Lão giả kia mãnh liệt trợn tròn mặt, chợt cười rộ lên. Nụ cười kia mang theo vẻ điên cuồng, càng có ý khuây khoả.
- Ngươi là Linh Tiên thì như thế nào? Từ xưa Linh Tiên đều bị ý chí Tam Hoang trấn áp, ngày này cũng không xa!
Lão giả cười to, rống lên một tiếng, phun ra máu tươi, khí tuyệt bỏ mình.
Hắn đã nát bấy sinh cơ, vừa rồi chẳng qua là hồi quang phản chiêu. Giờ phút này, hắn theo tiếng cười, phun ra máu tươi, thân thể của hắn liền ngã xuống.
Hầu như lúc lão giả này ngã xuống, trong nháy mắt Tô Minh đi ra khỏi lò luyện đan tinh thạch tan vỡ này, đột nhiên trong mấy trăm Cự Mộc sau vòi rồng kia, trong giây lát có hai đạo cầu vồng bay nhanh đến. Hai đạo cầu vồng này vừa mới xuất hiện, một luồng khí tức bất tử bất diệt bỗng nhiên khuếch tán. Đó rõ ràng là hai cường giả Diệt Cảnh!
Bọn hắn đúng là hai trong Tam Đại Minh chủ của Nam Minh, cũng là tu sĩ viễn chinh mạnh nhất giờ phút này. Lúc trước, sở dĩ bọn hắn không xuất hiện vì hai người bọn hắn cẩn thận, nếu không nắm chắc mười phần với Tô Minh thì không muốn tự ra tay.
Nhưng hôm nay bọn hắn vẫn không nắm chắc. Nhưng có thể là câu nói trước khi chết của lão giả kia đã khiến hai người này chấn động tâm thần, nhất định phải ra tay.
- Năm mươi vạn tu sĩ Nam Minh nghe lệnh, lập Nam Minh Thất Tuyệt Hoá Âm Trận, phong ấn trấn áp người này!
Hai người vừa bay ra, một người trong đó lập tức mở miệng gầm nhẹ. Âm thanh kia rầm rầm, tràn ngập uy áp Diệt Cảnh. Uy áp này bao phủ tám phương, hoá thành một luồng lực lượng mênh mông cuồn cuộn, mơ hồ có thể đối kháng với khí thế của Tô Minh.
Trong nháy mắt lời nói kia truyền ra, mấy trăm Cự Mộc lập tức đồng thời bay ra. Ngay tiếp theo, những Cự Mộc giấu trong vòi rồng cũng đều gào thét bay ra. Bên trên một Cự Mộc trong đó, thần sắc Hứa Tuệ mang theo một tia ngạo nghễ, hất cằm đứng ở nơi đó, lạnh nhạt nhìn về phía Tô Minh. Ánh mắt kia lộ ra vẻ lạ lẫm, không có chút nhu tình trong dĩ vãng.
Đức Thuận sau lưng cũng tự nhiên không thể nào nhìn ra Mặc Tô giờ phút này là Đạo Không năm đó. Hắn theo sát đứng sau lưng Hứa Tuệ, vẻ mặt a dua nịnh nọt.
Theo gần năm trăm Cự Mộc gào thét mà đến, trong phút chốc dường như bố trí mấy trăm vòng bay vây, vô cùng lưu loát lấy Tô Minh làm trung tâm, vờn quanh lẫn nhau, tạo thành trận pháp bảy vòng.
Đây là Nam Minh xuất động toàn bộ năm mươi vạn tu sĩ, là gần năm trăm Cự Mộc vờn quanh tạo thành uy áp mãnh liệt, khiến vòng xoáy Cự Mộc có tổng cộng bảy vòng. Vòng Cự Mộc như trận đồ, lập tức chuyển động theo quy tắc khác nhau. Từ xa xa nhìn lại dường như hoá thành vũ trụ.
Trong vòng Cự Mộc trong cùng, đối nghịch với Tô Minh chính là hai lão giả. Hai người này, một người tràn ngập quang mang màu đỏ, một người tóc trắng, nhìn như lão giả nhưng sinh cơ tràn đầy trong thân thể đã nồng đậm đến trình độ khó có thể hình dung.
Một người khác là một lão giả gầy còm, toàn thân toả ra khí tức âm hàn, mặt không chút tình cảm như bang hàn đứng đó. Trong thân thể kia không thấy sinh cơ tràn ngập nhưng có cảm giác như băng bất diệt, dường như hắn đứng ở đó, cho dù tinh không tan vỡ thì hắn cũng không sẽ vì thế mà chết.
Đây chính là Diệt Cảnh!
Lúc bảy vòng Cự Mộc tạo thành trận pháp vờn quanh Tô Minh, trong vòi rồng phía xa có một thân ảnh mơ hồ che giấu. Đó là một nữ tử, sắc mặt lạnh như băng nhưng tướng mạo vô cùng xinh đẹp. Giờ phút này, nữ tử đó đang nhìn về phía Tô Minh, ánh mắt lộ ra một tia kỳ dị.