Nguồn: read.st
Lúc lão Kiệt đi tới phòng Càn la thì Dị Yến Mi vẫn còn đang chải đầu cho hắn.
Lão Kiệt tự mình đi đến một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh nói: “Trường Chinh cùng những huynh đệ Nộ Giao Bang của hắn đang toàn lực trên đường tới đây. Còn con dâu tương lai của Thiếu chủ cũng đã an toàn quay trở lại Trường Sa đến chỗ Bạch Ngọc Nương nên cũng không cần phải lo lắng cho nàng. Hồng Tụ cô nương biết Thích Trường Chinh vẫn bình an vô sự, hoan hỉ không thôi nhờ ta sai người đi mua hai tấm vải nói là muốn may cho Trường Chinh hai bộ đồ mới, khả năng là cả chúng ta cũng có phần thơm lây đó.”
Càn La nở nụ cười từ hòa, rồi đột nhiên lại lạnh lùng nói: “Lão Kiệt, ông có biết chúng ta chính đang bị hãm vào trong nguy hiểm trùng trùng không?”
Lão Kiệt đáp: “Đương nhiên là biết. Chân yêu nữ hiện đang treo thưởng một ngàn lượng hoàng kim cho kẻ nào có thể cung cấp chỗ chúng ta ẩn náu. Ta cũng đã tự tay giết chết mấy tên khả nghi. Nhưng chỉ là giấy cuối cùng vẫn không bọc được lửa. Chân yêu nữ sớm muộn gì cũng tìm đến cửa mà thôi. Đáng hận là chúng ta đang chờ bọn Thích Trường Chinh, muốn đi cũng không đi được.”
Càn La nói: “Người ta lo lắng nhất không phải bọn chúng, mà là Lăng Chiến Thiên và Thượng Quan Ưng. Nếu hai người đó chết đi. Nộ Giao Bang trong thời gian ngắn sẽ khó có thể hành động. Lúc đó chúng ta sẽ trở thành đối tượng tiếp theo bị Chân yêu nữ đuổi giết.”
Dị Yến Mi cũng nói: “Chúng ta có thể chủ động đi hội hợp với bọn Thích Trường Chinh, còn hơn là ở đây chờ chết.”
Càn La khẽ mỉm cười, vòng tay ra phía sau ôm lấy nàng, vỗ nhẹ lên long đồn của nàng hai cái rồi mới ung dung nói: “Không cần phải lo lắng. Hiện tại công lực của bổn nhân đã phục hồi hoàn toàn, cho dù là Bàng Ban có đích thân đến cũng không phải là không có lực hoàn thủ. Bất quá đề nghị của Yến Mi cũng rất có đạo lý.”
Rồi quay qua lão Kiệt nói: “Ông có nắm chắc đem Hồng Tụ đi ẩn nấp ở một nơi an toàn hay không? Chờ cho chuyện này lắng xuống rồi mới đem nó quay trở về.”
Lão Kiệt cười nói: “Nếu chuyện nhỏ này mà làm không xong, lão Kiệt ta sao còn mặt mũi hành tẩu chốn giang hồ. Huống hồ ta sớm đã có an bài xin Thiếu chủ cứ yên tâm.”
Càn La ha ha cười nói: “Như vậy lập tức chuẩn bị hành động. Lão Kiệt trước tiên phái mấy tên tiểu tử nhanh nhẹn, sớm liên lạc với bọn Thích Trường Chinh một bước. Nếu chúng ta có thể thần bất tri quỷ bất giác tiềm xuất ra ngoài thành thì ta thực muốn xem xem lúc đó Chân phu nhân bối rối tới mức nào.”
Lão Kiệt nghe vậy cả mừng nói: “Chúng ta đã chọn Thường Đức làm địa phương lưu lại, tự nhiên là vì đã sớm có bố trí rồi. Tiến có thể công, lui có thể thủ. Chân phu nhân dù có lợi hại đến mấy rốt cuộc vẫn là người ngoài đến. Để chúng ta phái dăm ba tên địa đầu trùng ra thể hiện uy phong cho ả ta nếm mùi một chút.”
Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều bật cười ha hả.
oOo
Sau khi rời khỏi Hoàng cung cũng đã tới giờ ăn cơm trưa. Hàn Bách không dám quên ba vị mỹ tỷ tỷ, cưỡi ái mã Khôi nhi dưới sự hộ tống của thủ hạ Diệp Tố Đông đi thẳng đến ngõ Tả gia.
