Nguồn: read.st
Mộc Thần trong lòng rất không bình tĩnh.
Hai vị cường giả Bán Bộ Thiên Mệnh Cảnh phía sau Viêm Tịch đã rất mạnh rồi, hẳn là đã đi rất xa trong Vương Cấm lĩnh vực, nhưng là so với nhân vật đã vẫn lạc mười năm trước thì lại có chênh lệch rất lớn.
Nhân vật như vậy đều chết ở trong Băng Diễm?
Trong Hỏa Vực này, thế mà lại có cả nguy cơ mà cường giả Bán Bộ Thiên Mệnh Cảnh của Thiên Cấm lĩnh vực cũng không thể ứng phó!
“Không biết hai vị đến từ đâu?” Lão giả Viêm Tộc vẫn luôn mang theo địch ý, dùng ánh mắt sắc bén dò xét Mộc Thần và Tử Vận, lạnh giọng nói: “Mảnh Hỏa Vực này chính là cấm khu do Viêm Tộc ta thủ hộ, mà người của Viêm Tộc ta thì sinh sống trong tịnh thổ bên trong Hỏa Vực này, bốn phía đều bị liệt diễm ngăn cách, căn bản không có người nào có thể tiến vào!”
Mộc Thần trong lòng cảm giác nặng nề, nói: “Nói như vậy, các ngươi đời đời kiếp kiếp đều ở trong Hỏa Vực, từ trước tới nay chưa từng có ai đi ra ngoài, bởi vì căn bản không ra được?”
“Không sai! Nhưng mà bây giờ xem ra tựa hồ không phải như vậy, các ngươi đã có thể tiến vào, chắc hẳn là có thông đạo riêng biệt rồi!” Lão giả Viêm Tộc ánh mắt lóe lên, ánh mắt của hắn mang theo địch ý cũng mang theo sự nóng bỏng.
Mộc Thần nhìn bọn họ, trong ánh mắt của hắn nhìn thấy ánh sáng hy vọng.
Hiển nhiên, người của Viêm Tộc mặc dù đang thủ hộ Hỏa Vực, nhưng không cam tâm bị vây khốn ở đây vĩnh viễn, bọn họ đối với chuyện bên ngoài vẫn luôn rất hướng về, mong đợi sẽ có một ngày có thể từ nơi đây đi ra ngoài.
“Hai vị, xin hãy cáo tri, các ngươi rốt cuộc là người phương nào, đến từ đâu?”
Mộc Thần suy nghĩ một chút, chuyện này chỉ sợ là không thể giấu được rồi, chỉ có thể nói thật, nói cho bọn họ biết mình đến từ thế giới bên ngoài Linh Lộ.
“Linh Lộ thế giới? Linh Lộ thế giới gì?” Viêm Tịch và hai lão giả đều vẻ mặt mờ mịt, nhưng rất nhanh bọn họ tựa hồ liền nhớ lại cái gì đó, trên mặt dần dần lộ ra vẻ kinh ngạc, thậm chí còn có chút kích động: “Chờ chút… Linh Lộ mà ngươi nói có phải hay không là thế giới do các Chí Tôn kiến tạo!”
“Chính là.”
Mộc Thần gật đầu.
“Quá lâu rồi, thật sự quá lâu rồi à!” Lão giả Viêm Tộc không kềm nổi tiếng thở dài, trên mặt tràn đầy vẻ hồi ức, nói: “Thuở thiếu thời, trưởng bối trong tộc từng đề cập đến Linh Lộ, nếu không phải hôm nay gặp được hai người các ngươi, chúng ta chỉ sợ là cũng không nhớ ra được nữa rồi…”
“Truyền thuyết thế giới mà chúng ta đang sống đây, vào một đời nào đó sẽ trở thành bãi thử luyện, bây giờ xem ra hết thảy đều đã ứng nghiệm, các ngươi chính là những người thử luyện đến từ Linh Lộ thế giới!”
“Có lẽ, Viêm Tộc chúng ta thật sự có hy vọng đi ra ngoài khỏi mảnh Hỏa Vực này rồi.” Viêm Tịch cũng đang cảm khái, ánh mắt nhìn về phía Mộc Thần đã trở nên khác với trước đây, thái độ vô cùng tốt, đồng thời mời hắn đến trong tộc làm khách.
Mộc Thần không do dự, quả quyết đồng ý.
