Nguồn: read.st
Gần đây Bỉ Ngạn Hoa liên tục chịu những đợt tấn công không tên, mạng lưới thông tin phía dưới có thể nói là tổn thất thảm trọng, rất nhiều khu vực những người phụ trách nhiệm vụ hiện giờ đều đã không còn, điều này khiến Bỉ Ngạn Hoa vô cớ tổn thất hơn phân nửa công việc làm ăn, về mặt kinh tế thì lập tức nhập không đủ xuất.
Người của Bỉ Ngạn Hoa tự nhiên biết Chu Lôi là kẻ tấn công bọn họ, nhưng bọn họ lại không biết ai là người ban bố nhiệm vụ. Một là nhiệm vụ quá nhiều, Bỉ Ngạn Hoa không thể nào tìm thấy mỗi người ban bố; thứ hai là mạng lưới phía dưới đã sắp bị Chu Lôi phá hủy hoàn toàn rồi, Bỉ Ngạn Hoa còn có thể dựa vào gì để điều tra tin tức của người ban bố nhiệm vụ?
Bỉ Ngạn Hoa không thể trút cơn oán khí này lên người người ban bố nhiệm vụ, thế nhưng bọn họ lại có thể trút cơn oán khí này lên người Chu Lôi.
Tử Hải dong binh đoàn có sào huyệt của mình, tục ngữ nói "chạy được hòa thượng thì không chạy được miếu", muốn đối phó Tử Hải dong binh đoàn vẫn rất đơn giản, ít nhất Bỉ Ngạn Hoa là nghĩ như vậy.
Chu Lôi tự nhiên cũng biết bước kế tiếp của Bỉ Ngạn Hoa là gì. Đối với điều này, Chu Lôi đã bố trí phòng vệ toàn diện, người của dong binh đoàn mình đều đã phái đi ra rồi, thế nhưng Chu Lôi còn có Tôn Nhị Thúc làm hậu thuẫn!
Tôn Nhị Thúc tự nhiên sẽ không vì tư thù của Chu Lôi mà trả giá, nhưng Chu Lôi lại nói cho Tôn Nhị Thúc một tin tức, đó chính là Bỉ Ngạn Hoa là chi nhánh của Lạc Lâm gia tộc!
Nếu như là một năm trước, Chu Lôi cũng không dám khẳng định như vậy mà nói cho Tôn Nhị Thúc tin tức này. Nhưng trong một năm Chu Lôi ngủ đông này, Lương giáo sư bọn họ đã chứng thực một chuyện, đó chính là độc của Bỉ Ngạn Hoa là diễn hóa từ Chiến Thần Hoàn mà ra, cho nên nếu nói Lạc Lâm gia tộc và Bỉ Ngạn Hoa không có quan hệ, đánh chết Chu Lôi cũng sẽ không tin.
Tôn Nhị Thúc trong lòng biết Chu Lôi sẽ không lấy chuyện như thế này ra đùa giỡn, cho nên đối với chuyện của Bỉ Ngạn Hoa lộ ra hết sức để tâm. Muốn đối phó Lạc Lâm gia tộc, vậy thì phải đem chi nhánh của Lạc Lâm gia tộc thanh lý sạch sẽ, như vậy mới có thể bảo đảm khi bọn họ động thủ với Lạc Lâm gia tộc, sẽ không bị người khác quấy rầy.
Lúc này, trong đại bản doanh của Tử Hải dong binh đoàn tất cả đều là thủ hạ của Tôn Nhị Thúc. Vũ khí của bọn họ tinh lương, người cầm đầu thì chính là Huyết Tào mà Chu Lôi quen biết. Chu Lôi tính toán một chút, chỉ riêng khải giáp cơ giới bọn họ đã mang theo không dưới hai trăm bộ!
Đương nhiên, hai trăm bộ khải giáp cơ giới này cũng không phải bọn họ mua từ Hòa gia, mà là tự mình nghiên cứu phát triển. Nhưng mặc dù là như thế, vậy cũng phải mạnh hơn vũ khí bình thường rất nhiều.
Mà ở vòng ngoài của Tử Hải dong binh đoàn, thì có vô số trạm gác ngầm. Những trạm gác ngầm này thực sự không đơn giản, bọn họ biết rõ tất cả phương thức hành động của sát thủ, bởi vì bọn họ cùng xuất thân từ một môn phái, bọn họ cũng là sát thủ, là sát thủ của tập đoàn Hắc Quả Phụ!
Chu Lôi đã đưa cho bọn họ một lời hứa, đó chính là diệt trừ Bỉ Ngạn Hoa. Như vậy, Hắc Quả Phụ bọn họ sẽ trở thành xã đoàn đứng đầu giới sát thủ rồi. Không cần nói là hoàn toàn diệt trừ tập đoàn Bỉ Ngạn Hoa, chỉ cần diệt trừ một nửa, thì Bỉ Ngạn Hoa cũng không thể nào cạnh tranh với Hắc Quả Phụ nữa rồi!
Nhưng Chu Lôi trong lòng hiểu rõ, với năng lực của Lạc Lâm gia tộc, chỉ cần bọn họ muốn trùng kiến tập đoàn Bỉ Ngạn Hoa, thì căn bản cũng không phải là chuyện khó gì. Cao thủ trong Lạc Lâm gia tộc chắc chắn không ít, nghĩ rằng phái ra một nhân vật thay thế Bái Độ Nhân cũng không phải là chuyện khó gì.
Tuy nhiên Chu Lôi tự nhiên sẽ không đem chuyện này nói cho Hắc Quả Phụ, nếu vạn nhất Hắc Quả Phụ biết được chân tướng sự tình, vậy bọn họ còn có thể đến giúp Chu Lôi sao? Đáp án khẳng định là không thể nào rồi!