Tả Thi tam nữ đã thay bộ y phục làm việc, bao lấy mái tóc tránh bụi bặm, cao hứng chỉ huy mấy chục tên người làm đang sửa sang lại quán rượu chuẩn bị cho ngày khai trương. Thấy hắn đến xem bọn nàng, vui vẻ không thôi, ôm lấy hắn tiến vào bên trong, nơi này là một cái xưởng bày đầy cũng công cụ làm rượu.
Hàn Bách rất biết làm cho ba vị mỹ tỷ tỷ vui vẻ. Sau khi khen một vòng rồi ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của Tả Thi nói: “Tương lai ta không có cơm ăn, vậy Thi tỷ cần phải nuôi ta đó.”
Rồi lại lườm hắn một cái tiếp: “Tối qua ba tỷ muội người ta thật là mệt chết đi được. Người ta còn nghĩ sáng nay không ra được khỏi giường đó. Chàng mau xéo đi cho khuất mắt.”
Hàn Bách cả mừng, đi qua phía Nhu Nhu ôm nàng thật chặt rồi hôn lên môi nàng xong mới nói: “Phạm lão quỷ đã chạy đằng nào rồi?”
Chiêu Hà nói: “Đại ca sáng nay cùng chúng ta đến nơi này xong, nói huyên thuyên một lúc ý là đã nghĩ thông chuyện gì đó rồi đi ra ngoài. Không còn thấy đại ca đâu nữa.”
Hàn Bách biết lão ta nhất định là đi bám lấy Vân Thanh nên cũng thầm chúc lão may mắn. Lại nhớ đến trước khi dự buổi yến hội của Hồ Duy Dung vào tối nay thì còn có nguyên cả một buổi chiều. Nói dài là không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn. Nếu chỉ kiếm một trong hai người Trang Thanh Sương hoặc Hư Dạ Nguyệt thì có thừa, nhưng nếu cùng lúc đi kiếm cả hai người thì chỉ sợ không đủ thời gian. Vậy nên đi kiếm ai mới được đây?”
Thanh âm Tả Thi vang lên bên tai: “Bách đệ! Tha cho Nhu Nhu đi. Muội ấy sắp chịu không nổi rồi.”
Hắn cũng không lo lắng cho Thượng Quan Ưng và Càn Hồng Thanh. Địa phương mà hắn phục kích cướp ngựa cách nơi hai người ẩn náu chừng ba mươi dặm. Nếu không mất vài ngày địch nhân đừng hòng mơ tưởng đến việc có thể phát hiện ra chỗ bọn họ ẩn thân.
Kinh Thành Lãnh khẽ mỉm cười nói: “Nếu như Hàn huynh mà sợ thì đã không dám đại náo ở chốn kinh sư này rồi. Nói cho huynh biết vậy! Sư phụ là cố ý công khai thừa nhận thân phận Chuyên sứ của huynh đó. Cho nên dù Chu Nguyên Chương có phát hiện ra huynh là ai cũng không dám manh động. Bởi vì như thế có khác gì bảo sư phụ mang tội khi quân. Cho nên hắn chỉ có thể nhẫn nhịn nếu không sẽ rơi vào tình cảnh cùng sư phụ chính thức trở mặt. Ha ha! Hiện tại thì hắn ta còn chưa có cái gan đó.”
Hàn Bách nghe xong không khỏi trợn mắt há mồm. Quỷ Vương lão mưu thần toán, một tên tiểu tử non nớt như hắn có cưỡi ngựa cũng đuổi không kịp.
Hai người lúc này đi đến con đường rộng rãi dẫn lên Tiêu Lương sơn. Người ngựa đi đường cũng ít dần nên tốc độ của hai người cũng nhanh hơn.
Kinh Thành Lãnh thấy Khôi nhi thần tuấn vô cùng trong lòng thầm khen rồi mới nói: “Sư muội có được đức lang quân như Hàn huynh, tiểu đệ cảm thấy thật cao hứng phi thường. Chỉ có huynh mới xứng đáng với nó.”
Hàn Bách nhịn không được hỏi dò: “Kinh huynh ở gần nàng như vậy, làm sao có thể bỏ qua một mỹ nhân như quý sư muội vậy?”
