Một đám cung nữ thái giám run rẩy chặn trước mặt Hàn Phi, những người này thật ra sợ muốn chết, nhưng lại vẫn cứng rắn cản ở trước mặt Hàn Phi. Hàn Phi nào có thời gian chơi trò gia gia với đám người này, hắn ngang ngược vọt về phía trước, trực tiếp gạt phăng đám cung nữ và thái giám ra.
"“Ai da!”"
Lực khí của Hàn Phi lớn biết bao, làm sao có thể là những cung nữ thái giám yếu đến không được này có thể cản được. Hàn Phi vọt một cái qua đi, những người bị Hàn Phi gạt phăng ra lập tức ngã xuống hai bên, mà những người khác không bị Hàn Phi chạm vào cũng quái khiếu giả bộ ngã xuống đất.
Các thị vệ trong Hoàng cung đã phát hiện ra! Hàn Phi nhíu mày, tiếng hô hoán của hai người phụ nữ lúc nãy rõ ràng đã gây sự chú ý của thị vệ trong cung, đã có rất nhiều người đang vội vã chạy về phía này. Không thể chần chừ thêm nữa! Hàn Phi gọi Tiểu Đông, sau đó trực tiếp cùng hắn nhảy một cái, liền vượt qua hơn mười bức tường cung, liên tục mấy lần chợt nhảy, liền triệt để ra khỏi Hoàng cung.
Mang chỉ cho là đạo tặc bình thường, thừa lúc hắn đang ở trạng thái đặc thù, cho nên mới có thể trà trộn vào mà không bị phát hiện, vì vậy cũng không tự mình truy kích. Mà những thị vệ này căn bản không phải là đối thủ của Hàn Phi, ngay cả góc áo của Hàn Phi cũng chưa chạm tới đã để Hàn Phi đi ra khỏi Hoàng cung.
Không ít thị vệ nhìn Hàn Phi một cái nhảy mấy chục trượng, trong miệng lẩm bẩm nói: “Đây vẫn là người sao? Sao lại có nhục thể mạnh mẽ như thế. Nếu là người thường, đừng nói nhảy cao như vậy, chỉ cần từ độ cao đó rơi xuống, e rằng đều máu thịt be bét rồi.”
"“Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đuổi theo ta! Trong Hoàng cung lại có đạo tặc trà trộn vào, đây là sỉ nhục của thị vệ cung đình chúng ta!”" Một người quát mắng nói, sau đó dẫn người đuổi theo vị trí Hàn Phi rời đi.
Tiếp đó liền có người hô to: “Mau thông báo đội thị vệ thành, bảo bọn họ phong tỏa thành! Tuyệt đối không thể để người này chạy thoát!”
Tốc độ của Hàn Phi cực nhanh, rất nhanh đã chạy ra khỏi quốc đô Đại Cương Quốc, cầm bình bạch ngọc, tay Hàn Phi đều đang run rẩy. Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, Bạch Tiểu Thiến có cứu rồi! Đi tới một nơi yên tĩnh, Hàn Phi cẩn thận từng li từng tí gỡ nắp bình xuống.
Thế nhưng, kết quả lại khiến Hàn Phi như bị sét đánh ngang trời! Trống rỗng! Đây vậy mà lại là một cái bình không!
"“Sao lại thế! Không thể nào, sao lại như vậy!”" Hàn Phi hoàn toàn hoảng loạn, hắn kiểm tra đi kiểm tra lại cái bình này, xác nhận đây nhất định là bình đựng huyết dịch của Dược Chí Tôn. Bên trong bình, vẫn còn sót lại một ít huyết dịch gần như không thể nhìn thấy, tản mát ra sinh cơ cực kỳ mãnh liệt.
"“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”" Hàn Phi hoảng hồn, cầm bình không không biết làm sao. Tiểu Đông ở một bên nhìn Hàn Phi, lại nhìn bình không, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì, không dám đi quấy rầy Hàn Phi đang trong trạng thái này.
"“Không thể hoảng! Ta không thể hoảng! Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!”" Hàn Phi dùng hai tay lau lau mặt, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại. “Dựa theo những gì ta biết, cộng thêm giọt này, đã dùng mất ba giọt. Cũng chính là nói, rất có khả năng còn có một giọt huyết dịch của Dược Chí Tôn tồn tại trên đời!”
"“Hi vọng giọt cuối cùng này không bị sử dụng mất!”" Hàn Phi nhìn về phía vị trí quốc đô Đại Cương Quốc, căng thẳng đến cực điểm. “Không đâu, giọt cuối cùng nhất định sẽ không bị sử dụng mất. Đúng rồi, phải nhanh chóng quay về, nếu không Mang đã có cảnh giác, nói không chừng sẽ trực tiếp sử dụng giọt cuối cùng này!”
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hàn Phi đột nhiên đại biến, điên cuồng vọt về phía Hoàng cung.
Mà trong Hoàng cung Đại Cương Quốc, Mang đi tới đi lui vô số lần, hắn đã biết tin tức Kỳ Triều bị giết. Sau khi mắng một trận, Mang bắt đầu trầm tư.
"“Kẻ đến có chút bản lĩnh, xem ra là vì Thánh Dịch mà đến!”" Mang vuốt râu trầm tư nói, Hoa Phi ở một bên nhắc nhở: “Quân thượng, người không phải đã ban thưởng một giọt cho Quân hậu sao? Tại sao không gọi nàng nhanh chóng ăn hết, cũng tránh đêm dài lắm mộng.”
"“Ừm, có chút đạo lý, người này sau khi phát hiện cái bình lấy đi là bình không, nhất định sẽ lại lần nữa lẻn vào Hoàng cung. Thế nhưng, Thánh Dịch này không thể tùy tiện ăn, dưới mắt vẫn cần một khoảng thời gian mới có thể loại bỏ lệ khí bên trong, nếu như ăn hết sớm, e rằng vị trí Quân hậu này sẽ phải đổi người.”"
Hoa Phi nghe vậy ánh mắt lóe lên, điều này tự nhiên bị Mang bắt được, hắn mang theo vẻ áy náy nói: “Hoa Phi, là cô phụ nàng rồi. Chỉ là nàng cũng biết, Quân hậu đó đã giúp cô rất nhiều, nếu không phải nàng ấy, cô cũng không thể đánh hạ thiên hạ rộng lớn này. Nếu như cô phế bỏ nàng ấy, khó tránh khỏi mất đi thanh danh của cô.”
Hoa Phi mềm mại ngã vào lòng Mang, dùng giọng nói mềm mại nói: “Quân thượng nói gì vậy, chỉ cần Quân thượng không quên thần thiếp, thần thiếp liền rất vui rồi.”
Mang vuốt vuốt tóc Hoa Phi, sau đó nói: “Người trong bóng tối không đơn giản, những thị vệ này căn bản không phòng được hắn, xem ra, vẫn là phải tự mình đi canh giữ Thánh Dịch đó.” Nói rồi hắn rời khỏi tẩm cung, đi về phía vị trí của Quân hậu.
"“Giọt huyết dịch cuối cùng này, rốt cuộc ở chỗ nào đây?”" Hàn Phi vô cùng đau đầu, ban đầu Kỳ Triều chỉ nói ở tẩm cung của Mang có, nhưng chỉ phát hiện một giọt, mà lại đã bị dùng mất rồi. Vậy giọt còn lại sẽ được đặt ở đâu? Dưới mắt cũng không thể bắt người hỏi được, cho dù hỏi được, e rằng huyết dịch cũng không còn ở đó nữa.
Liệu có phải đã bị dùng rồi không? Đương nhiên là có khả năng, nhưng Hàn Phi không dám nghĩ theo phương diện kia, hắn cũng không cho phép bản thân mình nghĩ theo phương diện đó. Có thần hồn dò xét, Hàn Phi tự nhiên dễ dàng lẻn vào Hoàng cung, hắn lúc này đang ngồi xổm phía sau long ỷ của Mang, trầm tư như thế nào mới có thể tìm được giọt huyết dịch cuối cùng.