Mảnh Hỏa Vực này ẩn chứa nguy cơ đáng sợ, bây giờ tuyệt đối không thể cứ thế mà xông vào, nếu không có thể sẽ vạn kiếp bất phục.
Hắn không sợ hãi, nhưng lại không muốn lỗ mãng như vậy.
Viêm Tộc đời đời kiếp kiếp thủ hộ nơi này, chắc hẳn đối với Hỏa Vực hẳn là có chút hiểu rõ, có lẽ có thể từ trong miệng bọn họ đạt được vài tin tức hữu dụng.
Chuyện liên quan đến cấm khu mà người ta thủ hộ, muốn hiểu được bí mật nơi đây, trước tiên phải giành được sự tin nhiệm của bọn họ, lại hoặc là nói cách khác phải khiến bọn họ cũng được lợi từ đó, nếu không hầu như không có khả năng.
Mộc Thần đi theo Viêm Tịch và những người khác, trên đường đi xuyên qua mấy mảnh biển lửa, dần dần đi tới một nơi sơn thanh thủy tú.
Mảnh khu vực này có diện tích hơn trăm dặm, núi xanh xanh tươi, kéo dài chập trùng, có sông lớn chảy xiết, hồ nước điểm xuyết, phong cảnh vô cùng tú lệ.
Mộc Thần kinh ngạc, trong Hỏa Vực thế mà còn có nơi như vậy, cũng chính là tịnh thổ trong miệng lão giả Viêm Tộc rồi.
Ven rìa mảnh khu vực sơn thanh thủy tú này, đó là ngọn lửa bốc lên tận trời, hừng hực cháy, nhưng lại không cảm giác được chút nóng bỏng nào, nhưng chỉ cần phải nhìn nhiều lên vài lần, liền có một loại cảm giác làm người sợ hãi.
Không nghi ngờ gì nữa, những ngọn lửa vây khốn nơi đây cực kỳ đáng sợ, nó không phóng thích ra năng lượng nóng bỏng, nhưng không có nghĩa là nó rất ôn hòa, thường thường chính là loại liệt diễm này đáng sợ nhất.
Liệt diễm xông lên trời cao, nhìn qua làm người ta sợ hãi, đồng thời trong những ngọn lửa đó, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy từng đoá từng đoá hoa sen ẩn hiện.
“Thấy được sao, chính là Hồng Liên Nghiệp Hỏa kia đã phong khốn chúng ta ở đây, cũng là nó phong tỏa toàn bộ mảnh Hỏa Vực, chúng ta không thể rời đi, sinh linh bên ngoài cũng không thể tiến vào.” Một lão giả Viêm Tộc nói, hắn tên là Viêm Liệt, là Bạch Ngân trưởng lão của Viêm Tộc.
Trưởng lão tên Viêm Nhiệt ở bên cạnh cũng nhìn về phía Mộc Thần và Tử Vận, nói: “Chúng ta thật sự rất hiếu kì, rốt cuộc các ngươi đã tiến vào nội bộ Hỏa Vực này bằng cách nào?”
“Chúng ta không phải mình tự đi vào, mà là bị lạc ấn trật tự do Chí Tôn lưu lại trong Linh Lộ thế giới tiếp dẫn tới. Khi chúng ta xuất hiện ở thế giới này, thì đã thân ở trong Hỏa Vực rồi.”
Mộc Thần thành thật cáo tri, cũng không hề giấu giếm, trước mặt người của Viêm Tộc, hắn cho rằng giấu giếm cũng không có ý nghĩa, còn không bằng nói thật, đối đãi chân thành, như vậy có lẽ còn có thể đổi lấy sự tin nhiệm và chân thành của đối phương.
“Thì ra là thế này…”
Viêm Liệt gật đầu, rồi sau đó nói: “Trước đó chúng ta vẫn luôn nghi ngờ Hỏa Vực này có thông đạo an toàn nối liền với bên ngoài, xem ra là chúng ta suy nghĩ nhiều rồi.”
Mộc Thần sờ sờ chóp mũi, cười khổ nói: “Cho nên các ngươi lúc đó vừa nhìn thấy chúng ta, liền cho rằng chúng ta là kẻ xấu lẻn vào để đối phó Viêm Tộc các ngươi?”
