Nguồn: read.st
Trong mắt Lâm Trần một đạo tinh quang lướt qua, hắn cũng không nhìn ra tu vi thật sự của Lý trưởng lão là Thượng Vị Thần, nhưng đây là bởi vì Lâm Trần không chăm chú quan sát trên người Lý trưởng lão nên đã nhìn nhầm, nếu không thì muốn nhìn ra cũng không khó, nhưng như vậy cũng tốt, như vậy thì chiến lực cao cấp của đôi bên không sai biệt lắm, sẽ không xuất hiện cục diện một chiều.
Loạn Ma Môn chủ cho rằng Ma Thần bị phong ấn ở cảnh giới Thượng Vị Thần nhiều năm, sẽ mạnh hơn Lý trưởng lão một chút.
Loạn Ma Môn chủ hét lớn một tiếng nói: “Động thủ.”
Ma Thần bị phong ấn gật đầu, nói với những Ma Thần khác: “Các ngươi đi bắt những người của Thần Đan Thành về đây.”
Một đám Ma Thần đồng thanh nói: “Vâng.”
Trong Thần Đan Thành, một đám thần linh nhìn Ma Thần đang tràn đầy sát khí xông tới, cũng đều có vẻ mặt dữ tợn, nhao nhao xông lên, phóng thích Thần Vực, triển khai chém giết, từng đạo công kích đánh cho thiên băng địa liệt, nhật nguyệt vô quang.
Ma Thần bị phong ấn phóng thích Thần Vực, cùng Lý trưởng lão triển khai chém giết, Lý trưởng lão vẻ mặt ngưng trọng, gầm dài một tiếng, toàn lực bộc phát, không hề bảo lưu, một đạo quang trụ xông thẳng lên mây, như Thái Cổ Kiến Mộc, nối liền thiên địa, khí tức dâng trào giống như bọt nước chập trùng, đợt sau mạnh hơn đợt trước.
“Thần Đan Trấn Ma Thuật.”
Lý trưởng lão hai tay bấm quyết, một viên đan dược tròn xoe xuất hiện xung quanh, được thần lực và pháp tắc trong cơ thể giao thoa diễn hóa thành, nhìn như nhỏ bé, nhưng lại ẩn chứa lực lượng cực kỳ khổng lồ, đủ để khiến mấy ngôi sao trong chốc lát hóa thành tro bụi, nếu như đặt ở ngoại giới, không biết bao nhiêu sinh mệnh sẽ vì vậy mà vẫn lạc.
Giống như vẫn thạch rơi xuống, viên thần đan trong sáng long lanh, quang mang vạn trượng này bay về phía Ma Thần bị phong ấn, nơi nó đi qua, Thần Vực rung chuyển, chia năm xẻ bảy.
“Hừ, Ma Thôn Chư Thần.”
Ma Thần bị phong ấn hừ lạnh một tiếng, há to miệng, phía sau một bóng đen khổng lồ xuất hiện, đỉnh thiên lập địa, uy nghiêm lưu lộ, miệng đen nhánh như lỗ đen vũ trụ, phóng thích thôn phệ chi lực không thể chống cự, chư thần, thời không, pháp tắc vân vân toàn bộ bị thôn phệ.
“Ầm!”
Trong sát na, sương mù dày đặc bao phủ Thần Vực, phảng phất Thần Vực này là thế giới của sương mù, phóng tầm mắt nhìn tới chỉ thấy sương mù dày đặc, tiếng bạo tạc vang trời liên miên không dứt, lực hủy diệt dâng trào như thủy triều.
Hai bên triển khai kịch liệt chém giết, chiến lực của hai bên, cho dù là Thượng Vị Thần hay Trung Vị Thần đều không sai biệt lắm, cường giả thần linh của Loạn Ma Môn tuy không phải số ít, nhưng cũng sẽ không mang theo toàn bộ, chỉ mang theo một bộ phận, cũng có thể thấy được nội tình Loạn Ma Môn thâm hậu, thực lực cường đại.
Trong Thần Đan Thành, một số Bán Thần sợ hãi đến mồ hôi lạnh chảy ròng, vội vàng lui vào trong thành, trong thành một mảnh hỗn loạn, tiếng ồn ào vang vọng.
