Nguồn: read.st
Mà lúc này, một hộ vệ bên cạnh Linh Lung công chúa đi tới gọi, bảo Hạng Trần đi qua.
Hạng Trần khẽ nhíu mày kiếm, chắc là vì chuyện bản thân mình bị bắt đi vừa rồi.
“Để công chúa điện hạ chờ một lát, ta sẽ qua ngay.” Hạng Trần gật đầu nói.
“Nhanh lên, đừng để công chúa đợi lâu.” Vị hộ vệ này rất không khách khí.
“Ta qua trước một chút, nghĩ đến cũng là bởi vì sự tình vừa rồi, chăm sóc tốt Viện trưởng và Dạ cung chủ.” Hạng Trần nói với mọi người.
“Cẩn thận, ngươi vừa bị gọi ra ngoài, bây giờ lại bình an trở về, người khác khó tránh khỏi sẽ nghi kỵ suy nghĩ nhiều.”
Hạ Khuynh Thành sửa sang lại một chút dung mạo và y phục cho Hạng Trần.
Hạng Trần đạm nhiên cười nói: “Ta biết, sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Lão muội, yên tâm đi, công chúa này nhưng là một đại mỹ nhân, đối với cẩu tử rất mực thưởng thức đó, còn cho hắn ngọc phù tự do ra vào phủ công chúa.” Hạ Hầu Vũ cái tên ngốc nghếch này không biết là cố ý, hay là vô tình nói ra một câu như vậy.
Quả nhiên, ánh mắt Hạ Khuynh Thành biến đổi, bàn tay lại nhẹ nhàng nắm chặt lấy tai sói dưới tóc Hạng Trần, cười nói: “Thưởng thức đến mức nào? Ta còn không biết chuyện này đâu, tự do ra vào phủ công chúa.”
Hạng Trần trừng mắt nhìn Hạ Hầu Vũ đã hố mình một cái, cười hắc hắc nói: “Đừng nghe Hầu tử nói bậy, không có gì đáng thưởng thức, công chúa đó chỉ là cảm thấy ta làm thơ cũng không tệ, bảo ta có rảnh thì đi dạy nàng làm thơ mà thôi.”
Sau đó Hạng Trần lại phản kích: “Hầu tử, ngày đó đi Vạn Hoa bảo, tiểu tỷ tỷ mát-xa kinh mạch cho ngươi trông rất xinh đẹp nha, ngươi ở lâu như vậy, thoải mái chứ.”
Hạ Hầu Vũ nghe vậy sắc mặt biến đổi, mà trên cổ hắn, Lê Bảo Nhi yếu ớt nghe vậy lập tức tinh thần phấn chấn.
“Mát-xa! Được lắm Đại Hầu, ngươi đã lên giá rồi ư, dám lén lão nương đi mát-xa, nào nào nào, lão nương sẽ mát-xa thông kinh mạch cho ngươi thật tốt.”
Trong lúc nói chuyện, Lê Bảo Nhi hai tay nắm chặt tai Hạ Hầu Vũ xoay ba trăm sáu mươi độ.
“A! Bảo Nhi, ta sai rồi, đau quá, không dám nữa, sau này cũng không dám đi nữa, đều là cẩu tử kéo ta đi.” Hạ Hầu Vũ đau đến mức nhếch mép nhăn mặt.
“Đừng có chuyện gì cũng lôi Hạng Trần ra, hai huynh đệ các ngươi đều không phải là cái gì tốt đẹp, biết rõ hắn là một con sói cặn bã ngươi còn đi theo.”
Hạng Trần nghe vậy câm nín, nằm không cũng trúng đạn, tôn trọng Lang Vương của ngươi một chút được hay không.
“Được rồi, đừng có trò chuyện gì phong lưu với công chúa, đi qua đi, Linh Lung công chúa loại nữ nhân này, người ái mộ không giàu thì sang, ngươi và nàng mà truyền ra chuyện phong lưu gì, trong Hoàng Đô có rất nhiều người muốn đối phó ngươi.” Hạ Khuynh Thành khuyên bảo.
“Được thôi, nghiêm cẩn tuân theo mệnh lệnh của lão bà đại nhân, lão bà đại nhân không cho phép trêu chọc thì ta kiên quyết không trêu chọc.” Hạng Trần cười khổ, mình khiến người ta không yên lòng đến vậy sao?
Đúng vậy, sói cặn bã, cũng là chim cặn bã, sau này đổi tên Tam Túc Trá Ô.
Hạng Trần đi theo qua đó, mà Linh Lung công chúa, Toàn Cơ quận chúa đang chờ hắn.
Toàn Cơ quận chúa đôi tròng mắt màu tím nhạt quan sát Hạng Trần, khiến Hạng Trần không được tự nhiên, cẩn thận thu liễm tất cả yêu khí của mình.
“Công chúa, Hạng Trần đến rồi.”
“Hạng Trần, bái kiến công chúa điện hạ.”
Linh Lung công chúa ôn hòa giơ tay, sau đó còn giới thiệu Toàn Cơ quận chúa bên cạnh mình: “Hạng tiên sinh không cần khách khí, ta giới thiệu cho ngươi một chút, vị này là đệ tử thân truyền của Quốc sư đương triều, Toàn Cơ quận chúa, cũng là con gái của Quốc tướng đương kim.”
Hạng Trần nhìn người nữ tử đeo mạng che mặt này, sau đó cũng chắp tay hành lễ: “Bái kiến quận chúa, đã nghe đại danh của quận chúa từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt.”
Toàn Cơ quận chúa hơi gật đầu, không nói gì.
Linh Lung công chúa ra hiệu bảo Hạng Trần ngồi xuống, một bên đã đặt một bồ đoàn để đả tọa.