"“Xem ra, chỉ có dùng thần hồn từng tấc từng tấc tìm kiếm thôi.”" Hàn Phi thở dài một hơi, mặc dù cái bình chứa huyết dịch của Dược Chí Tôn sẽ tản mát ra sinh cơ cực mạnh. Thế nhưng thần hồn của Hàn Phi ở đây bị hạn chế rất lớn, căn bản cũng không thể linh hoạt sử dụng như ở Tứ Vực. Hắn phải từng góc từng góc đi tìm kiếm, sẽ tiêu hao tinh lực cực lớn, hơn nữa phương diện tốc độ cũng không nhanh. Nhưng dưới mắt không có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có biện pháp này có thể thử một lần.
Hàn Phi thăm dò thần hồn, bắt đầu tìm kiếm ở mỗi nơi trong Hoàng cung. Kể từ khi hắn lấy đi cái bình không, lực lượng hộ vệ trong Hoàng cung đã tăng cường rất nhiều, mỗi địa phương đều có rất nhiều thị vệ, cho nên rất khó từ sự bố trí của thị vệ mà phán đoán giọt huyết dịch cuối cùng ở chỗ nào.
Hàn Phi nhắm hai mắt khó khăn tìm kiếm, trên mặt có mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu nhỏ xuống. Ở nơi thần hồn bị áp chế này, việc sử dụng thần hồn trong thời gian dài như vậy, vô cùng tiêu hao tinh lực. Tiểu Đông đứng ở bên cạnh Hàn Phi, cảnh giác nhìn bốn phía, đóng vai cảnh vệ của Hàn Phi.
"“Không có!”" Hàn Phi mở mắt ra, trên mặt đầy vẻ mất mát. Hoàng cung Đại Cương Quốc quá lớn, thần hồn của hắn căn bản cũng không thể hoàn toàn bao phủ cả Hoàng cung. Trong phạm vi này không tìm được, Hàn Phi chỉ đành chuyển sang địa phương khác.
"“Cũng không có!”" Hàn Phi triển khai thần hồn, cố gắng đi tìm kiếm một chút sinh cơ đó, thế nhưng lại thủy chung không tìm thấy.
Mấy canh giờ sau, mặt Hàn Phi đầy mồ hôi, sắc mặt hắn tái nhợt bất thường, trong lòng vô cùng sợ hãi.
"“Không có, sao lại không có?”" Hàn Phi túm lấy tóc của mình, mặc dù rất không muốn tin kết quả đó, nhưng hình như thật sự đã xuất hiện kết quả tồi tệ nhất. “Chẳng lẽ đã bị Mang đưa ra ngoài cung rồi?” Hàn Phi tuyệt đối không cho phép bản thân nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất, mặt hắn đầy mồ hôi, hơn nữa là mồ hôi lạnh.
"“Không đúng, không đúng! Suy nghĩ một chút, nếu ta là Mang, đặt ở chỗ nào an toàn nhất đây?”" Mắt Hàn Phi sáng lên, “Tự nhiên là nơi bản thân mình lúc nào cũng có thể nhìn thấy!”
Hắn lại lần nữa trầm tĩnh lại, triển khai thần hồn tìm kiếm khắp Hoàng cung, sau đó ở trong một tòa đại điện phát hiện Mang. Hàn Phi cẩn thận điều khiển thần hồn, tra xét từng nơi trong đại điện nơi Mang đang ở, cuối cùng phát hiện, ở đại điện trung ương, đang treo một cái mai rùa khổng lồ.
"“Khí tức này!”" Trong mắt Hàn Phi đột nhiên bùng lên hai đoàn tinh quang, “Đây không phải mai rùa, đây là… Huyền Vũ Giáp!” Hàn Phi vô cùng chấn động, hắn cẩn thận cảm nhận, phát hiện mai rùa này ẩn chứa một loại lực lượng thần tính kỳ dị, có những điểm tương đồng với long huyết mà Khô Mộc đã đánh vào cơ thể hắn lúc trước. Cho nên, hắn mạnh dạn suy đoán, đó là Huyền Vũ Giáp! Cũng chỉ có Huyền Vũ Giáp, mới có thể nói thông, nếu không trên đời này, nào có con rùa nào có khí tức như vậy. Đây là một loại khí tức thần tính vốn có, chỉ những tồn tại có huyết mạch cường đại mới có được, cũng không thể dựa vào tu luyện hậu thiên mà có, đây là trực giác cực mạnh của Hàn Phi thân là võ giả.
Hắn tiếp tục tra xét Huyền Vũ Giáp, sau đó liền lộ ra vẻ mặt mừng như điên, thậm chí có nước mắt chảy xuống. Nhìn Hàn Phi mừng như điên nhưng không dám cười thành tiếng, Tiểu Đông nghiêng đầu, nghĩ rằng có phải hắn bị hỏng đầu rồi không. Bên trong Huyền Vũ Giáp, một giọt chất lỏng lẳng lặng lơ lửng, nó hiện ra màu trắng sữa, nhưng bên trên còn có một tia huyết hồng. Thì ra, sinh cơ mạnh mẽ của giọt huyết dịch đó đã bị Huyền Vũ Giáp che đậy, cho nên trước đó Hàn Phi chỉ thăm dò sinh cơ của huyết dịch, mới không tìm thấy vị trí của huyết dịch.
"“Vẫn còn! Thật sự vẫn còn, Tiểu Thiến có cứu rồi!”" Hàn Phi lau khô nước mắt, sau đó thu lại nụ cười, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lùng. Đó chính là sinh mệnh của Bạch Tiểu Thiến, ai dám ngăn cản hắn đoạt lấy huyết dịch, hắn sẽ giết kẻ đó!
Thế nhưng, nói thì là vậy, nhưng Hàn Phi lại không hề xốc nổi lựa chọn làm càn. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã nghĩ ra phương án để đoạt lấy. Hàn Phi lấy ra bình bạch ngọc vừa nãy không vứt đi, đưa cho Tiểu Đông, nói với Tiểu Đông: “Tiểu Đông, ta đã tìm được vị trí huyết dịch của Dược Chí Tôn, lát nữa ngươi phối hợp với ta, mang huyết dịch đi!”
Tiểu gia hỏa hai mắt sáng lóng lánh chớp động, hắn trịnh trọng gật đầu, sau đó ngậm lấy bình bạch ngọc trơn tuột này vào miệng.
Mang ngồi dưới Huyền Vũ Giáp, hắn tự tin, không ai có thể làm quấy phá dưới mí mắt hắn.
"“A! Có thích khách!”"
Ầm ầm!
Một vệt kim quang chợt lóe, năm sáu thị vệ bị Hàn Phi đánh bay rơi vào trong đại điện. Mang lẳng lặng ngồi trên ghế, mắt giống như ngọn đuốc nhìn chằm chằm Hàn Phi, đột nhiên hắn quát to: “Ta chính là Cửu Ngũ Chí Tôn, chấp chưởng thiên hạ, ngươi là người phương nào, thấy cô sao không quỳ!”
Giọng Mang như chuông lớn, chấn động đến khắp Hoàng cung run rẩy, những người ngã vào đại điện đó đều phun máu tươi mà chết, căn bản không chịu nổi uy thế này. Hàn Phi bình tĩnh đối mặt, tiếng quát lớn như vậy đối với hắn căn bản vô dụng, so với Thương Long Khiếu Nguyệt kém xa. Thế nhưng, Mang chỉ là bình thường gầm lên một tiếng, liền có uy thế như thế, đủ thấy thực lực của hắn mạnh mẽ, ở thế giới này càng có thể được gọi là khủng bố. Chẳng trách hắn có thể hạ được ba nước khác, thực lực như vậy ở thế giới này gần như vô địch.
