Trong lúc suy nghĩ, Tra Khắc Tư nhìn ánh sáng bên ngoài một chút, quay đầu sang nói với hắn: “Được rồi! Thời gian không sai biệt lắm, bây giờ chúng ta đi. Ta mang ngươi đi trắc thí một chút xem lộ tuyến nào mà ngươi thích hợp đi!”
Nghe Tra Khắc Tư nói, hắn không khỏi nghi hoặc một trận nhưng hắn vẫn không có mở miệng hỏi. Hắn muốn nhìn xem, Tra Khắc Tư rốt cục muốn làm cái quỷ gì.
Theo sát phía sau Tra Khắc Tư, chúng ta lại đi ra đường. Nhìn lên bầu trời một chút, vị trí của mặt trời cho hắn biết, bây giờ ước chừng khoảng hai giờ chiều. Hắn đã hôn mê khoảng ba, bốn giờ gì đó.
Lắc lắc đầu, hắn khẩn trương đi theo phía sau Tra Khắc Tư. Rất nhanh, hai người tới trước một tòa nhà kiến trúc cổ nhã. Tra Khắc Tư quay đầu nhìn hắn một chút, khẽ nhíu nhíu mày, mang hắn tiến vào tòa nhà màu lam.
Đẩy cửa vào, vẫn như cũ là một tòa thạch phòng. Chỉ bất quá, bên trong trang hoàng hào hoa hơn. Mặt đất là một loại đá màu đen, tương tự như đã cẩm thạch trên Trái Đất. Trên vách tường dùng da thú cùng một loại màu sắc bao trùm, được ngọn đèn chiếu lên làm phản xạ từng đợt quang mang chói mắt.
Đi theo Tra Khắc Tư, hắn đi tới cái quầy đối diện với đại sảnh. Sau khi Tra Khắc Tư nói thầm cái gì đó với lão đầu phía trong cái quầy, liền bảo hắn đặt tay lên thủy tinh cầu ở trên mặt quầy.
Mặc dù không biết bọn họ đang làm cái gì nhưng ta vẫn đưa tay đặt lên. Nhất thời, một đạo ánh sáng màu vàng xuất hiện trong thủy tinh cầu, lóng lánh như ánh nắng.
Chứng kiến cảnh này, Tra Khắc Tư và lão đầu trong quầy không khỏi đồng thời nhíu mày. Cùng lúc đó, lão đầu trong quầy thì thào nói: “Ân, là phong thuộc tính, nhưng mà…..quá yếu. Không thích hợp làm pháp sư!”
Nghe lão đầu nói xong, Tra Khắc Tư lộ ra thất vọng vẻ mặt. Sau khi cung kính nói với lão đầu vài câu, liền mang hắn rời đi tòa nhà này…
Cả một buổi chiều, dưới sự dẫn giắt của Tra Khắc Tư, hắn lục tục đi qua rất nhiều địa phương. Nhưng, làm cho hắn xấu hổ chính là, mỗi lần kiểm tra xong, hắn đều không hợp cách.
Nhưng mà, nói lên lại tưởng dọa người. Ở trong một cái công hội, cùng hắn kiểm tra còn có một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi. Chúng hắn đồng thời chạy, nhưng sau khi nghe lệnh một chút, cái tiểu cô nương kia chạy vụt ra giống như gió, trong chốc lát đã bỏ xa hắn. Cuối cùng, hắn không thể hoàn thành một nghìn thước kiểm tra, nhưng tiểu cô nương kia lại dễ dàng hoàn thành lộ trình. Tốc độ dĩ nhiên cũng không chậm lại một chút nào!
Nhất thời, hắn và Tra Khắc Tư đều lâm vào trầm mặc. Bây giờ hắn đã tin tưởng mình đã đi đến dị giới rồi. Dù sao, chiều hôm nay tất cả mọi việc diễn ra hết thảy đều chứng minh việc này. Mà Tra Khắc Tư đang rầu rĩ, chính là không biết giải thích như thế nào với Ôn Toa cả.
Hắn mờ mịt nhìn Tra Khắc Tư. Hắn rất muốn dũng cảm nói ra, hắn tự mình đi, hắn không cần Tra Khắc Tư giúp gì cả. Nhưng chính hắn cũng biết, nếu Tra Khắc Tư không giúp hắn, thật sự hắn không biết phải sinh tồn như thế nào.
Hắn rất bàng hoàng, mạc danh kì diệu đi tới thế giới này, hắn rốt cục sau này sinh tồn như thế nào đây? Hắn phải làm như thế nào mới tìm được đường về nhà chứ? Phải biết rằng, hắn mới chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi thôi. Không có ai chiếu cố, hắn làm sao có thể sinh tồn đây?
Ai…
Đang trong lúc suy tư, Tra Khắc Tư không khỏi lắc đầu thở dài, quay đầu lại nhìn hắn, bất đắc dĩ nói: “Tiểu huynh đệ, không phải ta không muốn giúp ngươi, nhưng thể chất của ngươi thật sự quá kém. Pháp sư, chiến sĩ, đạo tặc, kỵ sĩ…cái gì đều cũng không thích hợp với ngươi, cho nên…
Hơi khó khăn nhìn hắn, hết nửa ngày…Tra Khắc Tư dứt khoát nói: “Cho nên, ta muốn…đưa ngươi đến thôn lạc của bằng hữu ta, để làm cho bằng hữu ta chiếu cố ngươi. Mặc dù ngươi không thể học được bản lĩnh gì, nhưng muốn bình an sống hết một đời cũng không phải là chuyện không có khả năng!”
Nhìn Tra Khắc Tư không nói gì, hắn biết… cái này đại khái là dựa chọn duy nhất của hắn. Dù sao, hắn cũng không có siêu cường thể phách, không có ma lực và đấu khí hơn người, ngay cả tốc độ cũng quá chậm, nếu ở bên ngoài một thời gian nhất định sẽ xảy ra chuyện.