Trong lúc đang xuất thần, thanh âm của Tra Khắc Tư lại vang lên bên tai hắn: “Tốt lắm, ngươi bây giờ bệnh tình đã tốt lên, có thể đi ra ngoài được rồi. Ta bây giờ có chút việc, buổi tối ta sẽ đến tìm ngươi!”
Nói xong, y cũng không để ý xem hắn có đồng ý hay không, lập tức xoay người đi ra ngoài cửa. Rất nhanh…trong phòng chỉ còn lại mình hắn.
Phát ngốc một hồi, hắn từ trên giường ngồi dậy, chọn một đôi giày đi vào, rồi hướng ngoài cửa đi ra. Hắn bây giờ không muốn gì cả, chỉ muốn về nhà nhanh nhanh một chút. Tao ngộ ngày hôm nay làm cho hắn bắt đầu cảm thấy sợ. Tốt nhất là về nhà nhanh một chút.
Kẹt!
Đi qua hành lang bằng đá thật dài, hắn rốt cục cũng mở được cánh cửa ra. Sau một khắc…nhìn đám người nhộn nhịp trên đường, hắn không khỏi ngây người.
Đây là cái gì a!
Nhìn kiến trúc xung quanh hoàn toàn do những tảng đá tạo nên, nhìn trang phục kì dị của đám người trên đường, hắn thật sự ngây người. Internet phát triển đến ngày hôm nay, cơ hồ không có địa phương nào mà hắn không biết, nhưng trước mắt hắn tuyệt đối chưa bao giờ chứng kiến.
Khách sát …… khách sát …… khách sát ……
Âm thanh chói tai vang lên từ bên trái hắn. Ngạc nhiên quay đẩu nhìn lại, chỉ thấy một kẻ trên người cương giáp sáng loáng đang từng bước tiến tới.
Ngơ ngác nhìn một thân cương giáp trên người này, chẳng lẽ ở đây đang đóng phim sao? Hoặc nơi đây là Đài truyền hình Thành phố? Thành thị được xây dựng để phục vụ cho điện ảnh sao?
Hàng xích …… hàng xích …… hàng xích ……
Trong chốc lát, hắn ngơ ngác nhìn kẻ đang đến gần không chớp mắt. Cho đến khi người kia vẻ mặt tức giận đứng trước mặt, hắn mới tỉnh lại .
“Này! Ngươi không có việc gì làm hay sao mà lại nhìn ta chằm chằm vậy? Hay là chưa bao giờ thấy qua chiến sĩ dũng mãnh như ta?” Âm thanh như tiếng sấm của người kia vang lên bên tai ta.
Hắn có thể xác định, bộ cương giáp này tuyệt đối không phải là giả. Từ tiếng kêu phát ra do bước đi, cùng với sự rung động của mặt đất thì có thể dễ dàng nhận ra đây là một bộ thuần cương chiến giáp.
Hô!
Trong lúc ta đang suy tư, một đạo ngân quang lóe lên trước mắt. Hạ ý thức lui lại một bước, nhìn lại cương giáp chiến sĩ kia, chỉ thấy người kia đã rút ra một thanh đại kiếm, hung ác nhìn hắn với vẻ mặt như muốn ăn thịt người.
Không để ý tới vẻ mặt hung ác của người kia, căn bản hắn không tin người kia dám giết người. Vì vậy, hắn cẩn thận xem xét kĩ thanh kiếm trong tay y.
Nhìn cương giáp chiến sĩ dần dần đi xa, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới phát hiện, từ khĩ nãy đến bây giờ, hắn ngay cả hô hấp cũng không dám. Vị chiến sĩ nọ làm cho người ta cảm thấy áp lực quá lớn.
Lắc đầu, hắn tò mò nhìn cảnh sắc trên đường, chậm rãi đi ra ngoài. Hòa vào dòng người trên đường, đi về phía bên trái của ngã tư. Hắn không muốn gặp lại cương giáp chiến sĩ kia nữa, nên ta mới chọn hướng trái ngược với hắn.
Trên đường đi không ngừng xuất hiện những kẻ ăn mặc kỳ dị. Nếu chỉ một người, có thể miễn cưỡng nói là bình thường. Nhưng bây giờ hắn tin tưởng, đây là một... thành phố điện ảnh.
Chuyển qua góc đường, đột nhiên, phía trước ngã tư xuất hiện một mảnh đất trống rộng rãi. Mặc dù có vẻ hơi xa, nhưng vết máu màu đen đã bày ra đầy cả ngã tư, xa xa hướng về phía ta kéo lại đây.