Đô Thiên Chí Tôn khổ sở nói: "Ta còn có lựa chọn nào khác sao?"
Đế Huyền Vi nụ cười xán lạn: "Rất tốt, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, đã mọi người ý kiến đều thống nhất, vậy sau này Hồng Hoang Thiên Hải liên minh liền trở thành thế lực vực ngoại của Vu Thần tộc tổ đình chúng ta, do ta thống nhất chỉ huy. Ngoài ra, tin tức này cũng đừng công khai ra ngoài, càng không thể để Hồng Hoang Yêu Quốc và Tạo Hóa Thiên Đình biết."
Mọi người chỉ đành phải gật đầu, dư quang không khỏi liếc nhìn Hạng Trần, đôi đạo lữ này quả thật âm hiểm như nhau.
Thế nhưng bọn họ đã sớm trúng chiêu của Hạng Trần, trước đó đã ký kết khế ước, lực lượng của khế ước đó lại còn khủng bố hơn cả độc này.
Dịch Vu Lão Tổ thản nhiên nói: "Rất vui khi mọi người có thể sáng suốt lựa chọn Vu Thần tộc tổ đình chúng ta, sau này sẽ không phụ bạc mọi người đâu, mọi người cũng đừng cố gắng giải độc làm gì, độc này, các ngươi không thể giải được."
"Nếu như ta phát hiện ai dám thử giải độc, sẽ lập tức khiến độc phát tác, không quá một lát là có thể khiến chư vị đạo hữu thân tử đạo tiêu!"
Mọi người vội nói không dám, trong lòng muốn khóc, chúng ta sao lại số khổ như vậy chứ, trước thì ký khế ước, sau lại bị người hạ độc khống chế.
"Huyền Vi, những người này liền giao cho ngươi quản lý, tin tức ở đây tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, một nước cờ này đến thời khắc mấu chốt có thể có diệu dụng to lớn." Dịch Vu Lão Tổ nói với Đế Huyền Vi.
Đế Huyền Vi gật đầu: "Dịch Tổ yên tâm, ai mà tiết lộ tin tức ra ngoài, một khi ta tra được, tất nhiên sẽ giết hắn!"
Một câu này của nàng là nói cho những người khác có mặt ở đây nghe.
"Ừm, ngươi nhẫn nhịn ẩn mình nhiều năm vất vả rồi, bây giờ cuối cùng cũng hoàn thành trọng trách lớn, có rảnh thì trở về tổ đình một chuyến đi."
"Được, qua một thời gian ta liền trở về một chuyến bái kiến Tổ Đế."
Dịch Vu Lão Tổ ánh mắt lại rơi xuống trên người Hạng Trần, ánh mắt hơi hơi nhắm hờ: "Lai lịch của đạo lữ này của ngươi, hãy lại cẩn thận tra kỹ, đừng vì hắn mà ảnh hưởng đến tiền đồ của ngươi, người này cũng không đơn giản đâu."
Đế Huyền Vi có Hạng Trần làm đạo lữ, chuyện này tự nhiên không thể giấu được cơ quan tình báo của Vu Thần tộc.
Đế Huyền Vi gật gật đầu, biểu thị chính mình sẽ hoàn toàn tra rõ ràng.
Dịch Vu Lão Tổ không dừng lại thêm ở đây, xé rách không gian rời đi.
Đế Huyền Vi nhìn mọi người nói: "Chúng ta lại thương nghị công việc sáp nhập tiếp theo đi, từ hôm nay trở đi, toàn bộ quân đội của tất cả Thiên Đảo đều nghe theo lệnh ta ——"
Đế Huyền Vi bắt đầu ban lệnh, ban bố một hệ liệt chính sách.
Cuộc họp này kéo dài ròng rã hai ngày mới kết thúc, lúc này mới để các Thiên Đảo chi chủ trở về.
Mà Đế Huyền Vi lưu lại Đô Thiên Đảo, nơi đây vị trí địa lý tốt nhất, sau này nàng dự định chấp chính ở đây.
Thần cung của Đô Thiên Chí Tôn đều bị Đế Huyền Vi chiếm cứ, còn về phần Đô Thiên Chí Tôn, chỉ có thể dời chỗ ở rồi.
Đêm, sau khi tất cả mọi người rời đi, Đô Thiên Thần Cung vốn có, bây giờ cũng đã đổi thành Huyền Vi Thần Cung.
Trong vườn, Hạng Trần và Đế Huyền Vi hai người dạo bước, Hạng Trần nhíu mày không nói, chờ đợi Đế Huyền Vi mở lời trước.
"Có phải là đang oán trách ta không thành thật nói cho ngươi biết một số chuyện này sẽ xảy ra sau này không?" Đế Huyền Vi dẫn đầu mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh của hai người.
Hạng Trần chắp hai tay sau lưng đi ở bên cạnh: "Ta chỉ là không ngờ tới ngươi vậy mà vẫn là người của Tổ Đình, nói như vậy thì năm đó ngươi đột phá Thiên Địa Chí Tôn, bị người của Tổ Đình ám sát các loại đều là một màn kịch lớn, nực cười là lúc đó ta thật sự còn lo lắng cho ngươi."
Trong lời nói của Hạng Trần vẫn mang theo vài phần u oán.
