Nét mặt Đỗ Duy lập tức biến thành tươi cười chân thành , cười lớn vài tiếng , ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới . Khi hắn đến gần , nhìn khuôn mặt hắn cười nhiệt tình như muốn đi lên ôm hôn tinh linh vương
- Lạc Tuyết tiên sinh ! Đỗ Duy nắm chặt tay Lạc Tuyết , trên mặt giống như gặp lại bằng hữu lâu năm , kích động vô cùng , có cả hưng phấn hoan hỉ , thanh âm vui mừng nói : - Năm xưa từ biệt , ta tại tây bắc mỗi lần đêm xuống đều nghĩ tới nụ cười của tiên sinh . Phong thái của tiên sinh rành rành trong mắt , ta lần này bắc tiến , không biết có cơ hội cùng ngươi gặp mặt hay không . Không ngờ ngươi lại biết bụng ta như vậy – cho dù ngươi không viết thư mời , ta cũng vốn định viết thư mời ngươi đến thành Asian đánh chén a !
Lời này nói ra , nhiệt độ xung quanh tức thì nóng lên bất thường . Đến mức cảm thấy nước cũng sôi được
Phía sau Roland nghe thấy cũng phỉa đỏ mặt nghĩ : vị công tước đại nhân này , da mặt cũng thật dày a !
Lạc Tuyết nguyên bản phong thái khinh đạm cũng có chút mất tự nhiên . Ho khan một tiếng , rút tay mình về , trên mặt cười cổ quái nhìn Đỗ Duy nói : - Công tước đại nhân , sợ rằng ngài nói lời này không phải là thật lòng
Hai người một đường đi tới , khi tới phủ thống soái , nguyên bản chỗ này là phủ chỉ huy của thủ quân , giờ đã thành tổng bộ tội dân
Lạc Tuyết cùng Đỗ Duy đi cửa lớn mà vào . Đỗ Duy thấy các con đường xung quanh rất vắng , chỉ thấy thú nhân xa xa đang lao động , không dám tới gần . Mà vài tinh linh chiến sĩ gác cửa đều mặc áo giáp bạc chạm trổ cầu kỳ , khi thấy Lạc Tuyết đều quỳ xuống
Nguyên bản bộ chỉ huy của mình đã thành hang ổ của địch . Nếu là người khác sợ rằng cũng cảm thấy chút gì đó không hài lòng lắm mà sinh ra lúng túng . Đỗ Duy thì khác , hắn căn bản không thèm để ý , cùng Lạc Tuyết đi vào , cười nói : - Lần trước ngươi đến địa bàn của ta , bây giờ là ngươi mời , cũng nên chiêu đãi ta chứ nhỉ . Ít nhất không thể thiếu rượu ngon rồi
Hai người đi vào phủ thống soái , Đỗ Duy vừa định vào đại sảnh , quay đầu lại thấy sắc mặt Roland có chút buồn bực , có vẻ đang do dự không biết có nên đi theo hay không . Đỗ Duy nhìn Lạc Tuyết , cố ý nói lớn : - Roland , ngươi cũng lên đi . Lạc Tuyết tiên sinh tài hoa hơn người ,ở bên cạnh nhiều một chút cũng có thể thu hoạch được ít nhiều
Đỗ Duy đã một thân một mình tới đây . Nếu Lạc Tuyết muốn hại hắn cũng sẽ không cần hạ độc trong rượu , cho nên tâm lý rất thản nhiên , cứ thế cầm chén rượu uống cạn . Cảm giác không có cay nóng , mà là giống như một hương vị mềm mại dễ chịu theo khoang miệng phát ra , sau đó giống như thấm đến tận tim phổi
Sau đó , hương vị đó rất nhanh lan ra toàn thân , phảng phất tinh thần tốt hơn trước mấy phần
