Chu Lôi lẩm bẩm tên hồ ly trong miệng, từ cái tên đã có thể cảm nhận được khí tức xảo trá trên người đối phương.
"Được rồi, chuyện đội trưởng của ngươi cứ thế mà quyết. Ngươi đi gọi con hồ ly kia vào đây cho ta, ta rất có hứng thú với nàng."
"Hả? Không phải chứ?"
Cự Thú không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Chu Lôi.
"Chủ tịch không lẽ cũng có hứng thú với nàng sao?"
Chu Lôi khẽ nhíu mày, hắn đúng là có hứng thú với hồ ly này, nhưng lời này sao nói ra từ miệng Cự Thú lại trở nên dâm tục đến vậy!
"Cút đi, mau làm việc đi!"
Cự Thú không dám chần chừ, vội vàng chạy ra ngoài, đi gọi con hồ ly kia.
Không lâu sau, một bóng hình xinh đẹp trong bộ đồ bó sát màu đỏ bước vào, đôi chân dài tròn đầy dưới sự tôn lên của ba cái đuôi hồ ly màu tuyết trắng không ngừng lay động ở sau người càng trở nên vô cùng linh động. Đôi tai khẽ động, lớp lông nhung màu tuyết trắng trên đó bóng bẩy mà lại lấp lánh. Điều đáng lưu ý chính là, đôi mắt của nàng ta lại cũng là màu lam!
Mà dáng người của hồ ly càng bị bộ đồ bó sát màu đỏ này phác họa đến mức lả lướt tinh tế, khe ngực sâu không thấy đáy hấp dẫn sâu đậm ánh mắt Chu Lôi, khiến hắn không thể tự thoát ra được.
"Hồ ly— tinh?"
Chu Lôi há hốc mồm, vậy mà lại nói ra cả cái chữ cuối cùng mà hắn suy nghĩ trong lòng.
Mắt hồ ly như nguyệt nha, nhởn nhơ cười một tiếng, trang nhã mà lại mị hoặc.
"Đa tạ Chủ tịch đại nhân khen ngợi, ngược lại là có không ít người cũng đều xưng hô nhân gia như vậy đó."
Âm thanh mềm mại mà lại trêu chọc này khiến thể xác tinh thần Chu Lôi lại lần nữa cảm thấy thoải mái, Chu Lôi nhịn không được nghĩ thầm, con hồ ly này nhất định là Đát Kỷ chuyển thế mà!
"Khụ khụ khụ."
Hầu Tử ở một bên khẽ ho khan hai tiếng, kéo ánh mắt Chu Lôi từ khe ngực của hồ ly trở về.
Chu Lôi nhịn không được vỗ tay hai cái, sau đó không chút tiếc rẻ mà khen ngợi.
"Người đẹp mà tâm tư lại tinh xảo, nói ngươi là hồ ly tinh một chút cũng không giả. Người cải tạo như ngươi thế này, Khải Nhĩ sao nhẫn tâm đem ngươi đưa đến chỗ ta đây?"
Hồ ly hai tay vịn bàn, thân thể không khỏi nghiêng về phía trước mấy phần, khung cảnh tươi đẹp hiện ra không chút che đậy.
"Vậy ý của Chủ tịch là, Khải Nhĩ nên giữ ta lại bên người làm một món đồ chơi phải không?"
Chu Lôi không chút nghĩ ngợi gật đầu.
"Nếu ta là Khải Nhĩ, chắc chắn sẽ làm như vậy!"
Hồ ly đứng dậy che miệng cười một tiếng, sóng ngực trước ngực không ngừng run rẩy.
"Chủ tịch thật là nói đùa rồi, người cải tạo như ta thế này ở Khải Nhĩ gia tộc chẳng phải là muốn bao nhiêu có bấy nhiêu sao, người như ta làm sao có thể nhận được sự coi trọng của tộc trưởng Khải Nhĩ chứ. Ngược lại là Chủ tịch, lần đầu tiên gặp ta mà thôi, cho nên mới kinh ngạc như vậy, nếu nhìn lâu rồi, cũng không còn cảm giác mới mẻ gì nữa."
Chu Lôi không biết mình nhìn lâu rồi có mất đi cảm giác mới mẻ hay không, nhưng lúc này hắn càng kinh ngạc hơn là Khải Nhĩ gia tộc thật sự biết chơi đùa, người và thú hóa ra có thể tiến hành như vậy.
Lúc này Chu Lôi đã đều hâm mộ chết phúc lợi của Khải Nhĩ gia tộc rồi!
Chu Lôi thu lại tâm thần, ánh mắt khôi phục vẻ nghiêm nghị nhìn về phía hồ ly.
"Ngươi chính là trí nang mà Cự Thú nói sao?"
"Trí nang không dám nhận, chỉ là có chút thông minh vặt mà thôi."
Vẻ khiêm tốn của hồ ly khiến Chu Lôi rất hài lòng.
"Ha ha, thông minh vặt là có thể giúp Cự Thú lăn lộn đến chức vị đội trưởng, cái thông minh vặt này của ngươi không tầm thường nha. Nói đi, ngươi vòng một đường lớn như vậy đến gặp ta, muốn có được cái gì?"
Chu Lôi trong lòng rất rõ ràng, nếu hồ ly chủ động yêu cầu gặp Chu Lôi, có lẽ bề ngoài vẫn sẽ mang đến cho hắn sự chấn động vô cùng, nhưng đối với phương diện trí thông minh này lại sẽ không quá coi trọng, sự khác biệt giữa việc tự tiến cử và được vạn người truyền tụng vẫn là rất lớn.