"“Lên, giết hắn cho ta!”" Một đoàn thị vệ vây quanh, trực tiếp tay cầm binh khí tấn công. Hàn Phi đứng tại chỗ không động, những binh khí phổ thông đó chém lên người Hàn Phi đều vỡ vụn, nhục thể của hắn, sớm đã không phải thứ mà binh khí phổ thông có thể phá hủy. Ầm! Một bàn tay lớn màu vàng óng đột nhiên xuất hiện, vỗ ngang qua, tất cả thị vệ đều thổ huyết bay ngược ra ngoài, căn bản không thể ngăn cản Hàn Phi.
"“Ngươi cứ định để những thị vệ này tiếp tục lên ư? Để nhiều thị vệ chết vô ích như vậy, không đáng tiếc sao?”" Hàn Phi nhìn Mang, ngữ khí hơi mang tính khiêu khích.
Mang vô vị trải trải tay, nói: “Loại thị vệ này, Đại Cương Quốc còn nhiều, ngươi cứ thoải mái giết. Quan trọng là, ngươi có thể giết hết được không?”
Hàn Phi nhìn một đợt thị vệ khác đang đến, nói: “Đối phó với những người này, thật sự rất nhàm chán. Hơn nữa, ngươi cũng không hi vọng thứ ở đó bị đại chiến phá hủy đúng không?” Hắn chỉ chỉ vào Huyền Vũ Giáp phía sau.
"“Ngươi trông rất trẻ, trẻ như thế mà đã có thực lực như thế thật sự rất đáng gờm, nếu tiếp tục trưởng thành, nói không chừng ngay cả ta cũng sẽ kiêng kỵ ngươi ba phần. Cho nên, ta không hiểu, tại sao ngươi cứ phải tìm chết?”" Mang từ trên ghế đứng lên, cởi bỏ long bào, từng bước một đi về phía Hàn Phi.
"“Hừ! Ngươi cũng xứng chiến đấu với Quân thượng của chúng ta sao? Ăn ta một kiếm trước đã!”" Một đội trưởng thị vệ dẫn theo một đám thị vệ xông tới.
Hàn Phi vận thần lực, đột nhiên giậm mạnh một cước xuống đất, sau đó gạch đá trên đất liền vỡ vụn. Những thị vệ đó tất cả đều phun máu tươi, ngã xuống đất mà chết.
"“Đã rất lâu rồi không tự tay giết người, cũng không biết là tư vị gì nữa, haizz, cuối cùng cũng hiểu được, vì sao cổ nhân lại nói, nơi cao không thắng nổi lạnh!”" Mang nói xong, trực tiếp cuồng mãnh một quyền đánh tới, trên nắm đấm, vậy mà có một con Thần Long màu vàng óng lượn lờ, sau đó Thần Long màu vàng óng mở miệng lớn cắn về phía Hàn Phi.
"“Đó là!”" Ánh mắt Hàn Phi ngưng lại, đó vậy mà không phải linh khí, mà là Hoàng đạo chi khí mà Quân vương Đại Cương Quốc Mang tự thân sở hữu! Con rồng này không phải là chiêu thức tấn công bình thường, nó đã mang theo một tia linh trí. Hàn Phi không dám khinh thường, đôi nắm đấm toàn bộ đều bị thần lực màu vàng óng bao phủ, sau đó một quyền đánh trúng giữa trán con rồng kia.
"“Hừ!”" Hàn Phi hừ một tiếng, đột nhiên lùi lại mười mấy bước, khóe miệng rỉ ra tia tia máu. Lực lượng thật kinh khủng, vậy mà lại ẩn ẩn áp chế lực lượng nhục thể cường đại của Hàn Phi. Thế nhưng, Hàn Phi cũng một quyền đánh tan Thần Long màu vàng óng đó.
"“Hậu bối rất tốt, ta rất hiếu kì, nhân vật thiên tài như ngươi, trước đây sao lại không có chút danh tiếng nào?”" Mang ngẩng đầu, nhìn xuống Hàn Phi.
"“Muốn biết không? Vậy thì trước hết hãy đánh bại ta.”" Hàn Phi chân đạp một cái, giống như viên đạn đại bác bắn ra, hắn xoay người, trực tiếp dùng bả vai đâm về phía Mang. Trên vai Hàn Phi, có một mảng lớn thần lực bao phủ.
Rầm!
Hai người trực tiếp đập vào trong bức tường của đại điện, một bức tường không chịu nổi lực đạo khổng lồ, ầm ầm sụp đổ xuống.
Đột nhiên, đất đá bay tung tóe trong đống phế tích, Hàn Phi từ trong đó nhảy ra, y phục hơi rách nát, trông có chút chật vật. Ngay sau đó, toàn bộ đống phế tích nổ tung, Mang từ trong đó bước ra. Vương miện của hắn đã nổ tung, mái tóc đen tuyền bay ngược, trông như một đại ma.
"“Đây là… linh khí!”" Hàn Phi âm thầm kinh hãi, không chỉ là Tứ tướng quân Tam tướng quân, Mang cũng biết điều khiển linh khí! Trong sát na, Hàn Phi đoán được điều gì đó, có lẽ, bọn họ chính là đã dùng huyết dịch của Dược Chí Tôn, nên mới có thể không bị ảnh hưởng trong không gian phóng thích này, từ đó sử dụng linh khí.
"“Ngươi rất tốt, đáng tiếc không thể vì ta mà dùng, đã như vậy, vậy thì chết đi!”" Mang quát to, hắn đột nhiên hai tay bắt ấn, sau đó cao cao giơ qua đỉnh đầu. Hàn Phi thấy vậy đồng tử hơi co lại, đây tuyệt đối là bí thuật! Ở nơi như thế này, Mang làm sao học được bí thuật?
Một tôn đại đỉnh khổng lồ nhanh chóng hội tụ, Hàn Phi có thể cảm nhận được, không chỉ là linh khí, trong đó còn có Hoàng đạo chi khí mà thân là quân chủ sở hữu, cùng nhau đúc thành một tôn đại đỉnh. Trên đại đỉnh đó khắc đầy minh văn, trông vô cùng quỷ dị.
Ong!
Cùng với động tác của Mang, đại đỉnh đó bay lượn vọt tới Hàn Phi, khí thế to lớn, khiến Hàn Phi kinh hãi không thôi. Ở nơi như thế này, lực lượng như thế này thật sự quá kinh người, điều này e rằng đã đạt tới lực lượng của Đạp Hư cảnh Lục Trọng Thiên trở lên rồi!
Tuyệt đối không thể bị đập trúng! Sắc mặt Hàn Phi ngưng trọng, thế nhưng, hắn vừa muốn tránh né, lại phát hiện cơ thể di chuyển cực kỳ khó khăn. Đại đỉnh đó có một cỗ đại thế, áp chế hành động của Hàn Phi.
"“Tốt! Cũng không cần cứng rắn chống đỡ!”" Hàn Phi quát, hắn vận đủ thần lực, tụ vào nắm tay phải. Khi đại đỉnh sắp đập trúng hắn, Hàn Phi đột nhiên xuất quyền, đập vào một chân của đại đỉnh. Đoàng! Đại đỉnh phát ra tiếng vang lớn, run rẩy xông lên trời cao.
Khóe miệng Mang hơi cong lên, hắn hai tay lại lần nữa giơ lên, sau đó đột nhiên nhấn xuống.
Đoàng!
Một mảng lớn bụi đất bay tán loạn, khắp Hoàng cung đều rung động, đợi đến khi bụi đất tiêu tán, Hàn Phi mới phát hiện, mình vậy mà lại bị đại đỉnh vây khốn ở trong đó. Đại đỉnh lật úp, cứ thế úp ngược hắn ở trong đó.
"“Hừ!”" Hàn Phi trực tiếp một quyền đập vào đại đỉnh, muốn đập nó ra. Thế nhưng, khi hắn đập ra một quyền, toàn bộ đại đỉnh rung động kịch liệt, nhưng lại không hề vỡ vụn, một luồng sóng âm sau khi được đại đỉnh nhiều lần gia trì, trở nên vô cùng khủng bố. Hàn Phi trực tiếp bị sóng âm khủng bố này chấn động đến đầu váng mắt hoa, dường như sau một khắc liền sẽ ngất đi.
