Nguồn: read.st
Đạn như mưa xuống, súng trường tự động bắn ra đạn rất nhanh, một phút thậm chí có thể đạt tới mấy trăm viên đạn!
Hòa gia cũng chỉ vỏn vẹn có nửa tháng thời gian để chạy gấp công việc, bọn họ còn phải bận rộn bố trí súng diệt cương thi tự động, còn phải tranh thủ thời gian gia công đạn dược, cho nên đạn của súng trường kỳ thật căn bản cũng không phải là đạt tới trình độ bắn mãi không hết.
Đạn dược càng ngày càng ít, không khí trong căn cứ cũng càng ngày càng khẩn trương, theo khoảng cách giữa quân đoàn cương thi và căn cứ không ngừng rút ngắn, từng viên đạn xuyên giáp và đạn phá giáp gào thét bay tới, liên tiếp đánh vào cửa lớn và vách tường của căn cứ.
Ngoài trụ sở tiếng pháo ầm ầm, Chu Lôi thả Hồ Ly, sau đó cầm micro nói với tất cả mọi người.
"Anh em! Cảm ơn các ngươi đã đồng hành cùng ta suốt chặng đường, đây sẽ là lần cuối cùng ta cùng các ngươi kề vai chiến đấu. Nếu như thắng lợi, chúng ta sẽ nghênh đón thái bình thịnh thế, sự cống hiến của các ngươi đều là đáng giá, mỗi một cái tên của các ngươi đều sẽ khắc trên bia đá lịch sử!
Nếu như thất bại! Huynh đệ chúng ta cũng có thể ở trên đường Hoàng Tuyền nâng cốc nói cười vui vẻ, để lũ tiểu quỷ Tu La ca hát nhảy múa mua vui cho chúng ta!
Ta, Chu Lôi, sẽ cùng các ngươi!
Hiện tại mọi người có thể mặc khải giáp vào rồi, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng!"
Năm triệu quân đoàn cương thi bị súng diệt cương thi đánh cho thất linh bát lạc, có thể nói súng diệt cương thi tuyệt đối là vũ khí hữu hiệu nhất và thuận tiện nhất để đối phó quân đoàn cương thi, chỉ tiếc thời gian quá mức vội vàng, không thể nào trang bị thêm nhiều đạn dược cho súng trường.
Cuối cùng lại ném xuống một đường thi thể tàn phá, đến cuối cùng xông đến cửa lớn căn cứ cũng chỉ còn lại năm mươi vạn cương thi.
Chu Lôi bên này tổng cộng có hơn một ngàn người, năm mươi vạn đối một ngàn, con số này vẫn rất chênh lệch.
Có điều Chu Lôi đã lựa chọn chiến thuật như vậy, vậy liền không khả năng không có chút hậu chiêu nào!
Hai mươi triệu đại quân bây giờ bị tiêu hao thành năm mươi vạn, điều này đối với Chu Lôi mà nói đã đạt tới hiệu quả mong muốn.
Trên vách tường của căn cứ giống như pháo đài vậy lộ ra từng lỗ đen, sau đó từ trong lỗ đen lộ ra từng họng pháo.
Đạn của súng diệt cương thi là có số lượng, nhưng đạn pháo bình thường thì vô số! Những thứ này chỉ cần trực tiếp điều từ các nước đến là được rồi, đây là trận chiến cuối cùng của Nhân Đạo Minh và quân đoàn cương thi, mỗi một quốc gia đều là không chút do dự mà ủng hộ Nhân Đạo Minh.
Chiến hỏa vẫn còn, nhưng quân đoàn cương thi đến đây cũng không thể nào khoanh tay chờ chết, bọn họ lợi dụng thân pháp khủng bố không ngừng né tránh đạn pháo, nhân số ít đi, ngược lại hành động trở nên nhanh nhẹn hơn.
Từng lỗ pháo bị quân đoàn cương thi bạo phá mất, đồng thời cửa lớn của căn cứ cũng bị quân đoàn cương thi dùng đạn xuyên giáp và đạn phá giáp vô tình công phá.
Đi thông vào bên trong căn cứ là một thông đạo dài hẹp, khi cương thi của quân đoàn cương thi xông vào thông đạo ngay lập tức, trong nháy mắt liền bị súng diệt cương thi đánh thành cái sàng!
Trong thông đạo lúc này là từng dãy bóng người, nhưng bọn họ không phải người thật, mà là người máy do Hòa gia chế tạo!
Đây cũng là tuyến phòng thủ cuối cùng của căn cứ này, nếu như tuyến phòng thủ này cũng bị phá vỡ rồi, vậy thì Chu Lôi và hơn một ngàn người bọn họ cũng chỉ có thể là tự mình ra trận rồi!
Súng diệt cương thi dưới lòng đất vòng ngoài căn cứ là sản phẩm thế hệ thứ hai, còn súng diệt cương thi trong tay người máy thì là sản phẩm thế hệ thứ nhất, kiểu đạn khác nhau, bây giờ đạn dược mà người máy sử dụng cũng đều là hàng tồn kho trước kia của Hòa gia mà thôi.
Cương thi của quân đoàn cương thi khi đến khí thế hung hăng, mang theo quyết tâm tất thắng, nhưng bọn họ thật sự không ngờ tới, đã xông đến cửa lớn căn cứ rồi, nhưng vẫn khó mà công vào được.
