Nguồn: read.st
Lâm Trần nói: "Vậy ta khi nào thì ra ngoài lịch luyện?"
Vừa nghĩ tới có thể ra ngoài lịch luyện, Lâm Trần kinh ngạc phát hiện tâm tình của mình trở nên tốt hơn, lòng có mong đợi, huyết dịch thiêu đốt, chiến ý ngút trời.
Lâm Trần lẩm bẩm nói: "Ta quả nhiên vẫn thích hợp xông pha bên ngoài hơn, trải qua sinh tử, chiến đấu khắp thiên hạ, trong máu và lửa lột xác thành cường giả."
Trong một năm trước đó, mặc dù những ngày tháng qua đầy đủ, cũng có thể cảm nhận được tiến bộ từng chút một của mình, nhưng Lâm Trần có đôi khi mơ hồ cảm thấy cuộc sống hiện tại thiếu đi điều gì đó?
Mãi cho đến khi từ trong miệng Kha Tịch biết được mình phải đi lịch luyện, Lâm Trần nhất thời có cảm giác nhiệt huyết sôi trào, rõ ràng chính mình khát vọng mạo hiểm, khát vọng kích tình, khát vọng thiêu đốt.
Kha Tịch nhìn ra chiến ý như biển lửa trong mắt Lâm Trần, nở nụ cười xinh đẹp, quả nhiên giao long vẫn phải xông pha trong sóng to gió lớn, liều mạng trong lôi đình, mới có thể trong gió mưa lột xác thành chân long.
Kha Tịch nói: "Không vội, trước tiên đi với ta đến Võ Thần Điện đi, hôm nay trong Võ Thần Điện không riêng gì ba người chúng ta, còn có tám vị trưởng lão cũng sẽ tụ tập, sẽ có hai chuyện lớn công bố."
Lâm Trần thần tình sững sờ một chút, hiếu kì hỏi: "Chuyện lớn gì?"
Kha Tịch nói: "Chờ một lát nữa ngươi sẽ biết, chuyện này không thể coi thường, e rằng tiếp theo thiên hạ sẽ chấn động."
Lâm Trần trong lòng run lên, có cảm giác mưa núi sắp đến gió thổi đầy lầu.
"Vèo!"
Kha Tịch và Lâm Trần biến mất, với tốc độ nhanh xuất hiện ở đại sảnh Võ Thần Điện.
Giờ phút này trong đại sảnh, tám vị trưởng lão của Võ Thần Điện đã tụ tập, Võ Thần ngồi trên thần tọa, quang mang lấp lánh, không cách nào nhìn rõ dung mạo, khi Lâm Trần và Kha Tịch xuất hiện, tám vị trưởng lão đều ánh mắt nhìn về phía Lâm Trần.
Tám vị trưởng lão mặc dù không phóng thích khí thế cường đại của mình ra, nhưng lại có một cỗ không giận mà uy chi thế, khí thế này không phải uy áp do thực lực cường đại của tu luyện giả mang đến, mà là khí thế của kẻ nắm quyền ở cao vị lâu dài.
Trước khi Võ Thần công bố Đại Tái Hoàng Giả mạnh nhất, Võ Thần đã không xuất hiện trong suốt một thời đại, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ của Võ Thần Điện đều do mấy vị trưởng lão xử lý, nói theo một ý nghĩa nào đó, tám vị trưởng lão thì tương đương với thống trị giả của Võ Thần Đại Lục.
Đối mặt với ánh mắt của tám vị trưởng lão, Lâm Trần mặt không đổi sắc, lưng thẳng tắp, tựa như Kiến Mộc, đỉnh thiên lập địa.
Mặc dù tám vị trưởng lão địa vị cao quyền trọng, thực lực cường đại, nhưng nói về địa vị, Lâm Trần hiện tại không hề thua kém bọn họ, bởi vì Lâm Trần hiện tại là đồ đệ của Võ Thần.
Nếu Lâm Trần dưới khí thế của tám vị trưởng lão mà lộ ra dù chỉ một tia sợ hãi, thì sẽ khiến Lâm Trần mất điểm trong lòng Võ Thần.
Tám vị trưởng lão nhìn Lâm Trần, có vài người trong số họ muốn dùng khí thế áp chế Lâm Trần, khiến hình tượng trong lòng Võ Thần của Lâm Trần trở nên xấu đi, còn có một bộ phận người thì muốn khảo nghiệm Lâm Trần, xem Lâm Trần có thể hay không ở dưới ánh mắt chú ý của tám vị trưởng lão mà bình tĩnh.
Lâm Trần dưới ánh mắt chú ý của tám vị trưởng lão trấn định tự nhiên, khiến Lâm Trần có thêm một điểm trong thang điểm của tám vị trưởng lão.
Một người đàn ông trung niên thân mặc y sam màu vàng phú quý đi tới, hắn là Diệp trưởng lão, một trong bát đại trưởng lão, Diệp trưởng lão chậm rãi mở miệng nói: "Ngươi chính là Lâm Trần."
Lâm Trần gật đầu, thần tình lạnh nhạt.
Diệp trưởng lão thật sâu nhìn Lâm Trần một cái, đột nhiên cười to nói: "Ha ha, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, có thể dùng thân phận tán tu chiến thắng rất nhiều hoàng giả yêu nghiệt của Võ Giới, bội phục! Bội phục!"
Lâm Trần nghe vậy, không kiêu không nóng nảy, cười nhạt một cái nói: "Trưởng lão quá khen rồi."
Diệp trưởng lão nhìn Kha Tịch một cái, nói: "Vị cô nương này thì sao?"
