng may là không bị hắn chà đạp, nếu không ngày đó Hạng Trần đã giết hắn rồi.
"Hắc hắc, đều là nam nhân, nhìn thấu nhưng không nói ra rồi, nói đến Hầu ca, ngươi và Bảo nhi tỷ sao rồi? Có ăn được thịt không?" Vương Tiểu Kê ti tiện cười hỏi.
Hạ Hầu Vũ một bàn tay vỗ vào người Vương Tiểu Kê, Vương Tiểu Kê một tiếng thảm kêu, trực tiếp bị vỗ bay xuống, nhưng lại lập tức ngưng tụ chân cánh bay lên.
Hạng Trần đem Thanh Mông, Tiểu Đoàn bọn họ từ trong Càn Khôn Giới phóng ra ngoài hít thở.
Thần Bằng huyết mạch của Thanh Mông, suýt chút nữa áp bách khiến con Thanh Phong Điêu này ngã xuống.
Mà Hạng Trần lần này trở về, một là đi thăm mẫu thân của mình, nhìn xem Tuyết nhi bọn họ, hai là chủ yếu đưa Thanh Mông, Tiểu Đoàn đến Phong Trần Trang của Đại Thương an ổn.
Tốc độ của Thanh Phong Điêu, một ngày đại khái có thể bay hơn một vạn cây số, nếu như giữa đường nghỉ ngơi một chút, không sai biệt lắm hơn hai ngày là có thể bay đến Đại Thương.
Hai ngày sau vào buổi trưa, một con Thanh Phong yêu điêu khổng lồ đã đi tới trên không Đại Thương Vương Thành, bây giờ mấy người lại nhìn Đại Thương, vẫn nhịn không được cảm thán.
Đại Thương Vương Thành, thậm chí còn không có diện tích lớn bằng Hoang Châu Học Cung, chiếm diện tích không quá một trăm cây số vuông.
Sau khi Thanh Phong yêu điêu vào trên không thành, dưới mệnh lệnh của Hạng Trần, lao xuống một khu vực.
Mà phía dưới, chính là Phong Trần Trang!
Thanh Phong yêu điêu rơi xuống bên ngoài Phong Trần Trang, bên trong Phong Trần Trang có trận pháp, cưỡng chế hạ xuống sẽ kích hoạt trận pháp.
Một cỗ cuồng phong cuốn tới, trong tiếng kinh hô của vô số người xung quanh, con thanh điêu khổng lồ rơi xuống ở cửa lớn Phong Trần Trang.
Mà cửa lớn, còn đứng bốn tên Bạch Hổ Vệ, nhìn thiếu niên từ trên thanh điêu xuống tới, trên bờ vai có một con Tiểu Bạch Hổ đang ngồi xổm, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó kinh hỉ kêu lên.
"Thiếu chủ, Ngài đã trở về!"
"Thiếu chủ đã trở về, cung nghênh Thiếu chủ về Trang!"
Bốn người lập tức quỳ một gối xuống đất nghênh đón.
Hạng Trần cười nói: "Không cần khách khí, không tệ, tu vi có tiến bộ."
Bốn người gác cổng này hắn đều nhận biết, bây giờ đều là cao thủ Tiên Thiên cảnh giới bát trọng rồi, trước kia bất quá chỉ là Tiên Thiên cảnh giới nhị trọng, đề thăng cũng rất nhanh rồi.
"Thiếu chủ, gần một năm không gặp, Ngài cuối cùng đã trở về."
Bốn người đứng dậy đi qua đón lấy.
"Cẩu Tử, ta về nhà trước một chuyến."
"Trần ca, ta cũng vậy."
Hạ Hầu Vũ, Vương Tiểu Kê chào hỏi xong, cũng phải về nhà một chuyến.
Hạng Trần dẫn Thanh Mông, Tiểu Đoàn, còn có một đám con thỏ nhỏ đi vào đại môn, nói: "Mẫu thân ta có ở trong Trang không?"
Bạch Hổ Vệ này nghe vậy sắc mặt ảm đạm, mặt lộ vẻ do dự, nói: "Xảy ra chút chuyện, phu nhân không có ở trong Trang."
Hạng Trần cau mày, bước chân dừng lại hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Bạch Hổ Vệ này thấp giọng nói: "Bẩm Thiếu chủ, hôm trước, Hạ gia xảy ra chuyện rồi."
"Hạ gia làm sao?" Trong lòng Hạng Trần đã có chút dự cảm không tốt.
"Hôm trước, một đám cường phỉ không biết tên xông vào Hạ gia, đốt cháy hai tòa phủ đệ của Hạ gia, giết không ít người, mà nhà Tam gia cũng bị đốt cháy, Hạ Hà phu nhân chết bởi tai họa, mà Hạ Tuyết tiểu thư, hành tung bất định."
Oanh...! Lời vừa nói ra, cả người Hạng Trần tựa như trong nháy mắt gặp phải sét đánh giữa trời quang, cả người trước mắt đều tối sầm, lửa giận công tâm.
Hai con ngươi của hắn lập tức biến thành đỏ tươi, lập tức tóm lấy cổ của Bạch Hổ Vệ này, giận dữ nói: "Ngươi nói gì? Tam nương của ta chết rồi, bị người ta giết sao? Tuyết nhi biến mất rồi?"
Bạch Hổ Vệ sắc mặt đỏ bừng, vội nói: "Thuộc hạ không dám nói bậy, bây giờ phu nhân cũng đang ở Hạ gia điếu viếng."
Bước chân Hạng Trần một trận lảo đảo, người suýt chút nữa không ngã xuống, Thanh Mông vội vàng đỡ Hạng Trần.
"Hạng Trần ca ca, ngươi làm sao vậy?" Tiểu Đoàn cũng tiến lên đỡ Hạng Trần.
"Tam nương, Tuyết nhi!"
Hạng Trần đứng vững, một tiếng gào lên đau xót, sau đó cả người lập tức bạo phát chân nguyên, ngưng tụ chân cánh, xông về phía Hạ gia.
Thanh Mông cũng là một trận mộng bức, sau đó vội vàng ôm Tiểu Đoàn phá không mà đi, đi đuổi theo Hạng Trần.