Đại đỉnh thật đáng sợ! Với lực lượng của Hàn Phi, căn bản không thể đánh vỡ nó. Không chỉ như thế, nó còn sẽ mượn lực lượng của Hàn Phi, quay sang tấn công Hàn Phi.
"“Quân thượng vô địch!”"
"“Quân thượng vạn tuế!”"
Tất cả thị vệ đều hô to lên, những thị vệ này trước đó nhìn Hàn Phi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiến lên đâm hắn mấy nhát, lúc này thấy Hàn Phi bị Mang trấn áp, lập tức reo hò.
Mang chậm rãi đi tới gần, nhìn chằm chằm Hàn Phi, nói: “Quả thực là một nhân vật không tồi, nếu có thể vì ta mà dùng thì tốt rồi. Cô chỉ cho ngươi một lần cơ hội, thần phục ta, cô sẽ tha tội bất kính cho ngươi.”
"“Đỉnh thì, là đỉnh tốt, chỉ là đầu óc không ra sao cả.”" Hàn Phi đột nhiên quỷ dị cười một tiếng, nói một tràng lời lẽ không hiểu thấu.
"“To gan! Lại dám nói chuyện với Quân thượng như thế!”" Thị vệ bên cạnh lớn tiếng quát mắng, mặc dù không hiểu ý tứ Hàn Phi nói câu này, nhưng lại có thể cảm nhận được, không phải là lời hay ý đẹp gì.
"“Người này quá ngông cuồng, phải lăng trì xử tử!”"
Mang nhíu mày, tựa hồ là đang suy tư lời Hàn Phi nói, “Ngươi đã trở thành tù nhân, làm sao còn có thể bình tĩnh như thế? Nếu như không thần phục cô, chỉ có chết mà thôi.”
"“Phải không?”" Hàn Phi nhếch miệng cười, khiến trong lòng Mang hơi bất an.
"“Không hay rồi Quân thượng!”" Đột nhiên, có thị vệ hoảng loạn hô lên. Sắc mặt Mang biến đổi, liệu định nhất định là Hàn Phi giở trò quỷ, hắn vồ một cái bắt lấy người đó, quát hỏi: “Xảy ra chuyện gì, nói!”
"“Mai rùa trong đại điện, nó tự mình chạy rồi!”" Đối mặt với Hoàng uy, thị vệ đó lập tức nói chuyện đến răng cũng bắt đầu run rẩy.
"“Nói bậy bạ! Mai rùa làm sao có thể tự mình chạy được!”" Mang trực tiếp một bạt tay tát chết thị vệ đó. Thế nhưng, tiếp đó hắn liền nhìn thấy, một cái Huyền Vũ Giáp chỉ lớn hơn nắm đấm một chút đang vượt qua trên tường thành. Trong mấy cái lỗ thủng đó vẫn còn lộ ra móng vuốt nhỏ lông xù, cái đuôi nhỏ và một cái đầu nhỏ đáng yêu.
Rất nhiều thị vệ há hốc mồm, không thể tin được nhìn màn này, hoàn toàn mắt choáng váng. Đây là sao vậy, mai rùa sống lại ư? Nhưng dù có sống lại cũng không nên có bộ dạng lông xù như thế này chứ.
"“Hỗn đản, còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đuổi theo!”" Mang giận điên người, hắn vạn vạn không ngờ, Hàn Phi lại cho hắn một màn điều hổ ly sơn.
"“Ha ha!”" Hàn Phi tâm tình thật tốt, hắn đột nhiên lấy ra Thiên Toàn Nhận, trực tiếp đâm thủng đại đỉnh, đâm về phía Mang không hề phòng bị.
Xoẹt, Thiên Toàn Nhận xé rách y phục của Mang, trên eo hắn để lại một vết dài. Thế nhưng, Hàn Phi rốt cuộc vẫn không giết chết Mang, phản ứng của hắn quá nhanh, trong sát na liền tránh né ra ngoài.
"“Xem ra ngươi đã lựa chọn tử vong.”" Sắc mặt Mang âm trầm đến sắp chảy nước.
Hàn Phi nhìn chằm chằm Mang, như có điều suy nghĩ, trong toàn bộ quá trình chiến đấu, Hàn Phi đều có cảm giác rõ ràng, trạng thái của Mang, dường như không ổn định. Khí tức của hắn rất hỗn loạn, lúc mạnh lúc yếu. Thế nhưng, hắn không muốn luyến chiến, cứu Tiểu Thiến trước mới là việc lớn.
"“Thật không tiện, xin thứ lỗi cho ta không phụng bồi nữa!”" Hàn Phi vận đủ thần lực, sau đó đột nhiên đánh mạnh xuống đất. Vù vù! Một chưởng này kích khởi bụi đất bay lượn đầy trời, trực tiếp bao phủ hơn nửa Hoàng cung, tầm nhìn bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng. Thế nhưng, điều này đối với Hàn Phi có thần hồn ngoại phóng mà nói, căn bản cũng không phải là vấn đề. Hắn thu liễm khí tức của bản thân, không ngừng nhảy nhót trong Hoàng cung, sau đó đuổi kịp Tiểu Đông đang mặc Huyền Vũ Giáp, mang theo hắn cùng nhau nhảy ra khỏi Hoàng cung.
"“A!”"
Trong Hoàng cung, truyền đến tiếng gầm thét giận dữ của Mang, kể từ khi hắn dùng Thánh Dịch, liền rốt cuộc không gặp phải chuyện như vậy nữa. Điều này đối với hắn mà nói, là sỉ nhục to lớn!
"“Tra cho ta, tra ra xuất thân của người này, ta muốn tất cả mọi người ở nơi đó đều phải chết! Đây chính là kết cục của kẻ trái lời ta! Ta muốn hắn hối hận! Ta muốn hắn quỳ trước mặt ta sám hối!”" Mang gầm thét không ngừng.
"“Người nào!”"
Khi Hàn Phi rời khỏi quốc đô Đại Cương Quốc, lại gặp một đội quân cực mạnh, hai người dẫn đầu huyết khí dâng trào, vô cùng không tầm thường. Ánh mắt Hàn Phi ngưng lại, một người trong đó, vậy mà cũng vô cùng mạnh mẽ, khiến hắn vô cùng kiêng kỵ. Chắc hẳn, đây chính là Đại tướng quân và Nhị tướng quân!
Hai người đồng thời từ trên lưng ngựa nhảy lên, rút kiếm chém về phía Hàn Phi.
"“Hai vị, lần sau lại chiến!”" Hàn Phi vung Thiên Toàn Nhận, trực tiếp chém đứt bội kiếm của hai người, sau đó đột nhiên nhảy lên, nhanh chóng rời xa nơi này.
"“Đáng ghét, đuổi theo ta!”" Nhị tướng quân giận điên người, thanh kiếm đó là bội kiếm thượng đẳng mà Mang ban cho bọn họ, vậy mà cứ thế bị chém đứt.
"“Nhị đệ!”" Đại tướng quân giữ chặt Nhị tướng quân, “Người này thực lực khá mạnh, chúng ta vẫn chưa hiểu rõ người này, không nên hành động thiếu suy nghĩ. Vừa rồi nghe tiếng Quân thượng, dường như trong thành xảy ra chuyện gì, chúng ta vẫn là về thành trước rồi nói.”
Đại tướng quân hiển nhiên suy nghĩ nhiều hơn Nhị tướng quân, lập tức dẫn quân đội trở về thành.
Hàn Phi nhận lấy bình bạch ngọc Tiểu Đông đưa tới, gỡ nắp bình xuống nhìn, một giọt chất lỏng màu trắng sữa còn mang theo màu đỏ đang nằm bên trong, tản mát ra một cỗ sinh cơ cực kỳ mạnh mẽ. “Chính là nó, tuyệt đối không sai. Huyết dịch của Dược Chí Tôn, mạng sống của Tiểu Thiến!” Hàn Phi đóng chặt nắp bình, nâng cái bình trong lòng bàn tay, trong lòng kích động không thôi.
Chương 366: Giọt cuối cùng
"“Đứng… đứng lại!”"
