Đây cũng là 1 trấn nhỏ , cũng là trấn gần thành Asian nhất . Từ lúc phòng tuyến phía bắc thất thủ đến nay , rất nhiều cư dân trong vùng đã dời xuống phương nam để tránh ngọn lửa chiến tranh , mà lúc này đã là chạng vạng , trấn lại càng tịch mịch hơn . Từ xa nhìn lại , thôn trấn chí có lưa thưa vài cụm khói bếp , đại đa số các nhà đều trống không , nhìn rất hoang tàn
Vì ứng chiến , nguyên bản thôn trấn có một hai ngàn người cũng xây dựng một vòng tường bao – chỉ là vòng tường này quá mức đơn giản , chỗ cao nhất cũng chỉ có 2 thước mà thôi . Còn chỗ thấp nhất , chỉ sợ kỵ binh cũng có thể phóng ngựa vọt qua được
Rất khó tưởng tượng loại công sự đơn giản này một khi có chiến sự có thể có được bao nhiêu tác dụng
Chẳng qua đối với cư dân trong trấn , vì có một vòng tường đơn giản mà tăng thêm cảm giác an toàn , trong lòng cũng tự an ủi – có còn hơn không
Không còn nghi ngờ gì nữa , đội kỵ binh trăm người này , mỗi con đêu là cực phẩm chiến mã . Loại ngựa này trong quân đội , chỉ có mãnh tướng mới dùng ! Mà trong gia tộc hoa tulip … cả lính trơn cũng có ngựa tốt thế này ư ?
Dân binh trong trấn , có người xuất thân từ dong binh , đối với ngựa cũng không qua xa lạ . Vừa nhìn qua , lại ẩn ẩn thấy những chiến mã này có một cỗ khí tức cổ quái … nói thể nảo nhỉ ? Tuy những con ngựa không kêu không hí , nhìn như an tĩnh , nhưng cặp mắt đỏ rực kia vẫn ẩn ẩn một cỗ khí thế hung bạo !
Phảng phất phía trước không phải 100 con chiến mã , mà là 100 con sư tử , 100 con hổ !
- Chúng ta chỉ là đội tiên phong , đại quân còn ở phía sau Đội trưởng kỵ binh nhảy xuống , đi tới trước mặt một viên quan quân đế quốc hành lễ
Quan quân đóng tại đây toàn bộ ngây ngốc
Một trăm người xuống ngựa , mỗi người đều cao gần 2m , tiêu chuẩn nam nhân cao lớn khỏe mạnh
Một trăm người trầm mặc không nói , chỉ dùng ánh mắt sắc bén như nước nhìn ra xung quanh , khiến người ta không rét mà run
- A… a , chúng ta biết rồi Quan quân lúc này mới phản ứng , lại hỏi 1 câu : - Có cần cỏ hay không ?
- Không , nhưng xin cho chúng ta chút nước , ngựa của chúng ta cần uống nước , cỏ thì không cần Thanh âm đội trưởng kỵ binh lạnh lùng : - Chúng ta còn phải đi đường Thanh âm cứng nhắc , phảng phất như hắn không thích nói nhiều những lời như vậy . Cuối cùng , bật ra thêm 2 tiếng : “ Đa tạ “
Chỉ là khi quan quân ở trấn muốn bảo mã phu đi chăm sóc ngựa , đối phương lại cự tuyệt
- Đa tạ , chẳng qua không cần . Chiến mã của chúng ta bất đồng , chỉ có thể do chính kỵ binh chúng ta chăm sóc
Khi người trong thôn nhìn những kỵ binh này cho ngựa uống , bọn họ bỏ mũ giáp xuống , cùng ngựa uống trong máng nước – những kỵ binh này bỏ mặt nạ đi , tướng mạo cũng không có gì bất thường , chẳng qua đại đa số đều còn trẻ . Nhưng những người này lại toàn thân tỏa ra sát khi ! Từng người trầm mặc như đá , khí thế kinh người , khiến người ta từ xa đã cảm giác được , không dám tới gần .
Nhưng mà , tràng kinh ngạc này còn chưa kết thúc
Khi quan quân trong trấn đang chuẩn bị lượng lớn nước cùng rơm cỏ , sau chừng một canh giờ kể từ lúc đội tiên phong tới , phía xa , tiếng vó ngựa dồn dập truyền tới !
Tiếng vó ngựa ầm ầm phảng phất rung cả đất . Quan quân giàu kinh nghiệm lập tức nhận ra đây là kỵ binh số lượng lớn hành quân mới có thể được như vậy
Tối đó , trên đại lộ , từng đội kỵ binh tiến tới . Bụi đất hai bên đường bị hất lên khiến nhìn không rõ đường chân trời . Kỵ binh giống như một hành dài đen kịt theo đại lộ mà tới . Móng ngựa đập như sấm rền , mặt đất run rẩy !