Trong mắt Lâm Trần một đạo tinh quang lóe lên, ý thức được cơ hội đã đến, hiện tại hỗn loạn như vậy sẽ không có ai chú ý tới hắn, hắn dùng ba ngàn tàn ảnh tạo ra một tàn ảnh, bản tôn dùng thiên biến vạn hóa biến thành môi trường xung quanh, ẩn giấu đi, chuẩn bị âm thầm đi vào trận pháp.
Cứ đánh như vậy không biết kết quả sẽ ra sao, nhưng nếu như Lâm Trần có thể nhập trận, tiêu diệt trận pháp, như vậy thì Dương trưởng lão bọn họ có thể cầu viện tới thế lực phía sau, như vậy thì Loạn Ma Môn chủ bọn họ chỉ sợ cũng không thể không bỏ chạy, bởi vì nếu như ở lại sẽ có sinh mệnh nguy hiểm, như vậy thì nguy cơ này coi như đã hóa giải.
“Đấu Chiến Lĩnh Vực.”
“Chư Thần Túng Thiên Bộ.”
Lâm Trần tăng lên tu vi đến Bán Thần cảnh đỉnh phong, cất bước, lóe lên rồi biến mất, tốc độ nhanh chóng, phảng phất di chuyển vượt qua thời gian, với trạng thái hiện tại của Lâm Trần, tốc độ nhanh đến mức vượt qua đại bộ phận Trung Vị Thần.
Quang mang của trận pháp đột nhiên lóe lên kịch liệt, gây nên sự chú ý của không ít người, đây là có người tiến vào trận pháp gây ra biến hóa của trận pháp, mọi người không khỏi có chút hiếu kỳ, rõ ràng vừa rồi không thấy có ai nhập trận, vậy ai đã nhập trận?
Loạn Ma Môn chủ cũng chú ý tới một màn này, nhưng không lo lắng, cử chỉ tràn đầy tự tin vào Tâm Ma Mê Cung Thần Trận, đúng như người ta thường nói, kẻ địch lớn nhất của con người chính là mình, đối mặt với đủ loại tâm ma có mấy người có thể chiến thắng? Cho dù là hắn, một vị Thượng Vị Thần, cũng mười phần kiêng dè Tâm Ma Mê Cung Thần Trận!
Loạn Ma Môn chủ tin rằng người tiến vào này cuối cùng khẳng định sẽ chết trong các loại tâm ma.
Lâm Trần đi vào trong trận, bên trong trận là một mê cung khổng lồ, vô cùng rộng rãi, sâu không lường được, nếu như cứ đi thẳng, cho dù đi ức vạn năm cũng sẽ không đi đến cuối cùng.
Lâm Trần hít thở sâu một hơi, ngồi dưới đất khoanh chân, với kinh nghiệm của Lâm Trần, muốn tiến vào cảnh giới vô tư vô niệm là vô cùng dễ dàng, rất nhanh Lâm Trần thân ảnh lóe lên rồi biến mất, đi vào tầng thứ hai của mê cung.
“Lâm Trần, ta yêu ngươi như vậy, vì sao ngươi không yêu ta, hay là ngươi vẫn luôn chỉ lợi dụng ta để giúp ngươi khôi phục ký ức?”
Trong Khương gia, Thần Hải Thành, Khương Vân vừa khóc vừa hỏi Lâm Trần, nước mắt như là thác nước chảy xuống.
Lâm Trần thấy vậy, cười nhạt một tiếng, Tâm Ma Mê Cung Thần Trận này rất thật, nếu như tu vi không vượt qua trận pháp, căn bản nhìn không ra hết thảy trước mắt là giả, hơn nữa còn có lực lượng của trận pháp dần dần ảnh hưởng, nói cho Lâm Trần đây là thật.
Đây cũng là lý do vì sao đạo tâm của Lâm Trần kiên cố như bàn thạch, hai kiếp làm người, kiến thức rộng rãi, ý chí kiên cường, nếu là thay bằng người khác, dù là trước khi nhập trận đã biết hết thảy những điều này đều là biến hóa của trận pháp, nhưng cũng sẽ dưới sự ảnh hưởng của lực lượng này mà cho rằng hết thảy là thật.