“Khục!” Viêm Liệt ho khan, trên mặt già lộ ra vẻ ngượng ngùng, “Tộc nhân chết thảm, chúng ta lúc đó quả thật là có chút xốc nổi rồi.”
“Công chúa đã trở về!”
Đến nội địa Viêm Tộc, một đoàn người mặc trang phục cổ xưa nghênh đón tới, hành lễ với Viêm Tịch.
“Công chúa, đã tìm thấy bọn họ chưa?”
Những người này nhìn về phía phía sau Viêm Tịch, trừ hai Bạch Ngân trưởng lão ra, không có bóng dáng những tộc nhân khác, chỉ có hai khuôn mặt xa lạ.
“Bọn họ là ai?”
“Bọn họ là quý khách của Viêm Tộc chúng ta, đến từ Linh Lộ thế giới, là những người đến thế giới này của chúng ta để thử luyện.” Viêm Tịch nói như vậy, đồng thời nói với tộc nhân, hai Thanh Đồng trưởng lão kia đã vẫn lạc ở trong Hỏa Vực, sau đó lấy ra hai thi thể từ trong giới chỉ trữ vật, phân phó tộc nhân hảo hảo an táng.
Vốn dĩ những người Viêm Tộc này đối với Mộc Thần và Tử Vận đến từ Linh Lộ thế giới cảm thấy hiếu kì, nhưng nghe nói Thanh Đồng trưởng lão vẫn lạc, tất cả đều lâm vào trong bi thống.
Có vài đứa trẻ, nước mắt đều sắp rơi xuống rồi.
Mộc Thần nhìn thấy, số người của Viêm Tộc này không nhiều, các tộc nhân lẫn nhau đều rất quen thuộc, chung sống hòa hợp và tình cảm khá sâu đậm.
Ánh mắt của hắn vô tình quét qua những hài đồng kia, trong lòng lập tức chấn kinh!
Những đứa trẻ này, đứa lớn thì mười mấy tuổi, đứa nhỏ thì chỉ ba bốn tuổi, nhưng khí tức huyết mạch của mỗi người đều rất cường hãn!
Hiện tại những hài đồng hắn nhìn thấy có hơn mười đứa, mỗi một đứa đều là thể chất Cổ Huyết, trong máu chảy xuôi ẩn chứa tiềm năng đáng sợ!
Điều này thật sự làm cho người rất chấn kinh!
Viêm Tộc này rốt cuộc là một tộc quần như thế nào?
Một đám hài đồng, từng đứa đều là thiên phú dị bẩm, truyền thừa Cổ Huyết mạnh mẽ, sau khi trưởng thành tất nhiên đều là cao thủ đỉnh cấp, cùng giai xưng vương hoàn toàn là chuyện chắc chắn rồi, căn bản không cần hoài nghi.
Hắn không khỏi dùng thần niệm để dò xét những tộc nhân Viêm Tộc đã trưởng thành khác, kết quả lại phát hiện, mỗi một người đều là cao thủ tu luyện, cảnh giới thấp nhất cũng đều ở Linh Hư Cảnh đại viên mãn, hơn nữa lực lượng huyết mạch đều rất mạnh, tất cả đều là Vương giả!
Mộc Thần chấn kinh rồi, Tử Vận vẫn luôn lặng lẽ đi theo bên cạnh hắn cũng chấn kinh rồi.
Sự cường đại của Viêm Tộc, quả thực vượt quá sức tưởng tượng!
Một tộc quần như vậy, thật sự rất đáng sợ, nếu như ở Đại Linh Châu thì đủ để quét ngang thiên hạ rồi!
Cuối cùng, Viêm Tịch dẫn bọn họ đến đại điện của Viêm Tộc, tộc vương của Viêm Tộc tự mình ra mặt tiếp kiến.
Đây là một trung niên nhân, dáng người khôi ngô và rắn chắc, trên gương mặt mọc râu rậm rạp đen nhánh, mắt lộ ra vẻ uy nghiêm, ngồi ngay ngắn ở bảo tọa tộc vương.
“Phụ thân!”
Viêm Tịch dẫn Mộc Thần và Tử Vận tiến lên.