Một đám cung nữ thái giám run rẩy chặn trước mặt Hàn Phi, những người này thật ra sợ muốn chết, nhưng lại vẫn cứng rắn cản ở trước mặt Hàn Phi. Hàn Phi nào có thời gian chơi trò gia gia với đám người này, hắn ngang ngược vọt về phía trước, trực tiếp gạt phăng đám cung nữ và thái giám ra.
"“Ai da!”"
Lực khí của Hàn Phi lớn biết bao, làm sao có thể là những cung nữ thái giám yếu đến không được này có thể cản được. Hàn Phi vọt một cái qua đi, những người bị Hàn Phi gạt phăng ra lập tức ngã xuống hai bên, mà những người khác không bị Hàn Phi chạm vào cũng quái khiếu giả bộ ngã xuống đất.
Các thị vệ trong Hoàng cung đã phát hiện ra! Hàn Phi nhíu mày, tiếng hô hoán của hai người phụ nữ lúc nãy rõ ràng đã gây sự chú ý của thị vệ trong cung, đã có rất nhiều người đang vội vã chạy về phía này. Không thể chần chừ thêm nữa! Hàn Phi gọi Tiểu Đông, sau đó trực tiếp cùng hắn nhảy một cái, liền vượt qua hơn mười bức tường cung, liên tục mấy lần chợt nhảy, liền triệt để ra khỏi Hoàng cung.
Mang chỉ cho là đạo tặc bình thường, thừa lúc hắn đang ở trạng thái đặc thù, cho nên mới có thể trà trộn vào mà không bị phát hiện, vì vậy cũng không tự mình truy kích. Mà những thị vệ này căn bản không phải là đối thủ của Hàn Phi, ngay cả góc áo của Hàn Phi cũng chưa chạm tới đã để Hàn Phi đi ra khỏi Hoàng cung.
Không ít thị vệ nhìn Hàn Phi một cái nhảy mấy chục trượng, trong miệng lẩm bẩm nói: “Đây vẫn là người sao? Sao lại có nhục thể mạnh mẽ như thế. Nếu là người thường, đừng nói nhảy cao như vậy, chỉ cần từ độ cao đó rơi xuống, e rằng đều máu thịt be bét rồi.”
"“Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đuổi theo ta! Trong Hoàng cung lại có đạo tặc trà trộn vào, đây là sỉ nhục của thị vệ cung đình chúng ta!”" Một người quát mắng nói, sau đó dẫn người đuổi theo vị trí Hàn Phi rời đi.
Tiếp đó liền có người hô to: “Mau thông báo đội thị vệ thành, bảo bọn họ phong tỏa thành! Tuyệt đối không thể để người này chạy thoát!”
Tốc độ của Hàn Phi cực nhanh, rất nhanh đã chạy ra khỏi quốc đô Đại Cương Quốc, cầm bình bạch ngọc, tay Hàn Phi đều đang run rẩy. Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, Bạch Tiểu Thiến có cứu rồi! Đi tới một nơi yên tĩnh, Hàn Phi cẩn thận từng li từng tí gỡ nắp bình xuống.
Thế nhưng, kết quả lại khiến Hàn Phi như bị sét đánh ngang trời! Trống rỗng! Đây vậy mà lại là một cái bình không!
"“Sao lại thế! Không thể nào, sao lại như vậy!”" Hàn Phi hoàn toàn hoảng loạn, hắn kiểm tra đi kiểm tra lại cái bình này, xác nhận đây nhất định là bình đựng huyết dịch của Dược Chí Tôn. Bên trong bình, vẫn còn sót lại một ít huyết dịch gần như không thể nhìn thấy, tản mát ra sinh cơ cực kỳ mãnh liệt.
"“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”" Hàn Phi hoảng hồn, cầm bình không không biết làm sao. Tiểu Đông ở một bên nhìn Hàn Phi, lại nhìn bình không, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì, không dám đi quấy rầy Hàn Phi đang trong trạng thái này.
"“Không thể hoảng! Ta không thể hoảng! Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!”" Hàn Phi dùng hai tay lau lau mặt, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại. “Dựa theo những gì ta biết, cộng thêm giọt này, đã dùng mất ba giọt. Cũng chính là nói, rất có khả năng còn có một giọt huyết dịch của Dược Chí Tôn tồn tại trên đời!”
"“Hi vọng giọt cuối cùng này không bị sử dụng mất!”" Hàn Phi nhìn về phía vị trí quốc đô Đại Cương Quốc, căng thẳng đến cực điểm. “Không đâu, giọt cuối cùng nhất định sẽ không bị sử dụng mất. Đúng rồi, phải nhanh chóng quay về, nếu không Mang đã có cảnh giác, nói không chừng sẽ trực tiếp sử dụng giọt cuối cùng này!”
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hàn Phi đột nhiên đại biến, điên cuồng vọt về phía Hoàng cung.
Mà trong Hoàng cung Đại Cương Quốc, Mang đi tới đi lui vô số lần, hắn đã biết tin tức Kỳ Triều bị giết. Sau khi mắng một trận, Mang bắt đầu trầm tư.
"“Kẻ đến có chút bản lĩnh, xem ra là vì Thánh Dịch mà đến!”" Mang vuốt râu trầm tư nói, Hoa Phi ở một bên nhắc nhở: “Quân thượng, người không phải đã ban thưởng một giọt cho Quân hậu sao? Tại sao không gọi nàng nhanh chóng ăn hết, cũng tránh đêm dài lắm mộng.”
"“Ừm, có chút đạo lý, người này sau khi phát hiện cái bình lấy đi là bình không, nhất định sẽ lại lần nữa lẻn vào Hoàng cung. Thế nhưng, Thánh Dịch này không thể tùy tiện ăn, dưới mắt vẫn cần một khoảng thời gian mới có thể loại bỏ lệ khí bên trong, nếu như ăn hết sớm, e rằng vị trí Quân hậu này sẽ phải đổi người.”"
Hoa Phi nghe vậy ánh mắt lóe lên, điều này tự nhiên bị Mang bắt được, hắn mang theo vẻ áy náy nói: “Hoa Phi, là cô phụ nàng rồi. Chỉ là nàng cũng biết, Quân hậu đó đã giúp cô rất nhiều, nếu không phải nàng ấy, cô cũng không thể đánh hạ thiên hạ rộng lớn này. Nếu như cô phế bỏ nàng ấy, khó tránh khỏi mất đi thanh danh của cô.”
Hoa Phi mềm mại ngã vào lòng Mang, dùng giọng nói mềm mại nói: “Quân thượng nói gì vậy, chỉ cần Quân thượng không quên thần thiếp, thần thiếp liền rất vui rồi.”
Mang vuốt vuốt tóc Hoa Phi, sau đó nói: “Người trong bóng tối không đơn giản, những thị vệ này căn bản không phòng được hắn, xem ra, vẫn là phải tự mình đi canh giữ Thánh Dịch đó.” Nói rồi hắn rời khỏi tẩm cung, đi về phía vị trí của Quân hậu.
"“Giọt huyết dịch cuối cùng này, rốt cuộc ở chỗ nào đây?”" Hàn Phi vô cùng đau đầu, ban đầu Kỳ Triều chỉ nói ở tẩm cung của Mang có, nhưng chỉ phát hiện một giọt, mà lại đã bị dùng mất rồi. Vậy giọt còn lại sẽ được đặt ở đâu? Dưới mắt cũng không thể bắt người hỏi được, cho dù hỏi được, e rằng huyết dịch cũng không còn ở đó nữa.
Liệu có phải đã bị dùng rồi không? Đương nhiên là có khả năng, nhưng Hàn Phi không dám nghĩ theo phương diện kia, hắn cũng không cho phép bản thân mình nghĩ theo phương diện đó. Có thần hồn dò xét, Hàn Phi tự nhiên dễ dàng lẻn vào Hoàng cung, hắn lúc này đang ngồi xổm phía sau long ỷ của Mang, trầm tư như thế nào mới có thể tìm được giọt huyết dịch cuối cùng.