"Chủ tịch thật là thông minh, mấy trò vặt này của ta đều bị ngài nhìn thấu rồi. Thật ra cũng không có gì, ta đến đây chính là muốn mưu cầu một vị trí quân sư, còn mong Chủ tịch đừng ghét bỏ xuất thân người cải tạo của ta, có thể trọng dụng nhân gia."
"Ồ?"
Chu Lôi không ngờ tới dã tâm của con hồ ly này còn không nhỏ, vậy mà lại muốn chức vị quân sư, phải biết rằng, chức vị quân sư cao hơn chức vị đội trưởng nhiều lắm, đây chính là địa vị tâm phúc!
Năm vị Phó chủ tịch của Nhân Đạo Minh đều không thể trở thành tâm phúc của Chu Lôi, hồ ly lần đầu tiên gặp mặt lại vô lễ như vậy.
Tuy nhiên Chu Lôi không thể không thừa nhận, bất kể là bề ngoài hay trí tuệ và sự dũng cảm, hồ ly đều đã nhận được sự chú ý của hắn.
"Chức vị ngươi ứng tuyển hơi cao đó! Không biết ngươi muốn thuyết phục ta như thế nào đây?"
Hồ ly nở nụ cười xinh đẹp, hiển nhiên đối với khảo nghiệm của Chu Lôi đã tính trước mọi việc.
Hồ ly dùng ngón tay khẽ chạm vào nước trong chén nước của Chu Lôi, sau đó ở trên bàn viết ngược xuống "Trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi".
Chữ của hồ ly là viết ngược, nhưng Chu Lôi nhìn thì lại là xuôi.
Chu Lôi ngẩng đầu lên nhìn sâu hồ ly hai mắt, ý tứ trong câu nói này có lẽ cũng chỉ có người trong căn phòng này mới rõ.
Bản ý của Chu Lôi chính là muốn để Cương Thi Quân Đoàn và Khải Nhĩ gia tộc tranh đấu như trai cò, còn Nhân Đạo Minh của hắn thì sẽ là ngư ông đắc lợi.
Hồ ly tiếp đó lại tiếp tục nói.
"Khải Nhĩ gia tộc đã rất lâu không có người cải tạo mới đến nơi rồi, chắc là đang cãi cọ với Chủ tịch ngươi đúng không? Chủ tịch ngươi muốn Khải Nhĩ gia tộc tiếp tục cung cấp người cải tạo, cho nên hi vọng Cương Thi Quân Đoàn giúp ngươi một tay. Còn như hai vị đội trưởng Huyết Tào và Ưng Nhãn, chẳng qua chỉ là giúp ngươi diễn một vở kịch mà thôi. Thế nhưng Chủ tịch ngươi không biết, nhân gia chờ vở kịch này của ngươi đã chờ thật lâu rồi, suýt chút nữa cho rằng không chờ được đến rồi đó!"
Hồ ly nói rồi, đem ngón tay ngọc xanh mướt của nàng ngậm vào miệng mình, vậy mà còn làm ra một bộ dáng làm nũng.
Biểu hiện của hồ ly thật sự là vượt quá dự liệu của Chu Lôi, dựa theo lời hồ ly nói, tựa hồ sớm đã dự liệu được cục diện hôm nay này, vậy cũng chính là nói, nàng đã sớm nhận ra tâm ý của Chu Lôi muốn đối phó Khải Nhĩ gia tộc.
Nhưng tại sao hồ ly lại không đem tin tức này nói cho Khải Nhĩ chứ? Hồ ly rốt cuộc là thật tâm đầu nhập, hay là nội gián được Khải Nhĩ gia tộc sắp xếp vào?
Vẻ mị hoặc mà hồ ly biểu hiện lúc này đây, ngược lại là rất dễ dàng khiến người ta bỏ qua vấn đề này mà chú ý đến vẻ quyến rũ của nàng.
Tuy nhiên Chu Lôi sớm đã quen với việc nhất tâm nhị dụng, mắt không rảnh rỗi không ngừng "thưởng thức" vẻ quyến rũ của hồ ly, mà trong lòng thì lại trăm mối tơ vò.
Hồ ly phản bội lão chủ cũ triệt để như vậy, khiến Chu Lôi hơi nghi hoặc một chút, trên trời không có bánh nướng rơi xuống, Chu Lôi không tin hồ ly là bị bá vương chi khí trên người hắn hấp dẫn cho nên mới phản chiến.
Bàn tay heo mặn của Chu Lôi không rảnh rỗi, vậy mà không chút khách khí sờ về phía một bàn tay khác của hồ ly.
Thô ráp còn có chai sần, cũng không có xúc cảm tốt như trong tưởng tượng, đôi bàn tay này chỉ sợ là nơi thô ráp nhất trên người hồ ly rồi.
"Ai, người như ngươi thế này liền không thích hợp đánh đánh giết giết, đáng tiếc cho đôi xảo thủ này rồi."
Chu Lôi nắm lấy tay trái của hồ ly, sau đó đột nhiên kéo về phía mình, đè hồ ly lên bàn làm việc ở trước mặt hắn.
Trên mặt hồ ly lóe lên một tia sợ hãi, nàng không hiểu tại sao một khắc trước còn ôn nhu mập mờ, mà một khắc này liền trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Chu Lôi ghé sát vào tai hồ ly không chút màu sắc tình cảm, chính là lý trí mà nói.
"Đời này ta ghét nhất chính là mỹ nhân kế, bởi vì luôn không thể vượt qua. Nhưng ngươi biết ta đối với những mỹ nhân độc ác kia là như thế nào không? Trước hưởng thụ, sau đó diệt! Ngươi nói ngươi là một người thông minh như vậy, sao lại dùng cách dụ dỗ vụng về như thế này để câu dẫn ta chứ? Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta háo sắc đến mức không có lý trí sao? Nói đi, mục đích thật sự của ngươi rốt cuộc là gì?"
------oOo------