“Hai vị quý khách đến từ Linh Lộ thế giới, ở Viêm Tộc ta đây không cần câu nệ, xin mời ngồi!” Viêm Vương rất hòa nhã, cũng không hề làm ra vẻ tộc vương, hắn khá là cảm khái nói: “Viêm Tộc chúng ta đời đời thủ hộ nơi đây, nói là thủ hộ, không bằng nói là bị phong khốn ở đây. Từ cổ chí kim, đã hơn một triệu năm rồi, cuối cùng cũng đã đợi được những người từ bên ngoài như các ngươi!”
“Viêm Vương, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Mộc Thần lòng đầy nghi hoặc.
“Chuyện này nói ra thì dài dòng, tóm lại là vào vạn cổ trước có lời tiên tri, sẽ có một ngày, nếu có người thử luyện Linh Lộ giáng lâm nơi đây, Viêm Tộc ta liền có hy vọng thoát khốn!” Viêm Vương ánh mắt lóe lên, con ngươi rất sáng, trong con ngươi bùng lên phù văn ngọn lửa màu cam, hai bàn tay đặt trên bàn ghế đều khẽ run rẩy.
Mộc Thần nghe vậy, nói: “Chúng ta giáng lâm Hỏa Vực, chẳng lẽ nghiệp hỏa bốn phía Hỏa Vực này đã xảy ra biến hóa?”
“Điều đó thì không, hiện tại nhìn xem, Hồng Liên Nghiệp Hỏa vẫn như dĩ vãng thịnh vượng, cũng không có chút dấu hiệu suy yếu nào. Có lẽ, lời tiên tri chỉ một con đường khác…” Viêm Vương nói như vậy.
Mộc Thần sờ sờ chóp mũi, cười khổ nói: “Viêm Vương nói không sai, một con đường khác chính là ta cưỡng ép lội qua các loại dị hỏa của Hỏa Vực, chịu đựng lấy từng trận khảo nghiệm, rồi sau đó dẫn các ngươi rời đi…”
“Tiểu huynh đệ, ngươi nói đùa rồi!” Viêm Vương ngạc nhiên, rồi sau đó cười lên, nói: “Từ cổ chí kim, không có sinh linh nào có thể xông qua Hồng Liên Nghiệp Hỏa. Quan trọng nhất là, Hồng Liên Nghiệp Hỏa mà chúng ta có thể nhìn thấy là không thể tiếp xúc được, có kết giới vô hình ngăn cản. Muốn xuyên qua Hồng Liên Nghiệp Hỏa, phải đi một lộ tuyến khác, điều đó cần phải chịu đựng lấy mấy loại dị hỏa còn đáng sợ hơn, không ai có thể làm được!”
“Tiểu huynh đệ, đây là địa hình đồ của Hỏa Vực, ngươi có thể nhìn xem.” Viêm Vương từ trên chỗ ngồi đi xuống, lấy ra một bộ địa đồ, trải ra trước mặt Mộc Thần.
Đây là một tấm địa đồ được vẽ trên da thú, trên đó có toàn cảnh của Hỏa Vực, đồng thời đánh dấu ra vị trí của các loại ngọn lửa.
Tịnh thổ của Viêm Tộc nằm ở biên duyên của Hỏa Vực, mà vị trí biên duyên này cũng vừa lúc là biên duyên của thế giới cổ địa này, phía sau có đường cảnh giới màu đỏ, cho thấy nơi đó bị kết giới ngăn cách, không thể thông hành.
Chỉ có những biển lửa từng mảnh từng mảnh kia mới có thể thông hành, đầu tiên chính là mấy mảnh biển lửa mà bọn họ đã xuyên qua trước kia, đi về phía trước lại có ngọn lửa màu vàng, có ngọn lửa màu đen, có ngọn lửa màu sắc rực rỡ, có Hỗn Độn Hỏa, cuối cùng thì lại là một loại ngọn lửa gần như hư vô!
Viêm Vương chỉ vào khu vực ngọn lửa được đánh dấu trên địa đồ, lần lượt giảng giải cho Mộc Thần.
Ngọn lửa màu vàng tên là Tam Muội Chân Hỏa, lại tên là Thái Dương Chân Hỏa, cực kỳ đáng sợ, xưng là có thể đốt cháy luyện hóa vạn vật thế gian.
Ngọn lửa màu đen tên Thái Âm Chân Hỏa, cùng với Thái Dương Chân Hỏa tề danh, uy lực tương đương, từ cổ chí kim hầu như không có mấy người có thể ngăn cản được.
“Ngọn lửa màu sắc rực rỡ là ngọn lửa gì?”
