Nguồn: read.st
Phốc! Thanh kiếm mang theo nồng nặc tử khí này thoáng cái đâm vào phần lưng của Hàn Phi, máu tươi men theo lưỡi đao chảy ra. Những người của Sát Sinh Môn này thân pháp quỷ dị, ẩn trong hư không, am hiểu nhất về đánh lén, khi Hàn Phi phát hiện đối phương, mũi kiếm kia cách Hàn Phi vẻn vẹn một thước. Kiếm này tới cực nhanh, lại góc độ cực kỳ xảo quyệt, Hàn Phi căn bản không cách nào né tránh.
"Ừm?" Thân hình của sát thủ kia hiện lộ ra, sắc mặt y hơi biến đổi, bởi vì kiếm của hắn đâm vào trong cơ thể Hàn Phi, lại không hề xuyên thấu Hàn Phi. Nhục thân Hàn Phi cường hãn, xương cốt lại càng cường hãn đến kinh người, thanh kiếm này tuy đâm vào trong cơ thể hắn, nhưng sau khi đâm vào hai tấc thì bị cốt nhục của Hàn Phi kẹp chặt, khó mà tiến thêm một tấc. Sát thủ đứng vững vàng, trên tay sử xuất lực đạo cực lớn, muốn rút linh kiếm từ trong cơ thể Hàn Phi ra, nhưng lực đạo của Hàn Phi kinh người, hắn nhịn đau, gắt gao giữ linh kiếm lại trên người.
Hàn Phi hít sâu một hơi, bắp thịt toàn thân hắn căng cứng, chợt thân thể xoay tròn. Rắc! Một tiếng giòn vang, lại là Hàn Phi sinh sinh bẻ gãy linh kiếm trong tay sát thủ kia. Hắn vận đủ linh khí, một thương rút ra, trường thương gào thét, giống như nộ long xuất hải, linh khí bốn phía hóa thành kinh đào hãi lãng cuốn về phía sát thủ kia. Sát thủ kia lại không hề có nửa phần sợ hãi, y cười lạnh một tiếng, múa đoạn kiếm trong tay, điều động linh khí trên người và Hàn Phi liều mạng đánh một kích.
Hai người lại liều mạng ngang tài ngang sức, hơn nữa sát thủ kia còn thừa cơ lui lại tránh xa Hàn Phi. Hàn Phi mặt khó coi nhìn về phía sát thủ kia, chỉ thấy trên mặt y đeo một mặt nạ đầu lâu, khóe miệng mang theo nụ cười quỷ dị, hiển lộ ra đặc biệt đáng sợ. Phốc! Hàn Phi trở tay rút đoạn kiếm sau lưng ra, sau đó một ngón tay búng ra, đoạn kiếm bắn thẳng đến, phốc một tiếng liền đâm vào cổ họng của sát thủ đeo mặt nạ Kim Lang kia, một kích đoạt mạng y.
Tròng mắt của sát thủ đeo mặt nạ Kim Lang kia đều sắp lồi ra ngoài, chết rất không cam tâm, hắn không rõ, đồng bạn của mình tại sao không đến cứu giúp.
"Phế vật, không đáng để cứu vớt." Sát thủ đeo mặt nạ đầu lâu kia lạnh lùng nói, trên mặt y mang theo nụ cười đáng sợ. Sát thủ lẳng lặng quan sát Hàn Phi, tựa hồ là đang chờ đợi cái gì đó.
Hàn Phi mặt không đổi sắc, hắn điều động thần lực và linh khí, liền chuẩn bị trừ bỏ kịch độc trên kiếm. Tuy nhiên, sau một khắc Hàn Phi lại sắc mặt tái nhợt, thân thể chợt run rẩy, suýt nữa rơi xuống từ giữa không trung.
Một tiếng quỷ khiếu từ vết thương sau lưng Hàn Phi truyền vào trong đầu hắn, ngay sau đó, hàng ngàn hàng vạn tiếng quỷ khiếu vang lên trong đầu Hàn Phi, phảng phất có vô số oan hồn bay vào Hồn Hải của Hàn Phi. "A!" Hàn Phi thống khổ gầm nhẹ, hắn còn chưa từng gặp qua loại công kích này, thủ đoạn mà sát thủ Sát Sinh Môn sở hữu quá quỷ dị, người này vậy mà lại dùng linh kiếm nuôi dưỡng oan hồn, khiến Hàn Phi không đề phòng mà chịu thiệt lớn. Từng tiếng quỷ khiếu kia công kích hồn phách của Hàn Phi, khiến Hàn Phi ôm đầu thống khổ gầm nhẹ.