"“Xem ra, chỉ có dùng thần hồn từng tấc từng tấc tìm kiếm thôi.”" Hàn Phi thở dài một hơi, mặc dù cái bình chứa huyết dịch của Dược Chí Tôn sẽ tản mát ra sinh cơ cực mạnh. Thế nhưng thần hồn của Hàn Phi ở đây bị hạn chế rất lớn, căn bản cũng không thể linh hoạt sử dụng như ở Tứ Vực. Hắn phải từng góc từng góc đi tìm kiếm, sẽ tiêu hao tinh lực cực lớn, hơn nữa phương diện tốc độ cũng không nhanh. Nhưng dưới mắt không có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có biện pháp này có thể thử một lần.
Hàn Phi thăm dò thần hồn, bắt đầu tìm kiếm ở mỗi nơi trong Hoàng cung. Kể từ khi hắn lấy đi cái bình không, lực lượng hộ vệ trong Hoàng cung đã tăng cường rất nhiều, mỗi địa phương đều có rất nhiều thị vệ, cho nên rất khó từ sự bố trí của thị vệ mà phán đoán giọt huyết dịch cuối cùng ở chỗ nào.
Hàn Phi nhắm hai mắt khó khăn tìm kiếm, trên mặt có mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu nhỏ xuống. Ở nơi thần hồn bị áp chế này, việc sử dụng thần hồn trong thời gian dài như vậy, vô cùng tiêu hao tinh lực. Tiểu Đông đứng ở bên cạnh Hàn Phi, cảnh giác nhìn bốn phía, đóng vai cảnh vệ của Hàn Phi.
"“Không có!”" Hàn Phi mở mắt ra, trên mặt đầy vẻ mất mát. Hoàng cung Đại Cương Quốc quá lớn, thần hồn của hắn căn bản cũng không thể hoàn toàn bao phủ cả Hoàng cung. Trong phạm vi này không tìm được, Hàn Phi chỉ đành chuyển sang địa phương khác.
"“Cũng không có!”" Hàn Phi triển khai thần hồn, cố gắng đi tìm kiếm một chút sinh cơ đó, thế nhưng lại thủy chung không tìm thấy.
Mấy canh giờ sau, mặt Hàn Phi đầy mồ hôi, sắc mặt hắn tái nhợt bất thường, trong lòng vô cùng sợ hãi.
"“Không có, sao lại không có?”" Hàn Phi túm lấy tóc của mình, mặc dù rất không muốn tin kết quả đó, nhưng hình như thật sự đã xuất hiện kết quả tồi tệ nhất. “Chẳng lẽ đã bị Mang đưa ra ngoài cung rồi?” Hàn Phi tuyệt đối không cho phép bản thân nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất, mặt hắn đầy mồ hôi, hơn nữa là mồ hôi lạnh.
"“Không đúng, không đúng! Suy nghĩ một chút, nếu ta là Mang, đặt ở chỗ nào an toàn nhất đây?”" Mắt Hàn Phi sáng lên, “Tự nhiên là nơi bản thân mình lúc nào cũng có thể nhìn thấy!”
Hắn lại lần nữa trầm tĩnh lại, triển khai thần hồn tìm kiếm khắp Hoàng cung, sau đó ở trong một tòa đại điện phát hiện Mang. Hàn Phi cẩn thận điều khiển thần hồn, tra xét từng nơi trong đại điện nơi Mang đang ở, cuối cùng phát hiện, ở đại điện trung ương, đang treo một cái mai rùa khổng lồ.
"“Khí tức này!”" Trong mắt Hàn Phi đột nhiên bùng lên hai đoàn tinh quang, “Đây không phải mai rùa, đây là… Huyền Vũ Giáp!” Hàn Phi vô cùng chấn động, hắn cẩn thận cảm nhận, phát hiện mai rùa này ẩn chứa một loại lực lượng thần tính kỳ dị, có những điểm tương đồng với long huyết mà Khô Mộc đã đánh vào cơ thể hắn lúc trước. Cho nên, hắn mạnh dạn suy đoán, đó là Huyền Vũ Giáp! Cũng chỉ có Huyền Vũ Giáp, mới có thể nói thông, nếu không trên đời này, nào có con rùa nào có khí tức như vậy. Đây là một loại khí tức thần tính vốn có, chỉ những tồn tại có huyết mạch cường đại mới có được, cũng không thể dựa vào tu luyện hậu thiên mà có, đây là trực giác cực mạnh của Hàn Phi thân là võ giả.
Hắn tiếp tục tra xét Huyền Vũ Giáp, sau đó liền lộ ra vẻ mặt mừng như điên, thậm chí có nước mắt chảy xuống. Nhìn Hàn Phi mừng như điên nhưng không dám cười thành tiếng, Tiểu Đông nghiêng đầu, nghĩ rằng có phải hắn bị hỏng đầu rồi không. Bên trong Huyền Vũ Giáp, một giọt chất lỏng lẳng lặng lơ lửng, nó hiện ra màu trắng sữa, nhưng bên trên còn có một tia huyết hồng. Thì ra, sinh cơ mạnh mẽ của giọt huyết dịch đó đã bị Huyền Vũ Giáp che đậy, cho nên trước đó Hàn Phi chỉ thăm dò sinh cơ của huyết dịch, mới không tìm thấy vị trí của huyết dịch.
"“Vẫn còn! Thật sự vẫn còn, Tiểu Thiến có cứu rồi!”" Hàn Phi lau khô nước mắt, sau đó thu lại nụ cười, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lùng. Đó chính là sinh mệnh của Bạch Tiểu Thiến, ai dám ngăn cản hắn đoạt lấy huyết dịch, hắn sẽ giết kẻ đó!
Thế nhưng, nói thì là vậy, nhưng Hàn Phi lại không hề xốc nổi lựa chọn làm càn. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã nghĩ ra phương án để đoạt lấy. Hàn Phi lấy ra bình bạch ngọc vừa nãy không vứt đi, đưa cho Tiểu Đông, nói với Tiểu Đông: “Tiểu Đông, ta đã tìm được vị trí huyết dịch của Dược Chí Tôn, lát nữa ngươi phối hợp với ta, mang huyết dịch đi!”
Tiểu gia hỏa hai mắt sáng lóng lánh chớp động, hắn trịnh trọng gật đầu, sau đó ngậm lấy bình bạch ngọc trơn tuột này vào miệng.
Mang ngồi dưới Huyền Vũ Giáp, hắn tự tin, không ai có thể làm quấy phá dưới mí mắt hắn.
"“A! Có thích khách!”"
Ầm ầm!
Một vệt kim quang chợt lóe, năm sáu thị vệ bị Hàn Phi đánh bay rơi vào trong đại điện. Mang lẳng lặng ngồi trên ghế, mắt giống như ngọn đuốc nhìn chằm chằm Hàn Phi, đột nhiên hắn quát to: “Ta chính là Cửu Ngũ Chí Tôn, chấp chưởng thiên hạ, ngươi là người phương nào, thấy cô sao không quỳ!”
Giọng Mang như chuông lớn, chấn động đến khắp Hoàng cung run rẩy, những người ngã vào đại điện đó đều phun máu tươi mà chết, căn bản không chịu nổi uy thế này. Hàn Phi bình tĩnh đối mặt, tiếng quát lớn như vậy đối với hắn căn bản vô dụng, so với Thương Long Khiếu Nguyệt kém xa. Thế nhưng, Mang chỉ là bình thường gầm lên một tiếng, liền có uy thế như thế, đủ thấy thực lực của hắn mạnh mẽ, ở thế giới này càng có thể được gọi là khủng bố. Chẳng trách hắn có thể hạ được ba nước khác, thực lực như vậy ở thế giới này gần như vô địch.