Kha Tịch mặc dù là thị nữ của Võ Thần, nhưng nàng chưa từng xuất hiện, cho nên ngay cả tám vị trưởng lão cũng không biết thân phận của Kha Tịch.
Kha Tịch khẽ mỉm cười nói: "Ta là thị nữ của Võ Thần."
Ngữ khí của Kha Tịch ôn nhu, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng trong tai tám vị trưởng lão nghe thấy, tựa như thương khung giáng lâm hàng vạn đạo lôi đình, kinh thiên động địa, chấn nhân tâm phách, tám vị trưởng lão không hẹn mà cùng hít vào một hơi khí lạnh.
Ngay cả với thành phủ của tám vị trưởng lão, cũng không cách nào che giấu sự kinh ngạc trong lòng.
Giờ phút này tâm tình của tám vị trưởng lão như sóng lớn kinh hoàng, thật lâu không thể bình ổn, bọn họ không nghĩ tới Võ Thần lại có một vị thị nữ, thực sự khiến người ta kinh ngạc.
Tám vị trưởng lão không cho rằng Kha Tịch đang nói dối, nghĩ cũng biết Kha Tịch không thể nào nói dối trước mặt Võ Thần.
Diệp trưởng lão hít thở sâu một hơi, hơi khom người nói: "Thì ra đại nhân là thị nữ của Võ Thần đại nhân, vãn bối thất kính."
Kha Tịch xua tay nói: "Không có gì, người không biết không có tội."
Diệp trưởng lão nhìn Kha Tịch, muốn nhìn được tu vi của Kha Tịch, nhưng mà trong lòng Diệp trưởng lão rất nhanh thất vọng, với tu vi Võ Tôn cảnh giới của hắn cũng không cách nào nhìn ra tu vi của Kha Tịch.
Có hai khả năng, một là Kha Tịch tu luyện võ học gì đó ẩn giấu tu vi, hai là cảnh giới của Kha Tịch mạnh hơn hắn.
Diệp trưởng lão suy đoán là khả năng thứ hai, ngẫm lại cũng đúng, thân là thị nữ của Võ Thần, tu vi tuyệt không thể nào yếu ớt.
Một vị trưởng lão đứng ra, hơi khom người, dẫn đầu mở miệng nói: "Võ Thần đại nhân, lần này ngài triệu gọi mấy người chúng ta đến không biết có chuyện trọng yếu gì?"
Võ Thần lạnh lùng nói: "Lần này bản tọa gọi mấy người các ngươi đến là có hai chuyện."
"Chuyện thứ nhất là bản tọa đã truyền công pháp cả đời cho Lâm Trần, hiện tại Lâm Trần là truyền nhân của bản tọa, cho nên bản tọa quyết định phong Lâm Trần làm Thiếu Điện chủ, từ hôm nay Lâm Trần chính là Thiếu Điện chủ, người thừa kế Điện chủ Võ Thần Điện tương lai."
Lời Võ Thần vừa dứt, đồng tử của tám vị trưởng lão chợt co rút lại, trên mặt lộ ra một vẻ chấn kinh không cách nào che giấu.
Vị trí Thiếu Điện chủ này cũng không phải chức vị nhỏ, nếu đem Võ Thần Điện ví von là vương triều mạnh nhất của Nhân tộc, thì Thiếu Điện chủ tương đương với Thái tử.
Hơn nữa Võ Thần đích thân nói ra Lâm Trần là người thừa kế Điện chủ Võ Thần Điện tương lai, vậy Lâm Trần tương lai có khả năng trở thành bá chủ của Võ Giới.
Ánh mắt của mấy vị trưởng lão nhìn về phía Lâm Trần phức tạp, hâm mộ, đố kị, không cam lòng...
Trong lòng phần lớn trưởng lão, Lâm Trần chỉ là một tán tu may mắn mà thôi, không có thực lực chút nào, không có bối cảnh chút nào, nếu như không phải Võ Thần tổ chức Đại Tái Hoàng Giả mạnh nhất, Lâm Trần căn bản không có khả năng xuất hiện trước mặt bọn họ, càng không được nói chuyện với bọn họ, có mấy vị trưởng lão từ tận đáy lòng xem thường Lâm Trần.
Vừa nghĩ tới sau này Lâm Trần quật khởi, trở thành Điện chủ của Võ Thần Điện, hùng bá Võ Giới, mấy vị trưởng lão khó chịu như ăn phải một túi ruồi vậy.
Đương nhiên, mấy vị trưởng lão sẽ không ngu đến mức mở miệng phản đối Võ Thần, cho dù cho bọn họ mười ngàn lá gan bọn họ cũng không dám.
Mấy vị trưởng lão ngoài miệng chúc mừng nói: "Võ Thần đại nhân anh minh, chúc mừng Thiếu Điện chủ."
Lâm Trần mặt không biểu cảm, lòng như sóng lớn kinh hoàng, lâm vào trầm tư, Võ Thần vì sao lại muốn phong hắn làm Thiếu Điện chủ?
Lâm Trần cảm thấy Võ Thần khẳng định có dụng ý của nàng, chỉ là Lâm Trần khoảng cách Võ Thần tầng thứ quá xa xôi, nhất thời không cách nào nghĩ ra dụng ý của Võ Thần.
Còn có Võ Thần nói hắn là người thừa kế Điện chủ Võ Thần Điện tương lai, chẳng lẽ Võ Thần không làm Điện chủ Võ Thần Điện, vậy Võ Thần muốn đi đâu?