Những tán tu kia đang quan sát từ xa đều sắc mặt trắng bệch, nhìn Hàn Phi vô cùng thống khổ, trong lòng tràn ngập kinh hãi. Thanh danh của Sát Sinh Môn quá mức dọa người, hơn nữa sau khi tận mắt chứng kiến thủ đoạn của bọn họ, những tán tu này càng thêm sợ hãi sát thủ của Sát Sinh Môn. Mặc dù những người có mặt đều là tinh anh một phương, tuy nhiên đặt vào hoàn cảnh như thế này, thì căn bản không đáng để xem.
"Người của Sát Sinh Môn thật đáng sợ, chỉ cần bọn họ xuất thủ, thì không có người nào không thể giết. Tiểu tử này vậy mà lại có được pháp môn khắc chế thân pháp quỷ dị của Sát Sinh Môn, thật không dễ dàng, nhưng thủ đoạn của Sát Sinh Môn quá mức quỷ dị, tuyệt đối không chỉ có một hai loại thủ đoạn này, tiểu tử tên là Hàn Phi này chết chắc rồi." Trong số những tán tu bên cạnh có người quăng ánh mắt đồng tình tới, trong ấn tượng của bọn họ, chỉ cần người của Sát Sinh Môn xuất thủ, thì mục tiêu của bọn họ sẽ không có khả năng sống sót. Những người này thật sâu tin tưởng, cho dù là cường giả thiên tài như Lý Trì Dịch, nếu là người của Sát Sinh Môn muốn đối phó hắn, thì hắn cũng tuyệt đối không có khả năng sống sót. Đương nhiên, nếu muốn người của Sát Sinh Môn đối phó với người như Lý Trì Dịch, thì cái giá phải trả không phải là thường nhân có thể gánh vác nổi.
"Tiễn ngươi lên đường!" Người của Sát Sinh Môn rất ít lời, vừa mở miệng đã đơn giản rõ ràng như vậy. Sát thủ kia tay cầm đoạn kiếm, hướng về phía Hàn Phi chém ra một kiếm, một đạo kinh hồng dài mười trượng từ trên trời giáng xuống, uy thế của nó có thể xé rách thiên khung, vô cùng sắc bén.
"Gầm!" Hàn Phi gầm nhẹ, giờ phút này hắn cảm nhận được nguy cơ sinh tử, mặc dù Hồn Hải của hắn đụng phải công kích kinh khủng, khiến hắn không rảnh bận tâm đến việc khác, nhưng hắn vẫn cảm giác được nguy hiểm từ bên ngoài. Thần hồn cường đại của Hàn Phi dưới sự liều mạng thúc giục, cuối cùng cũng chống đỡ được công kích quỷ khiếu tựa như vô tận uyên hồn kia. Thần hồn cường đại của hắn tứ tán ra, hóa thành từng mai Hồn Nhận có lực công kích cực mạnh. Dưới sự khống chế của Hàn Phi, một bộ phận Hồn Nhận xuyên thấu qua cơ thể hắn chém về phía oán niệm vô cùng vô tận ở vết thương, chính là oán niệm mà những võ giả chết dưới linh kiếm của sát thủ này lưu lại, suýt chút nữa công phá Hồn Hải của Hàn Phi, hắn khó mà tưởng tượng, sát thủ này rốt cuộc đã giết bao nhiêu người, mới có thể tụ tập ra oán niệm kinh khủng như vậy. Phần Hồn Nhận còn lại thì bị hắn khống chế chém về phía sát thủ ở đằng xa.
Hàn Phi một mặt chống đỡ công kích do những oán niệm kia phát ra, một mặt rút ra một phần ý thức, hai tay bắt ấn đánh ra Tinh Phệ với thanh thế to lớn. Oanh long! Ngôi sao màu đen khổng lồ bạo tạc ra, Thôn Phệ Chi Lực kinh khủng đem toàn bộ kiếm hồng mà sát thủ chém ra nuốt chửng vào trong. Lúc này, sát thủ kia tế ra một kiện Hồn khí, thúc giục để chống đỡ công kích thần hồn của Hàn Phi. Sát thủ đeo mặt nạ đầu lâu này sắc mặt xanh mét, hắn hoàn toàn không ngờ thần hồn của Hàn Phi lại mạnh mẽ như thế, ngay cả công kích oán niệm mạnh như vậy cũng có thể chống đỡ được, hơn nữa còn chống đỡ được một kiếm cực kỳ hung ác của hắn.
