Lâm Trần đã không còn là tiểu tử mới xuất sơn lúc trước nữa, đối với Thông Thiên Vương Triều từng tiếng tăm lừng lẫy trên Võ Thần Đại Lục có sự hiểu biết nhất định.
Thông Thiên Vương Triều khởi nguyên từ thời thượng cổ sơ kỳ, địa bàn rộng lớn, thực lực cường đại, nội tình hùng hậu, cường giả vô số.
Dựa theo cổ tịch ghi chép, nếu không tính Võ Thần vị Thần Cảnh tồn tại này, thực lực của Thông Thiên Vương Triều sẽ còn mạnh hơn Võ Thần Điện, bởi vậy có thể thấy Thông Thiên Vương Triều mạnh mẽ đến mức nào.
Hiện tại tam đại vương triều trên đại lục, Nhật Nguyệt Vương Triều, Tinh Thần Vương Triều, Thiên La Vương Triều cũng là bởi vì được một bộ phận nội tình của Thông Thiên Vương Triều mới có thể nổi bật, trở thành chúa tể một phương.
Tại thượng cổ thời đại mạt kỳ, Ma tộc xâm lấn, thời đại hắc ám giáng lâm, chiến hỏa thiêu đốt đại địa, máu chảy thành biển, hài cốt chồng thành núi, sinh mệnh kêu rên, không có thế lực nào có thể không đếm xỉa đến, từng cái một bước lên chiến trường, đánh cho thiên băng địa liệt, nhật nguyệt vô quang.
Mạnh mẽ như Thông Thiên Vương Triều, dưới sự liên thủ của mấy chục vị Võ Tôn tôn giả Ma tộc lúc đó, đã đi tới hủy diệt, mặc dù cuối cùng Thái Thượng Trưởng Lão của Thông Thiên Vương Triều đã thiêu đốt sinh mệnh, may mắn diệt được mấy chục Ma Tôn, nhưng vẫn khó tránh khỏi số phận hủy diệt.
Bất quá nghe nói Thái Thượng Trưởng Lão của Thông Thiên Vương Triều vì không muốn nội tình của Thông Thiên Vương Triều bị Ma tộc hoặc tu luyện giả phổ thông đoạt được, trước khi lâm tử đã bố trí mấy đạo khảo nghiệm trong Hoàng Thành của Thông Thiên Vương Triều, sau đó phong ấn Hoàng Thành lại, cách mỗi năm ngàn năm sẽ mở ra một lần, tu luyện giả tiến vào Hoàng Thành tu vi phải ở dưới Võ Tông cảnh trung kỳ, chỉ có thông qua một hệ liệt khảo nghiệm, mới có thể được bảo tàng của Hoàng Thành Thông Thiên Vương Triều.
Nội tình của Thông Thiên Vương Triều vô cùng hùng hậu, công pháp võ học nhiều như sao trời, thiên tài địa bảo hiếm có cường đại càng là đếm không hết, cho dù là Võ Tôn tôn giả cao cao tại thượng, cũng sẽ nổi lòng tham đối với Hoàng Thành của Thông Thiên Vương Triều, khát vọng được bảo tàng trong Hoàng Thành Thông Thiên Vương Triều.
Bất quá bên ngoài Hoàng Thành bị một đạo dị hỏa tên Thiên Sương Lam Diễm do Thái Thượng Trưởng Lão của Thông Thiên Vương Triều bố trí vây quanh, không lâu sau khi Thông Thiên Vương Triều diệt vong, từng có một vị Võ Tôn tôn giả muốn cưỡng ép công phá Thiên Sương Lam Diễm tiến vào Hoàng Thành, bị Thiên Sương Lam Diễm thiêu thành trọng thương, mặc dù may mắn đào thoát được, nhưng vẫn là không lâu sau đó vẫn lạc.
Chuyện này rất nhanh truyền khắp cả Võ Thần Đại Lục, như một chậu nước lạnh dập tắt ngọn lửa tham lam trong lòng một số người, từng người một không thể không dựa theo quy củ tham gia khảo nghiệm.
Bất quá mặc dù Thiên Sương Lam Diễm năm ngàn năm sẽ mở ra một thông đạo, để tu luyện giả dưới Võ Tông cảnh trung kỳ tiến vào Hoàng Thành tham gia khảo nghiệm, nhưng đến nay vẫn không ai có thể thông qua khảo nghiệm gian nan mà được bảo tàng, có thể thấy muốn có được bảo tàng không phải một chuyện dễ dàng.
