Nguồn: read.st
“Lão Mộc Đầu, ta rất hiếu kì một chuyện.” Hàn Phi sờ cằm, nói.
“Tiểu tử ngươi muốn hỏi cái gì?” Lúc này Khô Mộc đang lợi dụng một cái lò luyện đan, ánh mắt già nua đục ngầu của lão nhìn sang Hàn Phi.
Hàn Phi đi qua, dùng ngón tay gõ gõ cái lò kia, hỏi: “Ngươi chẳng lẽ chỉ đối với tổ mạch của ta cảm thấy hứng thú?”
Khô Mộc không ngừng tay, thờ ơ nói: “Đợi ta đoạt xá về sau, nhục thể của ngươi tất cả đều là của ta, làm sao có thể nói ta chỉ đối với tổ mạch cảm thấy hứng thú chứ.”
“Ngươi cái lão bất tử!” Hàn Phi trong lòng thầm mắng, “Ta nói không phải cái này, ngày đó bí thuật ta thi triển, chắc hẳn ngươi cũng nhìn thấy, bí thuật mạnh mẽ như vậy, chẳng lẽ ngươi không động lòng sao?”
“Động lòng?” Khô Mộc sững sờ, sau đó cười to, “Không phải liền là bí thuật mang theo lực lượng đại đạo sao? Đối với người ở tòa thành nhỏ kia mà nói, có lẽ rất trân quý, nhưng đối với ta mà nói, cũng chỉ đến thế mà thôi. Bí thuật chính ta sáng tạo ra còn mạnh hơn cái kia, à, đúng rồi! Vị Thành chủ kia của các ngươi, ngay cả hắn cũng có thể sáng tạo ra bí thuật mạnh như vậy.”
Hàn Phi trong lòng khẽ động, nghe ý của Khô Mộc, hình như Vân Dịch Thành chủ không chỉ có tu vi Tháp Hư Cảnh. Hàn Phi trong nháy mắt suy nghĩ, suy nghĩ ra được mùi vị, ngày đó hắn vẻn vẹn thi triển ra Áp Sơn Chưởng một tia đạo vận, cho nên Khô Mộc cũng không nhìn ra uy năng chân thật của Áp Sơn Chưởng.
“Tiểu tử, ngươi có phải hay không có chuyện gì muốn nhờ ta?” Khô Mộc không nhanh không chậm nói.
Hàn Phi khóe miệng nhếch lên, nói: “Quả nhiên không hổ là lão Mộc Đầu, cái này đều có thể đoán được. Bất quá, ngươi chỉ đoán đúng một nửa, ta không phải nhờ ngươi, mà là muốn cùng ngươi giao dịch.”
“Thôi đi!” Khô Mộc lắc đầu, “Bí thuật kia của ngươi không có gì mới lạ, ta không cần.”
“Mẹ nó!” Hàn Phi âm thầm mài răng.
“Thành công rồi!” Khô Mộc đột nhiên nhãn tình sáng lên, lão rung cái lò, một viên ngũ sắc linh đan bay ra từ trong lò, nhất thời trong phòng tràn ngập hương thuốc. “Không biết những luyện đan sư kia luyện chế thế nào, dễ dàng liền luyện ra Thăng Mạch Đan, lão phu lại phải khổ cực như thế mới có thể luyện chế ra được.” Khô Mộc phàn nàn nói, Thăng Mạch Đan là đan dược cực kỳ trân quý, có thể đề thăng đẳng cấp võ mạch của võ giả dưới Tháp Hư Cảnh.
Luyện đan sư, không chỉ có thể sáng tạo ra đan dược kiểu mới, mà còn cực kỳ thành thạo về hỏa hầu luyện đan cũng như thủ pháp, luyện đan đối với bọn họ mà nói giống như ăn cơm uống nước bình thường đơn giản, đương nhiên, đây là nói đến những đan dược bọn họ có thể luyện chế ra. Mà tu luyện giả bình thường, cho dù biết được cách luyện đan, luyện chế cũng vô cùng khó khăn, Khô Mộc có thể luyện chế ra Thăng Mạch Đan, đã cực kỳ lợi hại rồi.