Hàn Phi cũng chấn kinh như vậy, sát thủ này quá khó đối phó, hắn từ một kiếm vừa rồi đã cảm nhận được rồi, cảnh giới của sát thủ này rất cao, cho dù là chính diện liều mạng, Hàn Phi muốn chém chết hắn, chỉ sợ đều vô cùng gian nan, càng không cần nói đến việc y còn sở hữu các loại thủ đoạn quỷ dị.
Những oán niệm ở vết thương vẫn đang công kích hắn, tựa hồ là không giết chết Hàn Phi sẽ không bỏ qua, Hàn Phi cảm thấy cực kỳ khó đối phó, cỗ oán niệm này tập hợp oán niệm của tất cả vong hồn chết dưới thanh linh kiếm kia, đã là một lực lượng kinh khủng cực độ rồi. Hàn Phi dựa vào Hồn Nhận ba ngàn, lại cũng chỉ có thể hơi áp chế nó, khó mà xóa bỏ nó.
Trong mắt sát thủ lóe lên hàn mang giống như hàn băng ngàn năm, hắn hiểu được Hàn Phi tuy chống đỡ được công kích trí mạng của oán niệm, nhưng lại bị ảnh hưởng nặng nề, lực chiến đấu giảm bớt đi nhiều. Lúc này chính là thời cơ tốt để giết chết Hàn Phi! Sát thủ vặn vẹo uốn éo cổ tay, nắm chặt đoạn kiếm trong tay, xông về phía Hàn Phi. Soạt! Thân hình y trong nháy mắt ẩn nấp trong hư không. Mặc dù Hàn Phi thúc giục Tiềm Không Bộ Pháp có thể phá vỡ thủ đoạn này của sát thủ, tuy nhiên vào lúc này, đại bộ phận tinh lực của hắn đều dùng để chiến đấu với cỗ oán niệm kia, rất khó để phân xuất thêm tinh lực đi phá giải thân pháp của sát thủ. Trong lòng hắn lo lắng, sát thủ này lúc này liền như độc xà ẩn nấp kia, sau một khắc liền có thể phát ra một kích trí mạng.
"Gầm!" Hàn Phi khó mà phá trừ nguy cục này, chỉ có thể dùng cách ngu ngốc, hắn chợt gầm lên một tiếng, Thương Long Khiếu Nguyệt công kích không phân biệt, dao động kinh người khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Cây cối xung quanh trong nháy mắt hóa thành mảnh vụn dưới sóng âm kinh khủng, đá tảng trên mặt đất cũng đột nhiên nổ tung.
"Điên rồi! Hắn công kích như vậy chẳng lẽ không sợ tiêu hao quá độ kiệt lực mà chết sao?" Sắc mặt hơi trắng của những tán tu ở xa lại càng trắng hơn vài phần, Hàn Phi công kích không phân biệt về bốn phía, cũng bao phủ bọn họ vào trong đó.
"Mau lui!" Những người này sớm đã hiểu, thực lực của Hàn Phi xa xa không đơn giản như nhìn thấy, lúc này dao động kinh khủng như vậy ập đến, bọn họ há dám sơ ý, lập tức bay về hướng tránh xa Hàn Phi.
Tuy nhiên bọn họ vẫn đánh giá thấp uy năng của Thương Long Khiếu Nguyệt, mấy tán tu trong lòng không cho là đúng hoặc muốn nhìn một chút tình hình mà chậm một bước, bị sóng âm đánh trúng, lập tức phun ra ngụm máu tươi lớn, khí tức trong cơ thể trong nháy mắt hỗn loạn.
"Đáng chết!" Có người trầm giọng mắng một câu, liều mình chịu nguy hiểm bị thương, toàn lực thúc giục linh khí, tốc độ trong nháy mắt tăng nhanh, thoát khỏi phạm vi công kích của Thương Long Khiếu Nguyệt.
"Người này tuyệt đối không phải vô danh tiểu bối, chỉ vẻn vẹn tu vi Phi Thiên Cảnh, lại có lực chiến đấu cường hãn như thế, muốn không nổi danh cũng khó!" Có tán tu trầm giọng nói, công kích Hàn Phi vừa phát ra khiến bọn họ cảm thấy chấn động thật sâu, đó nào giống như công kích mà một võ giả Phi Thiên Cảnh có thể phát ra.