- Đây là bí pháp của tinh linh tộc chúng ta . Dùng 6 loại thực vật khác nhau mà tạo thành rượu này . Hơn nữa… sau khi dùng , đối với người tu luyện ma pháp rất có lợi . Ta biết ngươi là ma pháp sư nên mới đặc biệt chuẩn bị loại đồ này – thứ này bình thường , chỉ có trưởng lão trong tộc vào mấy ngày đặc biết mới dùng một chút
Lạc Tuyết buông chén rượu , nhìn Đỗ Duy
Đỗ Duy lại cười ha lả , cố ý lắc đầu : - Ngươi nói lời này không thật lòng a Lạc Tuyết . Lấy tu vị của ngươi , chẳng lẽ không cảm thấy ma lực dao động trên người ta bây giờ đã không giống lúc trước hay sao
Lạc Tuyết khẽ cười : - Không sai , ta cảm giác được . Khi lần trước gặp mặt , ta thấy tu vị ma lực của ngươi cũng rất khá , đáng lẽ trong 4 năm phải đột phá cảnh giới mới đúng . Ta vốn tưởng lúc gặp mặt , ngươi hẳn cũng đã đột phá lên thánh cấp . Chỉ là… không biết vì nguyên nhân gì , một thân ma lực của ngươi, lại có vẻ …
Trong lòng hắn sinh ra một tia trầm trọng , cười khổ một tiếng , cầm chén rượu uống cạn , mới than thở lắc đầu : - Ta nhìn không ra ! Hoặc nói chính xác hơn là…. Ta tạm thời nhìn không ra
- 10 năm , 30 năm , 50 năm …. 100 năm Tiếng của Lạc Tuyết có chút khó khăn : - Có lẽ đời sau của chúng ta , từng đời từng đời tiếp tục đánh nhau ! Có lẽ , nhân loại các ngươi dựa theo quốc thổ rộng lớn , quốc lực thâm hậu , có thể một lần nữa đánh lui chúng ta . Nhưng mà , chúng ta sẽ một lần nữa quay về phát động chiến tranh … có lẽ so với “ thời đại hắc ám “ vạn năm trước còn dài hơn
Nói đến đây , Lạc Tuyết nhìn Đỗ Duy : - Ngươi chắc cũng biết , đánh nhau liên tục 100 năm , văn minh nhân loại các ngươi còn lại chút gì ? Nhiều ít ra sao ?
Đỗ Duy đột nhiên phát cáu , đập bàn nhìn Lạc Tuyết nói : - Tốt rồi , Lạc Tuyết ! Ngươi không cần ra vẻ bi thương như vậy ! Đừng quên , các ngươi mới là kẻ xâm nhập ! Các ngươi mới là người gây ra chiến tranh !
- Nhưng chúng ta sai lầm sao ? Chúng ta chỉ muốn sinh tồn ! Lạc Tuyết híp mắt lại , ánh mắt lạnh lẽo
Đỗ Duy cười lạnh nhìn mắt Lạc Tuyết : - Ngươi mời ta đến , nếu chỉ nói những lời vớ vẩn như vậy , ta thực sự thất vọng a . Không ngờ ngươi lại làm việc vô ích như thế !
Lời này Đỗ Duy thử kích giận Lạc Tuyết , nhưng không có hiệu quả . Nó thong thả đứng lên , chậm rãi đi tới bên tường , nâng tay lên quét qua vách tường một cái
Nguyên bản vách tường đầy cây dây leo , Lạc Tuyết quét một cái , chỉ thấy vô số cành câu lui lại về phía sau , dưới vách tường lộ ra một vật !
Trong sảnh , Roland vốn đang yên tĩnh ngồi 1 bên , mặc kệ Đỗ Duy cùng Lạc Tuyết thăm dò nhau thế nào hắn cũng khôn can thiệp . Chỉ là khi hắn nhìn lên vách tường , cũng đột nhiên nhịn không được mà thất thanh kêu lên “ A ! “
Đỗ Duy nhìn vật trên tường , biểu tình bất định . Cắn môi không nói , hai tay nắm lại