“Lão Mộc Đầu, ngươi nghe ta…”
“Có lời gì đợi lát nữa hãy nói, trước làm chính sự.” Khô Mộc vẻ mặt nghiêm chỉnh, vung tay liền đem Hàn Phi dừng ở trên không.
Sau khi kiểm tra giả mạch của Hàn Phi, Khô Mộc một mặt khinh bỉ.
“Lãng phí a lãng phí! Thật sự là lãng phí!” Khô Mộc tặc lưỡi nói.
“Cái gì lãng phí?” Hàn Phi không hiểu.
Khô Mộc chỉ vào đan điền của Hàn Phi nói: “Tiểu tử ngươi có võ mạch tốt như vậy, lại tu luyện bừa bãi, trước kia ngươi, tu vi lỏng lỏng lẻo lẻo, căn cơ căn bản cũng không vững chắc, cứ tu luyện tiếp như vậy, không được bao lâu nữa sẽ gặp phải bình cảnh.”
“Khạc! Lão Mộc Đầu, trước kia tu vi một thân của ta vững chắc, vẻn vẹn nửa năm liền tu luyện tới Ngự Linh Bát Trọng Thiên, nhục thể kiên cố như tinh cương, làm sao lại là tu luyện bừa bãi?” Nói đến tu vi trước kia, Hàn Phi cảm xúc kích động, hận không thể cắn xuống một miếng huyết nhục của Khô Mộc, hắn không quên được đó là bị Khô Mộc phế bỏ.
“Vững chắc? Tu luyện nhanh? Nhục thể mạnh?” Khô Mộc nghe xong nhịn không được cười nhạo, “Tu luyện giả, vào ngày thường cần thường xuyên vận chuyển công pháp củng cố nền tảng, chiến đấu là phương pháp tốt nhất, linh dược các loại chỉ có thể dùng khi đột phá, nếu không sẽ khiến cảnh giới hư phù. Tiểu tử ngươi nhất định là vào ngày thường tu luyện cũng đã sử dụng linh dược linh đan tương trợ, khiến cảnh giới hư phù, căn cơ không vững. Tu luyện nhanh, cũng là bởi vì ngươi chính là tổ mạch chi thể, bất quá, cũng có vài phần là bởi vì ngộ tính của ngươi. Còn về nhục thể mạnh, đó chính là trò cười, có tổ mạch, nhục thể không mạnh mới là chuyện lạ. Bất quá, bất kỳ con em của đại gia tộc nào, cường độ nhục thể đều đủ để sánh với nhục thể trước kia của ngươi rồi. Nếu phát huy được tiềm năng chân chính của tổ mạch chi thể, đối mặt với cái gọi là thiên tài dưới Phi Thiên Cảnh Ngũ Trọng Thiên trong tòa thành nhỏ kia, một chưởng đánh ra là đủ để đánh chết, cần gì phải thi triển bí thuật.”
Hàn Phi nghe xong không nói nên lời, không chỉ vì Khô Mộc nói có đạo lý, mà còn vì Khô Mộc là cường giả mà bây giờ hắn khó có thể với tới, nhãn giới các loại tự nhiên không phải mình có thể so sánh.
“Tiểu tử, ta sắp bắt đầu đề thăng đẳng cấp giả mạch trong cơ thể ngươi, ngươi tốt nhất nên phối hợp một chút. Nếu là ta cao hứng, chuyện ngươi muốn ta giúp, ta chưa hẳn sẽ không đáp ứng.” Đến lúc đối mặt với chuyện lão quan tâm, Khô Mộc giống như hoàn toàn biến thành một người khác, ngữ khí đặc biệt nghiêm túc, biểu cảm có chút băng lãnh, trong ánh mắt nhìn về phía Hàn Phi tiết lộ sự không thể nghi ngờ.
Hàn Phi lúc này có chuyện nhờ Khô Mộc, thấy lão nghiêm túc như thế, tự nhiên không dám làm trái, cũng nghiêm túc gật gật đầu.
“Tốt!”
Khô Mộc gật đầu nói, sắc mặt hơi hòa hoãn một chút.
“Nuốt viên đan này!” Khô Mộc búng ngón tay, Thăng Mạch Đan bắn về phía Hàn Phi.