Tuế nguyệt trôi qua, hiện tại cách Hoàng Thành của Thông Thiên Vương Triều mở ra chỉ còn lại hai tháng thời gian rồi.
Lâm Trần mấy năm trước cũng từng nghe người khác nói qua chuyện này, bất quá một năm gần đây tu luyện bận rộn đã khiến Lâm Trần quên mất chuyện này, sau khi Phương Trưởng Lão nói, mới nhớ ra, nguyên lai Hoàng Thành của Thông Thiên Vương Triều đã sắp mở ra rồi.
Lâm Trần đối với bảo tàng của Thông Thiên Vương Triều có chút động tâm, mặc dù hắn hiện tại là Thiếu Điện Chủ của Võ Thần Điện, bất quá Võ Thần hạ lệnh Lâm Trần không thể sử dụng tài nguyên của Võ Thần Điện, muốn có tài nguyên gì cần phải tự mình đi nghĩ cách được đến, nếu như có thể được bảo tàng của Thông Thiên Vương Triều, có thể lập tức làm cho nội tình của mình hùng hậu, cũng có thể khiến Lâm Trần đối với chuyện mấy năm đột phá tới Võ Tôn cảnh nhiều thêm một phần nắm chắc.
Phương Trưởng Lão nói: "Thiếu Điện Chủ, với chiến lực hiện tại của ngươi, trong khảo nghiệm của Thông Thiên Vương Triều, người có thể đánh bại ngươi lác đác không có mấy, vừa vặn thích hợp ngươi đi lịch luyện."
Lâm Trần gật đầu, những năm qua, người tiến vào Hoàng Thành Thông Thiên Vương Triều đều là tu luyện giả đỉnh phong Võ Tông cảnh sơ kỳ, với chiến lực hiện tại của Lâm Trần, người có thể đánh ngã hắn lác đác không có mấy, quả thật có thể tiến về.
Lâm Trần nói: "Tốt, vậy ta sẽ đi Vô Tận Sa Mạc một chuyến."
Phương Trưởng Lão nói: "Thiếu Điện Chủ, lão phu có một chuyện muốn nhờ."
Thần sắc Lâm Trần hơi ngẩn ra, hỏi: "Chuyện gì?"
Phương Trưởng Lão vung tay áo lớn, xé mở một đạo không gian nứt ra, hồn lực hóa thành chưởng chui vào không gian nứt ra, ngay sau đó Lâm Trần nghe thấy một đạo thanh âm quen thuộc.
"Là ai? Thế mà bắt được bản đại gia, ta..."
Một tên mập mạp người mặc y phục màu vàng bị Phương Trưởng Lão bắt đến, tên mập mạp này không phải người khác, chính là đối thủ Lâm Trần trước đó gặp được tại Đại Tái Hoàng Giả Mạnh Nhất, Phương Minh, người sở hữu Thời Không Thần Thể.
Phương Minh đang buột miệng chửi bới, khi nhìn thấy khuôn mặt của Phương Trưởng Lão, biểu cảm trên mặt lập tức đọng lại, một lúc sau cười gượng một tiếng nói: "Lão Tổ, buổi sáng tốt lành."
Phương Trưởng Lão nhíu mày, nói: "Lão phu không phải bảo ngươi cố gắng tu luyện sao, ngươi xem ngươi kìa, lại chạy tới chỗ nào chơi rồi?"
Phương Minh lộ ra một đạo thần sắc ủy khuất, nói: "Lão Tổ, ta thật sự không thích cả ngày ngồi thiền tu luyện, Ngài tha cho ta đi."
Phương Minh chú ý tới Lâm Trần bên cạnh, trên mặt lộ ra một đạo thần sắc kinh ngạc, nói: "Lâm Trần, ngươi cũng ở đây à!"
Lâm Trần mỉm cười, gật đầu.
Phương Trưởng Lão quát to: "Lâm Trần là ngươi có thể gọi sao? Phải gọi Thiếu Điện Chủ."