“Đây là Hồng Mông Chân Hỏa, còn đáng sợ hơn Thái Âm Thái Dương Chân Hỏa! Còn như Hỗn Độn Chân Hỏa và Thái Sơ Chân Hỏa phía sau, thì càng không cần nói đến nữa.” Viêm Vương lắc đầu thở dài, nói: “Từ cổ chí kim, tộc ta bị vây khốn ở đây, đời đời kiếp kiếp đã xuất hiện không ít kỳ tài, trong đó không thiếu nhân vật Thiên Cấm, thậm chí còn xuất hiện mấy vị cường giả Thánh Cấm, bọn họ từng xông vào biển lửa vào lúc cường thịnh nhất, cuối cùng hóa thành tro bụi…”
Mộc Thần trong lòng rung mạnh, nhất thời thế mà không nói nên lời.
Lời nói của Viêm Vương mang đến cho hắn sự chấn động quá mãnh liệt rồi.
Viêm Tộc rốt cuộc là chủng tộc như thế nào, huyết mạch của họ truyền thừa từ người phương nào?
Tộc quần này của bọn họ, đời đời kiếp kiếp đều sẽ xuất hiện không ít nhân vật Thiên Cấm lĩnh vực, thậm chí còn có vài vị Thánh Cấm tồn tại!
Phải biết rằng, hắn có thể tiến vào Thánh Cấm, đó là huyết mạch bản thân cường đại, hơn nữa đã trải qua tôi luyện huyết dịch bên trong Thiên Quan, thoát thai hoán cốt, sau đó lại đạt được nhiều cơ duyên, không ngừng tôi luyện bản thân, mà nay mới có thành tựu này.
Nhưng người của Viêm Tộc này đâu, bọn họ sinh ra đã ở trong Hỏa Vực, căn bản không thể rời đi, với thế giới bên ngoài hoàn toàn cách ly, ngay tại nơi như vậy bình thường tu luyện và trưởng thành, thế mà đều có thể bước vào Thánh Cấm lĩnh vực!
Mộc Thần nhìn về phía Tử Vận bên cạnh, phát hiện nàng cũng đang nhìn hắn, sự chấn kinh toát ra trong mắt còn mãnh liệt hơn hắn.
Loại xung kích tâm lý này thật sự quá mãnh liệt rồi, người ở thế gian này muốn thành tựu Vương giả cũng cực kỳ khó khăn.
Trước đó Chí Tôn sáng thế, ban phúc cho chúng sinh, đây mới bồi dưỡng ra số lượng lớn Vương giả, nhưng cho dù là như vậy, tỉ lệ giữa Vương giả và tu giả bình thường cũng là cực nhỏ.
Còn như Thiên Cấm, vậy thì càng ít đến đáng thương, trong một vạn Vương giả nhiều nhất chỉ có mấy nhân vật Thiên Cấm.
Nhìn nhìn lại Viêm Tộc này, cả tộc không quá hơn ngàn người, hầu như từng người đều là Vương giả.
Mà nhân vật Thiên Cấm lĩnh vực, theo như Mộc Thần có thể xác định thì ít nhất cũng có hơn mấy chục người, trong đó có vài người đã đi đến tuyệt đỉnh Thiên Cấm, ví dụ như Viêm Vương và công chúa Viêm Tịch trước mắt, bọn họ đã vô hạn tiếp cận Thánh Cấm lĩnh vực!
“Tiểu huynh đệ, ngươi có phải hay không đang nghi ngờ, Thiên Cấm khó tìm, Thánh Cấm càng như thần chi lĩnh vực, từ xưa đến nay ít có người có thể bước vào lĩnh vực đó, mà Viêm Tộc ta lại xuất hiện nhiều tộc nhân có chiến lực đồng giai mạnh mẽ như vậy?”
Mộc Thần gật đầu, hắn không nói gì, chỉ là nhìn Viêm Vương, chờ đợi hắn đến giải hoặc.
Hắn là thật sự bị chấn kinh rồi, cũng bị đả kích rồi, Thiên Cấm tệ đến mức này sao? Mà Thánh Cấm lĩnh vực, từng một lần làm hắn cảm thấy kiêu ngạo, cũng là vốn liếng để hắn tự xưng đồng giai vô địch, bây giờ xem ra tựa hồ cũng không còn có phân lượng như vậy nữa.
------oOo------