"Hàn Phi... Hàn Phi... Hàn Phi! Là hắn!" Một tán tu đột nhiên ngẩng đầu lên, nhớ tới điều gì đó.
"Ngươi nhận ra hắn?" Những người khác đều nhìn chằm chằm hắn, hỏi.
"Các ngươi quên rồi sao? Trước đó vài ngày, có một tán tu tên là Hàn Phi, một mình xông vào Duyệt Y Quán, một trận đại náo, làm bị thương không ít người, cuối cùng lại không hề bị trừng phạt. Tán tu đó, chính là Hàn Phi! Nghe nói, Hàn Phi đó chỉ là một võ giả Phi Thiên Cảnh. Mà vừa rồi lão lang, không đúng! Sát thủ của Sát Sinh Môn gọi hắn là Hàn Phi, chúng ta đều đã nghe thấy, nghĩ đến, bọn họ hẳn là cùng một người!"
"Thì ra là thế! Trách không được hắn không muốn liên minh với chúng ta, có thực lực như thế này, đi liều mạng một phen, nói không chừng thật sự có thể đoạt được một đóa Huyễn Tinh Thảo Hoa."
Sau khi Hàn Phi phát ra Thương Long Khiếu Nguyệt, ở chỗ trước người hắn không đủ năm thước, một tiếng rên khẽ truyền ra, ngay sau đó một bóng người đột nhiên hiện lên. Sát thủ lảo đảo lùi lại, một đôi tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Phi, người này, còn khó đối phó hơn hắn tưởng tượng!
Bất quá, Hàn Phi không thể nào vĩnh viễn duy trì công kích Thương Long Khiếu Nguyệt, chỉ một lần công kích phạm vi lớn, đã tiêu hao gần một phần ba linh khí của hắn rồi, công kích như thế này, không cần bao nhiêu lần liền đủ để vắt kiệt hắn. Nếu thật sự hao hết toàn bộ linh khí, cho dù nhục thân cường hãn, đối mặt với sát thủ quỷ dị, hắn cũng chỉ có thể đóng vai một bia sống.
Tròng mắt lạnh như băng của sát thủ nhìn chằm chằm Hàn Phi, sau đó thân hình y lần nữa ẩn nấp trong hư không.
"Không được, cứ thế này, sớm muộn gì cũng chết ở đây." Trong lòng Hàn Phi lo lắng, "Nhất định phải nghĩ ra biện pháp gì đó." Hắn tay cầm trường thương, cảnh giác nhìn quanh bốn phía. Tuy nhiên, hắn, người chỉ có thể phân xuất một phần tinh lực, căn bản không phát hiện được sát thủ ẩn nấp trong hư không.
"Các vị, nếu như các ngươi còn ý thức thì đừng công kích ta nữa! Ta sẽ giúp các ngươi báo thù, ta sẽ dùng đầu của sát thủ đó để tế điện linh hồn trên trời của các ngươi." Thần hồn của Hàn Phi truyền ra một trận dao động, phát ra tín hiệu như vậy.
"Ô?" Hàn Phi đột nhiên một trận cuồng hỉ, bởi vì hắn phát hiện, công kích của oán niệm này, vậy mà thoáng cái đã yếu đi rất nhiều. Trời ơi! Hắn chỉ là vô thức thuận miệng nói vậy, hoàn toàn là vô tình làm, không ngờ thật sự đã phát huy tác dụng. "Ta biết các ngươi chết rất oan, đối với sát thủ này có oán niệm vô tận, các ngươi yên tâm, ta sẽ giết hắn để báo thù cho các ngươi, khiến hắn không thể nào làm hại người khác nữa!" Hàn Phi lần nữa dùng thần hồn nói. Điều khiến Hàn Phi mừng rỡ như điên là, công kích của cỗ oán niệm này vậy mà thật sự trong sát na đã dừng lại.
"Hắc hắc!" Trong lòng Hàn Phi cười lạnh, không có sự kiềm chế của oán niệm, hắn có thể buông lỏng tay chân mà chiến đấu rồi. Hơn nữa, tựa hồ còn có thể làm một lần đột kích!
Sát thủ ẩn nấp trong hư không, ánh mắt lạnh như băng nhìn Hàn Phi, giống như nhìn một người chết. Tay nắm đoạn kiếm siết chặt lại, sát thủ nhìn chằm chằm cổ của Hàn Phi, hắn muốn một kiếm cắt đứt cổ họng của Hàn Phi, triệt để chôn vùi tính mạng của Hàn Phi.
------oOo------