Hai lão giả này một trái một phải, lão giả trên mặt đầy quang mang màu đỏ bên trái, lão giả gầy còm âm linh bên phải. Hai người không bấm niệm pháp quyết mà trong chớp mắt tách ra, bọn hắn đều hất tay áo lên. Lập tức trong tay bọn hắn xuất hiện pháp khí khác nhau.
Trong tay lão giả mặt đỏ bên trái kia xuất hiện một cây roi. Bên trên cây roi này có vô số ký hiệu phù văn lồi lõm, vừa mới xuất hiện liền lập tức khiến hư vô như muốn vỡ vụng. Trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy trong cây roi này dường như có thể khiến người ta có cảm giác như ngôi sao.
Đây là do người này đã luyện hoá một trăm linh tám ngôi sao, lấy tinh tuý kia luyện hoá thành thân roi, dùng bổn mạng tinh hồn phủ lên. Hắn cũng khắc lên cây roi này mấy trăm ký hiệu phù văn số lượng khác nhau, khiến cây roi này trở thành pháp bảo trí mạng duy nhất của hắn.
Bình thường hắn sẽ không dùng pháp bảo này. Nhưng giờ phút này đối mặt với Tô Minh, hắn không chút do dự ra tay lấy cây roi ra. Hắn biết Thất Tuyệt Hoá Âm Trận bố trí cần thời gian mấy chục hơi thở. Trong khoảng thời gian này, hắn nhất định phải kiềm chế Tô Minh, không thể để Tô Minh đi quấy nhiễu trận pháp. Chỉ cần trận pháp hình thành, hắn có tự tin cho dù là Tô Minh cường thịnh đến bao nhiêu thì cũng bị trấn áp.
Lão giả gầy còm bên phải lấy ra một tiểu đỉnh màu đen. Tiểu đỉnh này bị hai tay hắn nâng lên, cả người đứng thẳng bất động giữa không trung.. Trên tiểu đỉnh kia có từng sợi hàn khí khuếch tán ra ngoài, ngay lập tức vờn quanh lão giả này. Lão giả gầy còm khép kín hai mắt, trong miệng truyền ra âm thanh chú ngữ phức tạp khó hiểu. Âm thanh kêu vù vù khiến hàn khí trên tiểu đỉnh này càng ngày càng đậm, ở trên càng có tiếng gào rú thê lương mơ hồ vang vọng, còn mơ hồ chứng kiến trên tiểu đỉnh kia dường như có vô số tu sĩ, gương mặt như hung thú nhô lên như muốn lao ra từ trong đó.
Tiểu đỉnh này là một trong những pháp bảo cường đại nhất của lão giả gầy còm. Thực sự đây không phải do hắn luyện chế mà là nhiều năm trước, trong một lần ngẫu nhiên, hắn đã đạt được từ một chỗ trong di tích. Sau đó hắn tế luyện quanh năm. Càng là bởi vì hàn tính của tiểu đỉnh nên hắn đã sưu tập vô số tu sĩ và hung thú hàn tính, tàn nhẫn đưa bọn chúng vào luyện nhập trong đó, khiến hàn khí trong tiểu đỉnh này đủ để đông cứng một mảnh tinh không.
Mà trong lúc tự bạo, đỉnh này sẽ bộc phát ra toàn bộ uy lực của nó. Cái kia chính là một hồi gió lốc khủng bố, điểm này lão giả có chút tự tin.
Hai lão giả Diệt Cảnh này tế pháp bảo ra. Lão giả gầy còm trong đó bất động, lão giả mặt đỏ chủ động quất roi trong tay phải cách không về phía Tô Minh. Âm thanh nổ vang cuồn cuộn như lôi đình vang lên, cái roi kia lập tức cuốn về phía Tô Minh. Trong roi này, ngoại trừ có hơn trăm ngôi sao phía trên thì còn ẩn chứa mấy trăm thần thông. Cho nên đầu tiên vung ra, Tô Minh nhìn lại như thấy được hơn trăm ngôi sao rầm rầm, còn nhìn thấy xung quanh bóng roi kia, đại lượng thần thông pháp thuật bộc phát mà ra, lao thẳng đến hắn như muốn bổ trời lấp đất.
Một kích này có thể diệt Sinh Cảnh!
Tu sĩ Sinh Cảnh cho dù sinh sôi không ngừng, nhưng nếu bị roi này quất vào thân thể, thân thể lập tức sẽ tan vỡ, linh hồn nát vụn, tu vi tan rã. Cho dù sinh sôi không ngừng, cho dù có thể nhanh chóng khôi phục ngưng tụ nhưng lực lượng huỷ diệt ẩn chứa trong roi này căn bản không để cho thời gian khôi phục. Như vậy tu sĩ Sinh Cảnh hẳn phải chết không nghi ngờ.
Lão giả mặt đỏ xuất thủ thì đồng thời, lão giả gầy còm kia cũng gầm nhẹ một tiếng, lập tức nâng tiểu đỉnh trong tay lên. Trong giây lát có âm thanh gào rú vang vọng, một luồng hàn khí màu xanh trực tiếp phun ra từ trong đó. Hàn khí này vừa mới xuất hiện lập tức hoá thành một băng thú cao ba trượng. Con thú này như hổ, trong tiếng gào rú, toàn thân lập tức hàn khí ngập trời. Hàn khí này có khí tức sinh cơ, con thú này thình lình bộc phát ra tu vi Diệt Cảnh.
Trong tiếng gầm nhẹ, con thú này liền chạy thẳng về phía Tô Minh. Cùng lúc đó, trong tiểu đỉnh lại có âm thanh gào rú vang lên, lại có một con băng thú như hổ gào rú mà ra, phóng tới Tô Minh.
Hai mắt Tô Minh loé lên. Đối mặt với hai Diệt Cảnh này, hắn mới có một tia chiến ý. Giờ phút này, hắn cũng không nhìn Thất Tuyệt Hoá Âm Trận đang bố trí xung quanh, Tô Minh giơ tay phải lên rồi điểm một chỉ về phía bầu trời.
- Di Sơn!
Di Sơn Đảo Hải Man Thần Biến, đây là thức thứ nhất trong thần thông mạnh nhất của Tô Minh.
Thuật Di Sơn này, năm đó Tô Minh hiểu ra vốn là trải qua cửu tử nhất sinh, hiện tại không ngừng tăng cường theo tu vi hắn gia tăng. Giờ phút này, ngàn ngọn núi nhìn như bình thường nhưng trong nháy mắt ngàn ngọn núi chìm xuống, chúng lại nhoáng lên một cái, bỗng biến thành Thập Vạn Đại Sơn!
Thập Vạn Đại Sơn sấm sét nổ vang như muốn làm hư vô nát bấy, khiến thiên không tan vỡ. Đây là cực hạn mà Tô Minh có thể thi triển Di Sơn giờ phút này. Mười vạn ngọn núi đồng thời hàng lâm xuống, đụng vào cái roi kia, lập tức chấn động mạnh. Toàn bộ thần thông pháp thuật bên trên đều tan vỡ, nhưng tinh thần lực bên trên không dễ dàng bị chấn động như vậy. Sau khi cây roi này đụng vào Thập Vạn Đại Sơn, Thập Vạn Đại Sơn trực tiếp nát hơn non nửa, cái roi kia mới bị cuốn trở ra.
Về phần hai băng hổ kia, dường như bị núi lớn trấn áp, giữ chưa được thời gian mấy hô hấp, toàn thân đã nổ vang rồi vỡ vụn.