Quay đầu nhìn xem những người còn lại của bọn họ, còn không nhiều bằng một phần mười nhân số lúc đến, từ tình hình chiến cục thảm liệt mà nói, quân đoàn cương thi đã thất bại rồi, bởi vì bọn họ đến đây còn chưa làm bị thương một người nào của Nhân Đạo Minh!
"Xông lên! Thông đạo chỉ dài như vậy, chúng ta lấy tốc độ nhanh nhất xông qua, những người kia liền trở thành vong hồn trong tay chúng ta rồi!"
Không biết là cương thi nào gầm thét một tiếng, sau đó liền đem cương thi ở phía trước hung hăng đẩy vào trong hành lang, mà hắn thì theo sát phía sau, khi cương thi phía trước còn chưa ngã xuống đất, cương thi phía sau liền đem cương thi phía trước xem như tấm khiên mà giơ trước người, lấy tốc độ nhanh nhất xông về phía trước!
Quân đoàn cương thi và bộ đội người máy cuối cùng cũng dây dưa cùng một chỗ, độ linh mẫn của người máy dù sao cũng có hạn, bọn họ căn bản cũng không phải là đối thủ của cương thi.
Có điều Chu Lôi cũng không trông cậy vào những người máy này có thể chiếm ưu thế trong cận chiến, chỉ cần những người máy này có thể kéo lại quân đoàn cương thi là được rồi!
"Ầm!"
Người máy không lợi hại bằng cương thi, nhưng người máy lại có thể mang theo bom!
Ngã xuống một người máy liền sẽ nổ tung một người máy, trong lúc giao chiến người máy không làm gì được cương thi, nhưng mà ngã xuống nổ tung thì là nổ một cái chuẩn một cái, ai bảo cương thi phía sau không ngừng chen vào, khiến cho cương thi phía trước căn bản là không có cơ hội né tránh!
"Đù má, đừng có chen nữa! Sắp chết rồi!"
"Ầm!"
Một con cương thi phàn nàn vừa mới phàn nàn xong liền đi gặp Diêm Vương rồi, nhưng cương thi phía sau vẫn không ngừng xông về phía trước, bọn họ muốn sống đến cuối cùng, vậy chỉ có thể là dựa vào đồng bạn phía trước không ngừng tiêu hao những người máy kia!
Bọn họ là chiến hữu, chỉ vỏn vẹn làm chiến hữu nửa tháng!
Giữa bọn họ căn bản là không có tình hữu nghị giữa chiến hữu có thể ủy thác tính mạng.
Cho nên bọn họ đem đồng bạn bên cạnh đưa đến Diêm Vương điện, hoàn toàn sẽ không cảm thấy tội lỗi, bởi vì bọn họ khắp nơi hút máu đã đủ tội ác rồi, đã không thể tội ác hơn nữa rồi!
Chu Lôi một mình đi đầu, dẫn theo hơn một ngàn người từ phòng chỉ huy đi ra ngoài, người máy đã không chống đỡ được bao lâu rồi, đội ngũ cuối cùng này của bọn họ cũng nên ra trận rồi!
Khi Chu Lôi đến nơi trước bộ đội người máy, đập vào mi mắt là một bức tường!
Bom đạn trang bị trên người người máy tự nhiên không có khả năng làm sập căn cứ, Chu Lôi cũng sẽ không ngu xuẩn như vậy.
Bức tường này không phải do trần nhà sụp đổ tạo thành, mà là một bức tường được đúc bằng thi thể cương thi!
Những con cương thi này đều là những con xông lên phía trước, bọn họ từng lớp từng lớp chết ở trước trận, cuối cùng liền hình thành cảnh tượng như vậy, thi thể chồng chất, vậy mà lại hình thành một bức tường!
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không ai sẽ cảm thấy hả giận một hơi, chỉ có là kinh hãi trong lòng, quân đoàn cương thi dưới tình huống bị ép vô phương cũng thật sự là đủ liều mạng.
Trận chiến này đối với Chu Lôi mà nói là một trận chiến "tựa lưng vào sông", còn đối với những cương thi này của quân đoàn cương thi mà nói, lại há chẳng phải cũng là một trận chiến "tựa lưng vào sông" sao!
Nếu như bọn họ thất bại rồi, cũng sẽ là cái chết, thậm chí còn có thể phải trải qua một đoạn quá trình sống không bằng chết!
Đột nhiên, bức tường thi thể này bị cương thi từ mặt khác ầm ầm xông sập, thi thể rơi lả tả trên đất hình thành một ngọn núi thi thể nhỏ nhô lên, mà ở trên núi thi thể, thì là từng con cương thi lộ ra đôi mắt đỏ sẫm!
Chu Lôi tay cầm chiến đao chỉ hướng đối phương, lời nói băng lãnh truyền ra từ trong miệng của hắn.
"Hôm nay, các ngươi ai cũng đừng hòng rời đi!
Kẻ làm ác giúp hổ, giết không tha!"
"Giết không tha! Giết không tha! Giết không tha..."
Chiến sĩ phía sau Chu Lôi đồng thanh reo hò, tiếng nói chính nghĩa kia không ngừng vang vọng trong hành lang, bọn họ muốn chiến đấu! Bọn họ muốn thắng lợi! Bọn họ muốn bảo vệ người nhà phía sau lưng mình!
Vì điều này, chết không có gì đáng tiếc!
------oOo------