"“Lên, giết hắn cho ta!”" Một đoàn thị vệ vây quanh, trực tiếp tay cầm binh khí tấn công. Hàn Phi đứng tại chỗ không động, những binh khí phổ thông đó chém lên người Hàn Phi đều vỡ vụn, nhục thể của hắn, sớm đã không phải thứ mà binh khí phổ thông có thể phá hủy. Ầm! Một bàn tay lớn màu vàng óng đột nhiên xuất hiện, vỗ ngang qua, tất cả thị vệ đều thổ huyết bay ngược ra ngoài, căn bản không thể ngăn cản Hàn Phi.
"“Ngươi cứ định để những thị vệ này tiếp tục lên ư? Để nhiều thị vệ chết vô ích như vậy, không đáng tiếc sao?”" Hàn Phi nhìn Mang, ngữ khí hơi mang tính khiêu khích.
Mang vô vị trải trải tay, nói: “Loại thị vệ này, Đại Cương Quốc còn nhiều, ngươi cứ thoải mái giết. Quan trọng là, ngươi có thể giết hết được không?”
Hàn Phi nhìn một đợt thị vệ khác đang đến, nói: “Đối phó với những người này, thật sự rất nhàm chán. Hơn nữa, ngươi cũng không hi vọng thứ ở đó bị đại chiến phá hủy đúng không?” Hắn chỉ chỉ vào Huyền Vũ Giáp phía sau.
"“Ngươi trông rất trẻ, trẻ như thế mà đã có thực lực như thế thật sự rất đáng gờm, nếu tiếp tục trưởng thành, nói không chừng ngay cả ta cũng sẽ kiêng kỵ ngươi ba phần. Cho nên, ta không hiểu, tại sao ngươi cứ phải tìm chết?”" Mang từ trên ghế đứng lên, cởi bỏ long bào, từng bước một đi về phía Hàn Phi.
"“Hừ! Ngươi cũng xứng chiến đấu với Quân thượng của chúng ta sao? Ăn ta một kiếm trước đã!”" Một đội trưởng thị vệ dẫn theo một đám thị vệ xông tới.
Hàn Phi vận thần lực, đột nhiên giậm mạnh một cước xuống đất, sau đó gạch đá trên đất liền vỡ vụn. Những thị vệ đó tất cả đều phun máu tươi, ngã xuống đất mà chết.
"“Đã rất lâu rồi không tự tay giết người, cũng không biết là tư vị gì nữa, haizz, cuối cùng cũng hiểu được, vì sao cổ nhân lại nói, nơi cao không thắng nổi lạnh!”" Mang nói xong, trực tiếp cuồng mãnh một quyền đánh tới, trên nắm đấm, vậy mà có một con Thần Long màu vàng óng lượn lờ, sau đó Thần Long màu vàng óng mở miệng lớn cắn về phía Hàn Phi.
"“Đó là!”" Ánh mắt Hàn Phi ngưng lại, đó vậy mà không phải linh khí, mà là Hoàng đạo chi khí mà Quân vương Đại Cương Quốc Mang tự thân sở hữu! Con rồng này không phải là chiêu thức tấn công bình thường, nó đã mang theo một tia linh trí. Hàn Phi không dám khinh thường, đôi nắm đấm toàn bộ đều bị thần lực màu vàng óng bao phủ, sau đó một quyền đánh trúng giữa trán con rồng kia.
"“Hừ!”" Hàn Phi hừ một tiếng, đột nhiên lùi lại mười mấy bước, khóe miệng rỉ ra tia tia máu. Lực lượng thật kinh khủng, vậy mà lại ẩn ẩn áp chế lực lượng nhục thể cường đại của Hàn Phi. Thế nhưng, Hàn Phi cũng một quyền đánh tan Thần Long màu vàng óng đó.
"“Hậu bối rất tốt, ta rất hiếu kì, nhân vật thiên tài như ngươi, trước đây sao lại không có chút danh tiếng nào?”" Mang ngẩng đầu, nhìn xuống Hàn Phi.
"“Muốn biết không? Vậy thì trước hết hãy đánh bại ta.”" Hàn Phi chân đạp một cái, giống như viên đạn đại bác bắn ra, hắn xoay người, trực tiếp dùng bả vai đâm về phía Mang. Trên vai Hàn Phi, có một mảng lớn thần lực bao phủ.
Rầm!
Hai người trực tiếp đập vào trong bức tường của đại điện, một bức tường không chịu nổi lực đạo khổng lồ, ầm ầm sụp đổ xuống.
Đột nhiên, đất đá bay tung tóe trong đống phế tích, Hàn Phi từ trong đó nhảy ra, y phục hơi rách nát, trông có chút chật vật. Ngay sau đó, toàn bộ đống phế tích nổ tung, Mang từ trong đó bước ra. Vương miện của hắn đã nổ tung, mái tóc đen tuyền bay ngược, trông như một đại ma.
"“Đây là… linh khí!”" Hàn Phi âm thầm kinh hãi, không chỉ là Tứ tướng quân Tam tướng quân, Mang cũng biết điều khiển linh khí! Trong sát na, Hàn Phi đoán được điều gì đó, có lẽ, bọn họ chính là đã dùng huyết dịch của Dược Chí Tôn, nên mới có thể không bị ảnh hưởng trong không gian phóng thích này, từ đó sử dụng linh khí.
"“Ngươi rất tốt, đáng tiếc không thể vì ta mà dùng, đã như vậy, vậy thì chết đi!”" Mang quát to, hắn đột nhiên hai tay bắt ấn, sau đó cao cao giơ qua đỉnh đầu. Hàn Phi thấy vậy đồng tử hơi co lại, đây tuyệt đối là bí thuật! Ở nơi như thế này, Mang làm sao học được bí thuật?
Một tôn đại đỉnh khổng lồ nhanh chóng hội tụ, Hàn Phi có thể cảm nhận được, không chỉ là linh khí, trong đó còn có Hoàng đạo chi khí mà thân là quân chủ sở hữu, cùng nhau đúc thành một tôn đại đỉnh. Trên đại đỉnh đó khắc đầy minh văn, trông vô cùng quỷ dị.
Ong!
Cùng với động tác của Mang, đại đỉnh đó bay lượn vọt tới Hàn Phi, khí thế to lớn, khiến Hàn Phi kinh hãi không thôi. Ở nơi như thế này, lực lượng như thế này thật sự quá kinh người, điều này e rằng đã đạt tới lực lượng của Đạp Hư cảnh Lục Trọng Thiên trở lên rồi!
Tuyệt đối không thể bị đập trúng! Sắc mặt Hàn Phi ngưng trọng, thế nhưng, hắn vừa muốn tránh né, lại phát hiện cơ thể di chuyển cực kỳ khó khăn. Đại đỉnh đó có một cỗ đại thế, áp chế hành động của Hàn Phi.
"“Tốt! Cũng không cần cứng rắn chống đỡ!”" Hàn Phi quát, hắn vận đủ thần lực, tụ vào nắm tay phải. Khi đại đỉnh sắp đập trúng hắn, Hàn Phi đột nhiên xuất quyền, đập vào một chân của đại đỉnh. Đoàng! Đại đỉnh phát ra tiếng vang lớn, run rẩy xông lên trời cao.
Khóe miệng Mang hơi cong lên, hắn hai tay lại lần nữa giơ lên, sau đó đột nhiên nhấn xuống.
Đoàng!
Một mảng lớn bụi đất bay tán loạn, khắp Hoàng cung đều rung động, đợi đến khi bụi đất tiêu tán, Hàn Phi mới phát hiện, mình vậy mà lại bị đại đỉnh vây khốn ở trong đó. Đại đỉnh lật úp, cứ thế úp ngược hắn ở trong đó.
"“Hừ!”" Hàn Phi trực tiếp một quyền đập vào đại đỉnh, muốn đập nó ra. Thế nhưng, khi hắn đập ra một quyền, toàn bộ đại đỉnh rung động kịch liệt, nhưng lại không hề vỡ vụn, một luồng sóng âm sau khi được đại đỉnh nhiều lần gia trì, trở nên vô cùng khủng bố. Hàn Phi trực tiếp bị sóng âm khủng bố này chấn động đến đầu váng mắt hoa, dường như sau một khắc liền sẽ ngất đi.