Hàn Phi há miệng liền nuốt xuống Thăng Mạch Đan. Oanh! Vừa mới nuốt xuống linh đan, một cỗ năng lượng kì dị gần như bàng bạc đến vô biên trong cơ thể Hàn Phi nổ tung, cả người Hàn Phi đều chấn động. Hắn lúc này đã không có tu vi, hoàn toàn không thể khống chế những năng lượng này, nếu không có sự giúp đỡ từ ngoại giới, những năng lượng này nhất định sẽ làm hắn nổ tung.
Cũng may, vào thời khắc mấu chốt Khô Mộc đã xuất thủ, một cỗ linh khí tinh thuần tràn vào trong cơ thể Hàn Phi, dẫn dắt những năng lượng kì dị này hướng về đan điền của Hàn Phi xông tới.
Hàn Phi nội thị đan điền, đột nhiên cảm thấy kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện, võ mạch sau khi kích phát đang ở trạng thái đặc thù, sau khi gặp những năng lượng kì dị kia, vậy mà trở nên ngưng thực lại, trở thành vật thể có thể chạm vào. Đến cuối cùng, tất cả những năng lượng kì dị đều bám vào trên giả mạch kia, giả mạch nhất thời kim quang vạn trượng, phảng phất như một mặt trời phát ra ánh sáng chói mắt vậy.
“Thăng Mạch Đan lão quỷ luyện chế quả nhiên phi phàm, vậy mà khiến Thiên Mạch cấp thấp của ta, biến thành bộ dáng Thiên Mạch cấp cao, xem ra thật sự có thể đề thăng giả mạch thành Thiên Mạch cấp cao.” Hàn Phi âm thầm nói, hắn rất kinh ngạc.
“Theo ta nói, theo ta làm!” Khô Mộc đột nhiên truyền âm bằng thần hồn, sau đó nói một đống lớn lời nói, phát âm quỷ dị, Hàn Phi một chữ cũng không nghe hiểu.
“Ta nói, đây là cái ngôn ngữ quỷ quái gì? Ta một chữ cũng không nghe hiểu.” Hàn Phi phàn nàn nói.
“Đây là phát âm thời tiền Hoang cổ, ngươi không cần nghe hiểu, cứ theo đó mà niệm là được rồi.”
“Vấn đề là… ta không nhớ được.” Hàn Phi có chút chột dạ.
“…” Khô Mộc trầm mặc một lát, sau đó bất đắc dĩ nói: “Ta nói lại một lần nữa, làm lại một lần nữa, ngươi nhất định phải dụng tâm mà nhớ!”
Khô Mộc lần nữa mở miệng, phát ra những âm tiết quái dị, trên tay lão nắn ra những ấn pháp phức tạp, có từng trận đạo vận không tên đang lưu chuyển.
Hàn Phi lần này nghe thật kỹ, nhìn thật kỹ, từ đầu tới cuối đem những gì Khô Mộc làm sao chép lại.
Ong! Giả mạch trong đan điền Hàn Phi rung động, theo động tác của Hàn Phi, có đạo vận không tên gia trì lên trên giả mạch. Ngay sau đó, quang mang của giả mạch thu liễm, lần nữa chuyển biến về trạng thái trước kia, bất quá rõ ràng có thể cảm giác được sự khác biệt so với trước. Nếu giả mạch trước kia là sương mù, mông lung, mang đến cảm giác không chân thật, vậy thì giả mạch bây giờ chính là nước, có thể chạm vào, cảm giác rất chân thật.
“Giống hệt như miêu tả về Thiên Mạch cấp cao trong sách.” Hàn Phi trong lòng thầm nghĩ.
Khô Mộc đặt Hàn Phi xuống, tiến lên kiểm tra một phen, sau đó nhếch miệng cười lên.
“Không tệ! Rất tốt! Chỉ riêng tổ mạch đã đủ để nghiền ép những võ mạch khác, lại thêm một cái Thiên Mạch cấp cao, muốn không tu luyện tới võ đạo tuyệt đỉnh cũng không được.”
Hàn Phi bĩu môi, âm thầm nguyền rủa, trên mặt lại mang theo nụ cười, nói: “Lão Mộc Đầu, chuyện của ngươi kết thúc rồi, đến lúc nói chuyện của ta rồi, ngươi vừa rồi đã đáp ứng ta mà.”