Đế Huyền Vi nhéo mặt hắn mỉm cười nói: "Được rồi, cũng đừng tức giận, nếu không phải màn kịch lớn đó, ngươi tiểu lưu manh này làm sao có thể đạt được thân thể bổn tọa chứ, nói ra thì vẫn là ngươi chiếm hời, cũng đừng ở đây chiếm hời còn bày ra vẻ ngoan ngoãn."
Nói đến đây, trong mắt Đế Huyền Vi quang mang lưu chuyển, ý vị thâm trường nói: "Ngươi không phải cũng chưa nói hết sự thật cho ta sao."
"Đánh rắm, ta nào có giấu diếm nhiều như ngươi vậy."
"Ồ, thật sao, đã như vậy ngươi nói ngươi là luân hồi chuyển thế của bản nguyên vũ trụ chi linh La Thiên, vậy còn Ngu Cảnh Thụy trước đó thì sao? Là La Thiên Đế Quốc chi chủ, ngươi là bản nguyên vũ trụ chi linh La Thiên chuyển thế vậy hắn là gì?"
Hạng Trần nghe vậy liền lập tức khó xử, chết tiệt, hóa ra bà cô này đều biết cả rồi.
Thế nhưng nghĩ như vậy cũng đúng, Đế Huyền Vi vốn là ám kỳ do Vu Thần tộc bố trí, thân phận thật sự của Ngu Cảnh Thụy Đế Huyền Vi vốn có lẽ không biết.
Thế nhưng Vu Thần tộc không nhất định là không điều tra ra được, dù sao những người kia của La Thiên Đế Quốc năm đó cũng đã từng bị người của Vu Thần tộc diệt sát một lần.
Đế Huyền Vi đã vẫn là người của Vu Thần tộc, vậy nàng tất nhiên cũng có thể là tiếp xúc được tình báo như vậy, vậy thì những lời nói dối mà chính mình nói năm đó liền tự sụp đổ.
Cho nên trên thế giới này cũng không có lời nói dối hoàn mỹ, lời nói dối tổng có lúc bị nhìn thấu.
Đế Huyền Vi hai mắt trực tiếp nhìn thẳng vào ánh mắt Hạng Trần: "Vậy bây giờ thì sao? Ngươi có thể nói cho ta biết ngươi là ai chưa? Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi là người của Hồng Hoang Yêu Quốc, hay là người của Tạo Hóa Thiên Đình?"
Hạng Trần nhìn ánh mắt đối phương, không chút nào tránh né: "Ngươi đã nghi ngờ ta là người của Hồng Hoang Yêu Quốc hoặc là Tạo Hóa Thiên Đình, tại sao không trực tiếp cùng Dịch Vu Lão Tổ bắt ta lại thẩm vấn? Ta đã lừa ngươi một lần, liền có thể lừa ngươi hai lần, vô số lần, lời ta nói ngươi còn nguyện ý tin tưởng sao?"
Đế Huyền Vi buông tay khỏi mặt Hạng Trần, hai tay chắp trước bụng dưới tiếp tục đi trong hoa viên: "Ta cũng không có nói cho Vu Thần tộc và Tổ Đình ngươi là cái gì luân hồi chuyển thế của bản nguyên chi linh La Thiên. Bằng không thì bọn họ đã sớm nhìn thấu lời nói dối của ngươi để ta bắt ngươi lại rồi, ta chỉ là tùy ý bịa đặt ngươi là chuyển thế của một chí tôn nào đó mà thôi."
"Ta cũng không biết, tại sao lại không nỡ trực tiếp động thủ với ngươi, có lẽ là lâu ngày sinh tình đi!"
"Không thể không phủ nhận là, ta thật sự rất thích ngươi tiểu lưu manh này, cũng không nỡ giết ngươi, ai, khó giải quyết quá, quả nhiên tình cảm thứ này sẽ khiến người ta mất đi lý trí và lực phán đoán."
Hạng Trần dày mặt đi lên, ôm lấy eo thon như rắn nước của Đế Huyền Vi, tựa vào trên bờ vai đối phương cười hắc hắc nói: "Hay cho một câu lâu ngày sinh tình, chứng tỏ ngươi không phải là một động vật máu lạnh, thực ra ta là ai thật sự có quan trọng đến vậy sao? Cả đời này ta vĩnh viễn sẽ không làm hại ngươi, thân phận trước kia của ta là giả, nhưng tình yêu của ta dành cho ngươi là thật, lời nói dối là giả, hoa hồng là thật."
Đế Huyền Vi gạt tay Hạng Trần ra, thoát khỏi vòng tay Hạng Trần: "Nếu quả thật yêu nhau, ngươi sẽ không giấu ta như vậy, nếu như ta ngay cả ngọn nguồn chân thật của ngươi cũng không biết, ta làm sao tín nhiệm ngươi? Làm sao có được cảm giác an toàn."
"Cho nên bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn, một là nói cho ta biết thân phận thật sự của ngươi. Thứ hai, mọi người từ nay đường ai nấy đi, ta cũng không hỏi ngươi là ai nữa, sau này nếu như lại thấy ngươi đứng ở lập trường của ta, đối địch với chủng tộc của ta, ta sẽ không chút do dự mà giết ngươi!"
Mặt Đế Huyền Vi trở nên lạnh lùng, dứt khoát, giờ phút này nàng mới thật sự là nàng, tuyệt đối không phải là một kẻ si tình đã sa vào lưới tình mà không màng đến bất cứ điều gì, hoàn toàn có lựa chọn và nhận thức rõ ràng về lập trường.
------oOo------