Ánh mắt Lâm Trần kiên định, không hề lay động, ý chí như kiếm, chém vỡ tâm ma, Lâm Trần biết rằng khi chém giết tâm ma trong Tâm Ma Mê Cung Thần Trận, nhất định phải giữ vững ý chí kiên định, không thể có sự lay động và mê mang, nếu không sẽ lâm vào tâm ma không thể tự thoát ra.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Lâm Trần sau này cho rằng các vị đại năng thần cảnh của Thần Đan Thành không thể công phá Tâm Ma Mê Cung Thần Trận, bọn họ đều có lòng sợ hãi đối với tâm ma của trận pháp, lại như thế nào có thể phá trận.
Lâm Trần giọng điệu kiên định nói: “Khương Vân, ta không yêu ngươi, ta đối với ngươi có tình cảm, nhưng đó không phải là tình yêu, tuy từ chối sẽ làm tổn thương ngươi, nhưng ta không hề hối hận, nếu như đến một lần nữa, ta vẫn sẽ từ chối ngươi.”
Lời Lâm Trần vừa dứt, Khương Vân trước mắt như sương khói tiêu tan ra, vòng đầu tiên tâm ma coi như đã bị Lâm Trần công phá, tiếp theo là vòng thứ hai…
Vòng thứ hai xuất hiện tâm ma là Lâm Phong, Lâm Phong mời Lâm Trần gia nhập Ma Thần Giáo, giúp hắn báo thù, đối mặt với Lâm Phong khổ sở van nài, Lâm Trần nhẫn tâm từ chối hắn.
Vòng thứ ba, vòng thứ tư, vòng thứ năm…
Trong tâm ma có Tô Vũ, có Linh Nhi, có Phương Minh, có các loại người mà mình đã quen biết trên một đường đi tới, hoặc là bằng hữu, hoặc là kẻ địch, nhưng đều bị mình từng cái chém giết.
Tuy nhiên, trong những tâm ma này duy chỉ không có Tiểu Thạch, điều này khiến Lâm Trần có chút kỳ quái, cuối cùng chỉ có thể nói có lẽ là tính đặc thù của Tiểu Thạch, khiến tâm ma không thể tạo ra sự tồn tại như Tiểu Thạch.
Trong một ngọn núi, thân ảnh của Chủ Thần xuất hiện, vẻ mặt dữ tợn, gầm thét lên: “Lâm Trần, ngươi nhất định không thể đứng trên đỉnh phong võ đạo, có ta ở đây, tương lai của ngươi nhất định là sống không bằng chết.”
Lâm Trần khinh thường cười một tiếng nói: “Kẻ bại trận dưới tay, ngươi đã bại dưới tay ta mấy lần rồi, ngươi nhất định không phải đối thủ của ta, lại làm sao có thể ngăn cản bước chân tiến lên của ta.”
Lại qua một lát, Tô Vũ chảy nước mắt nói: “Lâm Trần, ngươi đừng tu luyện nữa, chúng ta ẩn cư sống những ngày bình yên có được hay không.”
Lâm Trần nói: “Ngươi không phải Tô Vũ, Tô Vũ tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này, nàng sẽ ủng hộ mục tiêu của ta.”
Lại có Lâm Phong xuất hiện, nói: “Trần nhi, chúng ta cùng một chỗ hưởng thụ thiên luân chi lạc, không cần để ý các loại chuyện trong tu luyện giới.”
Lâm Trần nói: “Phụ thân, tuy ta xông pha trong tu luyện giới không thể tận hiếu chăm sóc người, nhưng ta không hề hối hận, đây là con đường mà ta lựa chọn.”
Lâm Trần một đường đi về phía trước, leo lên phía trên, ý chí kiên định, dù có vinh hoa phú quý, dù là cửu tử nhất sinh, Lâm Trần cũng sẽ không vì vậy mà dừng bước, không biết từ lúc nào đã đi tới trên đỉnh phong, một mình ngắm nhìn các ngọn núi khác đều trở nên nhỏ bé.
Khi Lâm Trần đứng trên đỉnh núi một khắc đó, một vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện, khuếch tán ra, toàn bộ không gian sụp đổ, toàn bộ hóa thành hư vô.
------oOo------