Hạng Trần nói lời cảm ơn rồi khoanh chân mà ngồi, thân thể thẳng tắp, nhìn về phía Linh Lung công chúa, nói: “Công chúa truyền Hạng Trần qua đây có chuyện gì sao?”
Nụ cười ôn hòa của Linh Lung công chúa nhạt đi vài phần, đôi môi son khẽ hé: “Sự tình hôm nay đến quá đột ngột, không ngờ còn liên lụy đến tiên sinh và một đám người khác, là do Đại Hạ chúng ta giám phòng thất trách, cũng liên lụy đến tiên sinh.”
Hạng Trần thở dài nói: “Đều là nghịch tặc quá giảo hoạt, ai cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy.”
Linh Lung công chúa gật đầu, nói: “Đúng vậy, những năm này nhân tộc chúng ta, Đại Hạ hoàng triều ngày càng cường thịnh, man di bốn biển kiêng kỵ, không dám cùng chúng ta chính diện đối đầu, cũng chỉ có thể dùng loại thủ đoạn hạ tác này, vừa rồi bọn họ bắt tiên sinh ra ngoài, không làm khó tiên sinh chứ?”
Vấn đề đến rồi, trong lòng Hạng Trần khẽ động, đây mới là chủ đề, mục đích chủ yếu của đối phương.
Những người khác ánh mắt cũng ngưng tụ trên người Hạng Trần, một đám cường giả cảnh giới Lăng Tiêu, thậm chí siêu việt cảnh giới Lăng Tiêu, ánh mắt uy áp cực kỳ bức người.
Tiêu cung chủ, này một ít cung chủ nhân vật, thậm chí võ tướng cao cấp, Lưu Vân tiên tử đến từ Thiên Tông, đều ở xung quanh Linh Lung công chúa.
Hạng Trần lắc đầu, nói: “Đối phương cũng không làm khó ta, bắt ta, vẫn là bởi vì ta đoạt được hạng nhất trong Cửu Cung Đại chiến, đối phương muốn truy hỏi công pháp của ta, nhưng công pháp võ học của ta đều là truyền từ học cung và lão sư của ta, ký ức bị hạ cấm pháp, đối phương bức hỏi không ra gì, không có giá trị gì thì liền ném ta trở lại.”
Bộ lời nói dối này, hắn đã nghĩ kỹ rồi khi trở về.
“Thì ra là thế, đám nghịch tặc này quả thật đáng ghét, bức người công pháp, đây chính là đại kỵ của nhân tộc.” Linh Lung công chúa gật đầu, tin hay không tin chỉ có chính nàng biết.
“Tiểu tử, thật đơn giản vậy sao? Đối phương không hỏi ngươi tin tức gì từ trong miệng ngươi sao? Ngươi không có phản bội nhân tộc sao?” Tiêu Yển cung chủ lạnh giọng quát hỏi.
Hạng Trần lông mày kiếm vẩy một cái, nhìn về phía Tiêu Yển cung chủ, đạm mạc nói: “Tiêu tiền bối có ý gì? Hạng Trần biết tin tức gì? Bây giờ tất cả sinh tử của chúng ta đều trong tay người khác, người ta muốn biết cái gì, tìm đại nhân vật như Tiêu cung chủ chẳng phải biết nhiều hơn sao? Hạng Trần chẳng qua là một tiểu nhân vật, chỉ là bởi vì trong Cửu Cung chi chiến chém giết một ít rác rưởi của học cung nên nổi tiếng, đối phương hiếu kỳ về đạo tu hành của ta nên bắt đi bức hỏi mà thôi.”
Tiêu cung chủ nghe vậy sắc mặt trầm xuống, một cỗ uy áp mạnh mẽ bao phủ Hạng Trần, quát: “Ngươi mắng ai đấy?”
Một câu kia của Hạng Trần vừa rồi “chém giết một ít rác rưởi” chẳng phải liền là nhắm vào học cung của bọn họ sao, Phương Cường của học cung bọn họ bị Hạng Trần chém giết rồi.
“Công chúa điện hạ, Tiêu cung chủ thật lớn quan uy, đây là muốn chụp bô ỉa lên đầu Hạng Trần ta sao, Hạng Trần thật sự ủy khuất.” Hạng Nhị Cẩu vẻ mặt ủy khuất, bi phẫn, lại đáng thương nhìn về phía Linh Lung công chúa, biểu lộ lòng bé nhỏ đau khổ.
Tiêu cung chủ nghe vậy đều muốn hô chết Hạng Trần rồi, tên này trước đó còn giết người không nháy mắt đó, bây giờ vậy mà lại giả đáng thương, ngươi mẹ nó còn muốn mặt mũi không?
Ai, hắn còn thật không muốn mặt mũi, mặt mũi là cái gì? Còn phải rửa, phiền phức.
“Tiêu cung chủ, bây giờ là cục diện mọi người đồng cam cộng khổ, không thể tùy ý suy đoán làm tổn thương lòng người.” Linh Lung công chúa bình tĩnh nói.
“Vâng.” Tiêu cung chủ thấp giọng, trừng mắt nhìn Hạng Trần một cái.
“Lão già, ngươi cắn lão tử sao, còn muốn hố ta, lão vương bát đản ta nhét con rùa già nhà ngươi, lêu lêu lêu…” Hạng Trần le lưỡi, làm một biểu cảm quỷ dị, trong lòng thầm mắng, tức đến mức Tiêu Yển quay đầu không nhìn cái đồ quỷ quái hiểm độc này.
Linh Lung công chúa thấy dáng vẻ tiểu hài tử mà Hạng Trần biểu hiện ra cũng không nhịn được hé miệng cười khẽ, nghi ngờ trong lòng cũng giảm đi hai phần.
------oOo------