Đại đỉnh thật đáng sợ! Với lực lượng của Hàn Phi, căn bản không thể đánh vỡ nó. Không chỉ như thế, nó còn sẽ mượn lực lượng của Hàn Phi, quay sang tấn công Hàn Phi.
"“Quân thượng vô địch!”"
"“Quân thượng vạn tuế!”"
Tất cả thị vệ đều hô to lên, những thị vệ này trước đó nhìn Hàn Phi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiến lên đâm hắn mấy nhát, lúc này thấy Hàn Phi bị Mang trấn áp, lập tức reo hò.
Mang chậm rãi đi tới gần, nhìn chằm chằm Hàn Phi, nói: “Quả thực là một nhân vật không tồi, nếu có thể vì ta mà dùng thì tốt rồi. Cô chỉ cho ngươi một lần cơ hội, thần phục ta, cô sẽ tha tội bất kính cho ngươi.”
"“Đỉnh thì, là đỉnh tốt, chỉ là đầu óc không ra sao cả.”" Hàn Phi đột nhiên quỷ dị cười một tiếng, nói một tràng lời lẽ không hiểu thấu.
"“To gan! Lại dám nói chuyện với Quân thượng như thế!”" Thị vệ bên cạnh lớn tiếng quát mắng, mặc dù không hiểu ý tứ Hàn Phi nói câu này, nhưng lại có thể cảm nhận được, không phải là lời hay ý đẹp gì.
"“Người này quá ngông cuồng, phải lăng trì xử tử!”"
Mang nhíu mày, tựa hồ là đang suy tư lời Hàn Phi nói, “Ngươi đã trở thành tù nhân, làm sao còn có thể bình tĩnh như thế? Nếu như không thần phục cô, chỉ có chết mà thôi.”
"“Phải không?”" Hàn Phi nhếch miệng cười, khiến trong lòng Mang hơi bất an.
"“Không hay rồi Quân thượng!”" Đột nhiên, có thị vệ hoảng loạn hô lên. Sắc mặt Mang biến đổi, liệu định nhất định là Hàn Phi giở trò quỷ, hắn vồ một cái bắt lấy người đó, quát hỏi: “Xảy ra chuyện gì, nói!”
"“Mai rùa trong đại điện, nó tự mình chạy rồi!”" Đối mặt với Hoàng uy, thị vệ đó lập tức nói chuyện đến răng cũng bắt đầu run rẩy.
"“Nói bậy bạ! Mai rùa làm sao có thể tự mình chạy được!”" Mang trực tiếp một bạt tay tát chết thị vệ đó. Thế nhưng, tiếp đó hắn liền nhìn thấy, một cái Huyền Vũ Giáp chỉ lớn hơn nắm đấm một chút đang vượt qua trên tường thành. Trong mấy cái lỗ thủng đó vẫn còn lộ ra móng vuốt nhỏ lông xù, cái đuôi nhỏ và một cái đầu nhỏ đáng yêu.
Rất nhiều thị vệ há hốc mồm, không thể tin được nhìn màn này, hoàn toàn mắt choáng váng. Đây là sao vậy, mai rùa sống lại ư? Nhưng dù có sống lại cũng không nên có bộ dạng lông xù như thế này chứ.
"“Hỗn đản, còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đuổi theo!”" Mang giận điên người, hắn vạn vạn không ngờ, Hàn Phi lại cho hắn một màn điều hổ ly sơn.
"“Ha ha!”" Hàn Phi tâm tình thật tốt, hắn đột nhiên lấy ra Thiên Toàn Nhận, trực tiếp đâm thủng đại đỉnh, đâm về phía Mang không hề phòng bị.
Xoẹt, Thiên Toàn Nhận xé rách y phục của Mang, trên eo hắn để lại một vết dài. Thế nhưng, Hàn Phi rốt cuộc vẫn không giết chết Mang, phản ứng của hắn quá nhanh, trong sát na liền tránh né ra ngoài.
"“Xem ra ngươi đã lựa chọn tử vong.”" Sắc mặt Mang âm trầm đến sắp chảy nước.
Hàn Phi nhìn chằm chằm Mang, như có điều suy nghĩ, trong toàn bộ quá trình chiến đấu, Hàn Phi đều có cảm giác rõ ràng, trạng thái của Mang, dường như không ổn định. Khí tức của hắn rất hỗn loạn, lúc mạnh lúc yếu. Thế nhưng, hắn không muốn luyến chiến, cứu Tiểu Thiến trước mới là việc lớn.
"“Thật không tiện, xin thứ lỗi cho ta không phụng bồi nữa!”" Hàn Phi vận đủ thần lực, sau đó đột nhiên đánh mạnh xuống đất. Vù vù! Một chưởng này kích khởi bụi đất bay lượn đầy trời, trực tiếp bao phủ hơn nửa Hoàng cung, tầm nhìn bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng. Thế nhưng, điều này đối với Hàn Phi có thần hồn ngoại phóng mà nói, căn bản cũng không phải là vấn đề. Hắn thu liễm khí tức của bản thân, không ngừng nhảy nhót trong Hoàng cung, sau đó đuổi kịp Tiểu Đông đang mặc Huyền Vũ Giáp, mang theo hắn cùng nhau nhảy ra khỏi Hoàng cung.
"“A!”"
Trong Hoàng cung, truyền đến tiếng gầm thét giận dữ của Mang, kể từ khi hắn dùng Thánh Dịch, liền rốt cuộc không gặp phải chuyện như vậy nữa. Điều này đối với hắn mà nói, là sỉ nhục to lớn!
"“Tra cho ta, tra ra xuất thân của người này, ta muốn tất cả mọi người ở nơi đó đều phải chết! Đây chính là kết cục của kẻ trái lời ta! Ta muốn hắn hối hận! Ta muốn hắn quỳ trước mặt ta sám hối!”" Mang gầm thét không ngừng.
"“Người nào!”"
Khi Hàn Phi rời khỏi quốc đô Đại Cương Quốc, lại gặp một đội quân cực mạnh, hai người dẫn đầu huyết khí dâng trào, vô cùng không tầm thường. Ánh mắt Hàn Phi ngưng lại, một người trong đó, vậy mà cũng vô cùng mạnh mẽ, khiến hắn vô cùng kiêng kỵ. Chắc hẳn, đây chính là Đại tướng quân và Nhị tướng quân!
Hai người đồng thời từ trên lưng ngựa nhảy lên, rút kiếm chém về phía Hàn Phi.
"“Hai vị, lần sau lại chiến!”" Hàn Phi vung Thiên Toàn Nhận, trực tiếp chém đứt bội kiếm của hai người, sau đó đột nhiên nhảy lên, nhanh chóng rời xa nơi này.
"“Đáng ghét, đuổi theo ta!”" Nhị tướng quân giận điên người, thanh kiếm đó là bội kiếm thượng đẳng mà Mang ban cho bọn họ, vậy mà cứ thế bị chém đứt.
"“Nhị đệ!”" Đại tướng quân giữ chặt Nhị tướng quân, “Người này thực lực khá mạnh, chúng ta vẫn chưa hiểu rõ người này, không nên hành động thiếu suy nghĩ. Vừa rồi nghe tiếng Quân thượng, dường như trong thành xảy ra chuyện gì, chúng ta vẫn là về thành trước rồi nói.”
Đại tướng quân hiển nhiên suy nghĩ nhiều hơn Nhị tướng quân, lập tức dẫn quân đội trở về thành.
Hàn Phi nhận lấy bình bạch ngọc Tiểu Đông đưa tới, gỡ nắp bình xuống nhìn, một giọt chất lỏng màu trắng sữa còn mang theo màu đỏ đang nằm bên trong, tản mát ra một cỗ sinh cơ cực kỳ mạnh mẽ. “Chính là nó, tuyệt đối không sai. Huyết dịch của Dược Chí Tôn, mạng sống của Tiểu Thiến!” Hàn Phi đóng chặt nắp bình, nâng cái bình trong lòng bàn tay, trong lòng kích động không thôi.
------oOo------