Đối với tử tôn này, Phương Trưởng Lão cũng vô cùng đau đầu, thích chơi bời, không thích tu luyện, theo lý mà nói Phương gia nhân khẩu vô số, Phương Trưởng Lão có đủ loại tính cách tử tôn, Phương Trưởng Lão cũng không có thời gian quản từng người một, có một số tử tôn ngay cả tên gọi là gì, thậm chí là tồn tại hay không tồn tại Phương Trưởng Lão cũng không biết, bất quá Phương Minh cùng những người Phương gia khác không giống, có được thể chất cường đại, Thời Không Thần Thể!
Phương Minh có được Thời Không Thần Thể, chỉ cần cố gắng tu luyện, cộng thêm tài nguyên hùng hậu của Phương gia, không nói trở thành Thần Linh, Võ Tôn là không có vấn đề. Đừng thấy Phương gia nhân khẩu vô số, Đại Đế nhiều như chó, Tông Sư khắp nơi đi, nhưng số lượng Võ Tôn tôn giả lại rất ít, có thể thấy đột phá trở thành Võ Tôn là một chuyện khó khăn cỡ nào.
Tuy nhiên Phương Minh hết lần này tới lần khác không thích tu luyện, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, mềm cứng không ăn, khiến Phương Trưởng Lão đau đầu không thôi.
Phương Trưởng Lão trong lòng thở dài một hơi, nếu như Phương Minh có thể giống Lâm Trần, không, dù là có một nửa sự chăm chỉ của Lâm Trần, hắn hôm nay tuyệt đối không chỉ có điểm tu vi này.
Lâm Trần khoát tay nói: "Không sao, gọi ta Lâm Trần là được rồi."
Phương Trưởng Lão nói: "Lão phu đem Phương Minh mang tới đây, là muốn để hắn bái Thiếu Điện Chủ làm sư phụ."
Lời này của Phương Trưởng Lão vừa nói ra, Phương Minh và Lâm Trần không hẹn mà cùng lộ ra thần sắc ngốc lăng.
Phương Trưởng Lão đột nhiên mở miệng muốn để Phương Minh bái Lâm Trần làm sư phụ, khiến Lâm Trần nhất thời không kịp phản ứng.
Lâm Trần thậm chí cảm thấy mình nghe lầm rồi, nói: "Ngươi nói lại một lần."
Phương Trưởng Lão nói: "Thiếu Điện Chủ không nghe lầm, lão phu muốn mời Thiếu Điện Chủ thu Phương Minh làm đồ đệ."
Phương Minh dẫn đầu mở miệng nói: "Lão Tổ, ta không muốn bái sư."
Phương Minh thì không có những ý nghĩ khác, hắn thuần túy là bởi vì ngày thường sống cuộc sống ngủ đến tỉnh tự nhiên, đã quen tự do, bái sư phải chịu ước thúc, Phương Minh tự nhiên không nguyện ý rồi.
Phương Trưởng Lão nói: "Câm miệng!"
Phương Trưởng Lão lạnh lùng nhìn Phương Minh một cái, ánh mắt mang theo ý chí không thể nghi ngờ, Phương Minh lập tức như chuột thấy mèo vậy, rụt người lại, sợ hãi không dám nói thêm, trong lòng kêu khổ không thôi.
Lâm Trần rất nhanh hồi phục tinh thần lại, như có điều suy nghĩ nhìn Phương Trưởng Lão một cái, rất nhanh suy nghĩ ra dụng ý của Phương Trưởng Lão.
Phương Trưởng Lão có hai mục đích, một là thông qua bái sư để làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Lâm Trần và Phương gia, mục đích khác là thông qua tiếp xúc giữa Lâm Trần và Phương Minh xem có thể hay không khiến Phương Minh giống Lâm Trần mà siêng năng tu luyện.
Phương Trưởng Lão chấn nhiếp Phương Minh, hỏi: "Không biết Thiếu Điện Chủ ý như thế nào?"
Lâm Trần liếc nhìn Phương Minh một cái, trầm ngâm không nói, việc thu đồ đệ này Lâm Trần vẫn chưa nghĩ tới, hơn nữa thời gian hiện tại của Lâm Trần có thể nói là tranh giành từng giây từng phút mà tu luyện, nhất định phải trong mấy năm đột phá tới Võ Tôn cảnh, cứu ra Tô Vũ và phụ thân, nào có thời gian dạy đồ đệ.
Lâm Trần lắc đầu nói: "Ta hiện tại thời gian rất gấp, không có quá nhiều thời gian dạy đồ đệ."
------oOo------