Khô Mộc liếc qua Hàn Phi, nói: “Ai nói chuyện của ta kết thúc rồi?”
Tiếp đó Hàn Phi liền phát hiện mình không động đậy được nữa, Bịch một tiếng, Khô Mộc đã một chưởng công kích vào trên người Hàn Phi, trong nháy mắt khiến xương cốt của hắn đứt gãy mười mấy khúc, đau đến mức Hàn Phi run rẩy.
“Ta…” Hàn Phi lắc lắc cái đầu bị đánh đến mơ hồ, lớn tiếng mắng.
Rầm rầm! Đáp lại Hàn Phi là những đòn công kích liên tục không ngừng của Khô Mộc.
“Yếu! Quá yếu! Như vậy không thể được! Xem ra thật sự phải dùng một tháng thời gian để tôi luyện cho ngươi.” Khô Mộc lắc đầu, ném Hàn Phi vào trong ngọc bồn.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết của Hàn Phi vang vọng trên linh khí hình thuyền, không ít hạ nhân bị Khô Mộc bắt được, đều là da đầu tê dại, vội vàng chăm chú làm chuyện của chính mình, không dám có chút nào lơ là.
Mấy canh giờ sau, Hàn Phi từ trong ngọc bồn bò ra, vẻ mặt mệt mỏi. Hờ hững nhìn Khô Mộc vứt bỏ dòng máu đã phế đi, rồi cất ngọc bồn đi.
“Ôi? Sau khi tôi luyện, nhục thể của ngươi trở nên cường đại hơn, lẽ ra phải tinh thần sáng láng mới đúng, tiểu tử ngươi vì sao lại có vẻ mặt này?”
“Mẹ nó, đại gia ta tâm mệt có được hay không!” Hàn Phi rất muốn nói câu này đáp trả, nhưng sợ hãi dâm uy của Khô Mộc, cuối cùng không dám nói ra miệng. Dù sao, hắn còn có chuyện nhờ Khô Mộc.
“Ta nói lão Mộc Đầu, lần tiếp theo khi tôi thể, ngươi có thể hay không thông báo trước một tiếng, ta cũng tiện chuẩn bị.” Hàn Phi bất mãn nói, thiếu chút nữa trợn trắng mắt.
Khô Mộc cầm lấy cây gỗ đã được mài nhẵn phát sáng, chấm chấm xuống trên mặt đất, cười lên, Hàn Phi nhìn thế nào cũng thấy nụ cười kia tiết lộ sự bất hảo.
“Này, đang nói chuyện với ngươi đấy, một mình ở đó quỷ cười cái gì?”
“Dù sao ngươi đều phải chịu đựng sự đau đớn kia, cần gì phải chuẩn bị gì.”
“Ta làm chuẩn bị tâm lý không được sao!” Hàn Phi bĩu môi.
“Cần gì chứ, bất quá chỉ khiến tâm lý cũng theo đó mà đau khổ thôi, trong vô tri vô giác, trải qua được nỗi đau khổ, tốt biết bao.”
“Mẹ nó! Sự tra tấn kéo dài mấy canh giờ, có thể vô tri vô giác trải qua được sao? Nếu không phải năng lực chịu đựng của ta mạnh hơn một chút, sớm đã sụp đổ rồi. Cái lão bang tử này chắc chắn là cố ý chỉnh ta. Lão bất tử vậy mà còn có thú vui biến thái như vậy, ta thề!” Hàn Phi trong lòng phẫn nộ mắng không ngớt.
“Được rồi, tiểu tử, ngươi không phải còn có chuyện muốn cùng ta nói sao? Nói đi, chuyện gì? Lão phu nói không chừng cao hứng liền giúp ngươi cũng không chừng.” Khô Mộc cầm cây gỗ bóng loáng, chậm rãi đi đến trước cái ghế bên cạnh, ngồi xuống.
“Lão Mộc Đầu, ngươi vừa rồi không phải nói như vậy! Ngươi nói qua sẽ giúp ta mà!” Hàn Phi nghe Khô Mộc nói vậy, nhất thời nóng nảy.
“Ồ? Ta nói thế nào? Ta nói chưa chắc sẽ không đồng ý, nhưng không hề nói nhất định sẽ đồng ý ngươi a.”
------oOo------