Đây là một chi kỵ binh vạn người , vô luận là cờ hiệu hay giấy thông hành đêu dành cho tư quân của công tước hoa tulip điều từ tây bắc tới . Giấy thông hành có con dấu của đế quốc , thủ tục đầy đủ
Nhưng khi một vạn ky binh này đến nơi , vẫn dấy lên một trường chấn động không nhỏ
Cái trấn nhỏ này ở phía nam thành Asian , quân đội đi qua đi lại không ít . Cơ hồ cứ vài ngày lại có quân đội các nơi phụng mệnh lên thành Asian tập kết , quân dân ở đây thấy không ít quân đội các nơi , nhưng chưa từng thấy chi quân đội nào như kỵ binh gia tộc hoa tulip !
Một vạn kỵ binh , một vạn chiến mã , không một ngoại lệ , đều là loại ngựa cực kỳ cao lớn ! Ngay cả mấy người đi nhiều biết rộng cũng phải thốt lên : trên đại lục từ lúc nào có nhiều chiến mã hạng mày như vậy ?
Những chiến mã vóc người to lớn này , nguyên bản mọi người cho là đối phương có trăm con đã đủ chấn kinh lắm rồi , lại không nghĩ tới , có tới cả vạn con ! Mà toàn bộ tố chất cùng thể hình còn có phần cao hơn !
Có con ngựa cao hơn 2m5 , tiếng thở phì phò như dã thú gầm gào
Quân đội trong trấn cũng có trăm con ngựa , chỉ là khi kỵ binh gia tộc hoa tulip đi tới , chiến mã của họ uống nước xong . Thủ quân lúc đó mới kinh ngạc nhận ra ngựa của mình giống như gặp đại địch , có con co đầu rụt cổ , có con nôn nóng bất an , có con sợ hãi bất an , còn có con như chuột thấy mèo …
Chiếc xe ngựa này tạo hình rất cao quý , khắc hoa văn của gia tộc hoa tulip cầu kỳ cẩn thận
Khi xe dừng lại ở quảng trường , cửa xe mở ra , bên trong đi ra một lão nhân cao tuổi
Marde đi ra , xoay xoay người một chút . Áo khoác của hắn cởi ra một nữa , chỉ là hình như không được thoải mái lắm
- A . Hồi trước toàn ngồi ở vị trí phu xe phục vụ thiếu gia . Lần này ngồi trong xe sao lại khó chịu thế . Xem ra Marde ta không có số hưởng phúc a
Hắn đi ra , mỗi kỵ binh gia tộc hoa tulip ít nhất cũng cao hơn một cái đầu . Chỉ là mỗi người đều cực kỳ tôn trong hắn , từ xa dừng việc trong tay lại , đứng nghiêm hành lễ
Quan quân chỉ huy vội chạy tới cung kính nói : - Các hạ … Xin hỏi , ngài là quan chỉ huy chi quân đội này ư ?
- Ta ? Marde sững ra một cái , rồi cười nói : - Ngài nhận nhầm người rồi , ta không phải quan quân . Ta chỉ là một lão bộc thôi . À , ngài muốn gặp quan chỉ huy ư ?
Không lâu sau đó , một quan quân thống soái , chính là thân tín của Ron Barton , 250 nhỏ Al-Queda chạy tới . Al-Queda thân cao hai thước , mấy năm này càng tráng kiện hơn , chỉ là thân mình bắt đầu có chút phát tướng giống Ron Barton – có lẽ là ở tây bắc ăn uống quá tốt . Tuy huấn luyện gian khổ , nhưng thân mình bắt đầu không thể khống chế nổi
Hắn bước lên , một thân cao hai thước mập mạp , xem ra dáng đi vẫn nhanh nhẹ , cười ha hả nói : - Marde tiên sinh , ngài tìm ta ?
- A… quan quân ở đây muốn gặp ngươi Marde lắc đầu
Chỉ huy thủ quân nhìn tướng lĩnh gia tộc hoa tulip còn cao hơn mình một cái đầu , mở miệng nói : - À , chỉ là chút thủ tục mà thôi…. Vâng , chỉ là lệ quen của quân đội ấy mà
Al-Queda gật đầu , trả lời : - Đã biết , chốc cho ngươi … Hắn quay lại nhìn Marde : - Marde tiên sinh , ngài còn gì phân phó không ?
- À… đúng rồi , ta cần chút rượu Marde chớp mắt , nhìn bên trong xe ngựa của mình : - Bên trong…
- Rượu ? Al-Queda nhíu mày , xoa tay nhìn thủ quân : - Các ngươi có không ?
Không lâu sau đó , trong trấn có người gánh rượu tới , không ít người nhìn Marde nghĩ thầm : không hổ là đệ nhất gia tộc a ! Cả hành quân đánh nhau còn uống rượu được . Nếu là quân đội đế quốc , cũng không ai dám làm trắng trợn như vậy
Marde chỉ lấy đầy một túi da , sau đó quay về trong xe
- Chúng ta sẽ không ở lại đây qua đêm . Binh sĩ nghỉ ngơi xong thì lên đường . Cho đội tiên phong lên trước thành Asian . Còn có…
Al-Queda nói với chỉ huy thủ quân vài câu , gã này cười khổ đi tới , lấy ra một văn kiện : - Cái này , lúc ngài ký tên , trong này không ghi …