Kế hoạch nhỏ này của Chu Lôi tính toán thật là hay, người của mình kiếm tiền, nguy hiểm lại đều giao cho người khác rồi!
Lúc này Hầu Tử và Phong Linh không ngừng thu thập các loại tình báo. Người của Tử Hải dong binh đoàn không chỉ là đi ra ngoài làm nhiệm vụ, bọn họ mỗi khi đối phó một người, đều phải tra tấn một phen, xem xem có thể từ trong miệng bọn họ biết được tin tức sâu hơn về Bỉ Ngạn Hoa hay không, tỉ như địa điểm sào huyệt ở đâu.
Nhưng hiện tại xem ra chuyện này căn bản không thể vội được, những người này căn bản cũng không biết sào huyệt của Bỉ Ngạn Hoa, bọn họ có thể biết hành tung của cấp trên mình thì đã là tốt lắm rồi.
Sau đó người của Tử Hải dong binh đoàn lại đối với cấp trên của bọn họ triển khai vây bắt, rồi lại từ chỗ cấp trên của bọn họ nạy ra cấp trên của cấp trên ở đâu.
Chu Lôi bọn họ cứ như vậy giống như bóc hành tây, từng tầng từng tầng bóc xuống. Chu Lôi có thể khẳng định, tổng một ngày bọn họ sẽ tìm tới sào huyệt của Bỉ Ngạn Hoa.
"Chu Lôi, hay là ngươi đến bộ đội của chúng ta thế nào? Ta xem như đã nhìn ra rồi, ngươi không ra tay thì thôi, vừa ra tay thì chắc chắn là đại sự. Vậy mà ngay cả Bỉ Ngạn Hoa ngươi cũng dám động, với bản lĩnh này của ngươi, nếu như đến đội của chúng ta, vậy đoán chừng cũng chắc chắn là một vương bài gì đó."
Huyết Tào ở một bên cũng không khỏi không bội phục dũng khí của Chu Lôi. Tổ chức Bỉ Ngạn Hoa thật sự không phải ai cũng dám đụng vào, mà Chu Lôi hiện giờ không chỉ đụng vào, còn dự định đuổi cùng giết tận. Điều này trong mắt một ít người, đơn giản chính là chuyện nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Chu Lôi liếc mắt nhìn Huyết Tào, người này vẫn giống như một năm trước, vẫn kiêu ngạo như vậy. Nhưng trước mặt Chu Lôi, hắn vẫn khá thu liễm. Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc Chu Lôi ra tay với Bỉ Ngạn Hoa này thôi, đã rất chấn động Huyết Tào rồi.
Chu Lôi lắc lắc đầu, bộ đội chính quy thực sự không thích hợp với hắn, quy củ ở đó quá nhiều rồi, mà Chu Lôi lại quen làm theo ý mình rồi, căn bản không thích ứng được những ngày bị người khác đặt ra quy củ.
"Huyết Tào, hảo ý của ngươi ta vẫn xin nhận. Vào chỗ các ngươi, ngay cả mấy giờ đi vệ sinh cũng phải bị người khác khống chế, ngươi nói có mệt hay không chứ! Ta vẫn là giữ lấy ôn nhu hương của ta đi, ít nhất ở đó là ta nói là được!"
Ngay lúc này, Hầu Tử đi đến bên cạnh Chu Lôi, thần sắc lo lắng nói.
"Ông chủ, Cố giám đốc ở nhà xảy ra chuyện rồi."
"Cố giám đốc?"
Chu Lôi có chút mê mang, hắn căn bản cũng không biết Cố giám đốc này là ai. Hầu Tử cũng nhìn ra sự nghi hoặc của Chu Lôi, liền ở một bên giải thích nói.
"Cố giám đốc là giám đốc tài chính của tập đoàn chúng ta!"
Chu Lôi nghe vậy không khỏi nhíu mày. Cái chết của Cố giám đốc nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn không ngờ Bỉ Ngạn Hoa vậy mà không khai chiến với dong binh đoàn, mà là lựa chọn đi quấy phá hậu hoa viên của Chu Lôi!
"Xem ra là chúng ta phòng thủ quá nghiêm ngặt rồi, cho nên Bỉ Ngạn Hoa mới không có chỗ ra tay mà lựa chọn ra tay với hậu phương. Điều này cũng quả thực phù hợp với phong cách hành sự của sát thủ."
Chu Lôi quay đầu nhìn về phía Huyết Tào, Huyết Tào tự nhiên biết ý tứ của Chu Lôi, nhưng Huyết Tào có chút khó xử nói.
"Huynh đệ, ngươi đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn ta. Những gì ta có thể làm thì đều đã làm rồi, người nhà của ngươi chúng ta đều đã phái người bảo vệ rồi, nhưng những người trong công ty ngươi, chúng ta thật sự là không thể bảo vệ xuể! Hiện giờ chúng ta bảo vệ một người ít nhất phải phái ra hơn mười người, ngươi nói xem công ty các ngươi có bao nhiêu người, nếu như mỗi người đều có mười mấy bảo tiêu, không nói trong công ty các ngươi có thể chứa hết hay không, thì đội ngũ của chúng ta cũng không có nhiều người như vậy!"
Huyết Tào nói rất thật, Chu Lôi cũng biết bảo vệ mỗi một người trong tập đoàn là rất không thực tế.
Chu Lôi lại hỏi Hầu Tử, hỏi Cố giám đốc đó là bị ngộ hại ở đâu. Hầu Tử nói cho Chu Lôi, người là bị ngộ hại trên đường đi công tác. Chu Lôi suy nghĩ nửa ngày, không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh.
------oOo------