Kinh Thành Lãnh cười sằng sặc nói: “Đừng nghĩ rằng ta con trẻ. Kỳ thật ta cũng đã ba mươi lăm rồi. Trong nhà còn có bảy vị kiều thê, mười hai nhi tử cùng mười bảy nữ nhi. Lúc Dạ Nguyệt mới chỉ là một đứa trẻ đáng yêu bi bô học nói, ta còn thường xuyên bế nó dỗ dành nữa là…”
Hàn Bách nghe vậy liền nói: “Hư tiểu thư giống như xem ta không dám Bá vương thượng cung với nàng hay sao mà chẳng những không sợ hãi mà vẫn thuận gió đẩy thuyền, còn nói ra những lời đầy tính khiêu khích như vậy. Ta thực không hiểu nàng vì cái gì mà nghĩ rằng ta không có gan động đến nàng vậy?”
Hư Dạ Nguyệt hai mắt khép hờ, cố ý trong vòng tay hắn ngả người ra sau, tháo bỏ cây trâm cài trên đầu. Suối tóc đen huyền xõa ra tung bay phất phới càng làm cho những đường cong trên thân thể ngạo nhân không ngừng hiện ra trong mắt hắn. Đứng trước sự khêu gợi nhường này thực muốn làm cho người ta kích thích đến cùng cực, tim đập liên thanh, yết hầu khô nóng.
Nhưng không ngờ Hàn Bách vẫn không tiếp tục xâm phạm nàng. Không phải là hắn đột nhiên mất đi bản tính háo sắc hay sức hấp dẫn Hư Dạ Nguyệt còn chưa đủ mà ngược lại hoàn toàn tương phản. Sự kích thích của Hư Dạ Nguyệt đối với hắn chỉ thua mỗi sức hấp dẫn của Mộng Dao, điều này càng khiến cho Ma công của hắn không ngừng tăng lên, đột phá đến cảnh giới trước nay chưa từng có. So với lần chinh phạt Tú Sắc và Doanh Tán Hoa thì hơn xa rất nhiều.
Giờ khắc này tinh thần của hắn tiến nhập vào cảnh giới trong sáng tinh minh không nhiễm chút bụi trần thông thấu cảnh giới hạo nguyệt đương không.
Hư Dạ Nguyệt bỗng vươn người giang tay ôm chặt lấy cổ cùng bờ vai rộng rãi của hắn. Khuốn mặt xinh đẹp nhẹ nhàng chuyển qua cách mặt hắn chỉ chưa đây hai thốn, đôi mắt xinh đẹp xạ xuất ra ngọn lửa ái tình mãnh liệt nhìn vào nhãn thần thâm sâu của Hàn Bách khẽ nói: “Cha từng xem tướng qua cho Nguyệt nhi, nói rằng Nguyệt nhi thiên sinh mị cốt những nam nhân căn nguyên thiển bạc vô phúc tiêu thụ. Hiện tại nếu đã gặp được ‘Phúc tướng’ chàng, cớ sao lại còn sợ hãi? Đến đi! Tử Hàn Bách! Có gan thì lấy đi trinh thao của Nguyệt nhi đi!”
Hàn Bách thất thanh nói: “Nàng dám cho ta không có gan ư?”
Hư Dạ Nguyệt cười sằng sặc, ngả người ra sau, từ trong vòng tay của hắn ngã xuống giường.
Ngọn lửa dục trong lòng hai người từ từ được nhen lên, cháy bừng bừng.
Nguyên thần của Hàn Bách vẫn bảo tồn được sự trong sáng thanh minh. Trong thể nội chân khí kinh người không ngững bánh trướng, luân chuyển trong kỳ kinh bát mạch.
Hắn trong lòng chấn động, vận khởi Vô Tướng Thập Thức, những xung động nguyên thủy nhất chỉ tăng mà không giảm, nhưng mây mù trong lòng sớm đã tan biến , không nhiễm một tia tục niệm.
Loại cảm giác này tuyệt nhiên bất đồng khiến hắn tiến nhập vào cảnh giới khác giống như tinh thần và nhục thể là hai thứ hoàn toàn độc lập nhưng lại được dùng một phương thức liên hệ càng kỳ dị hơn dung hòa thành một thể thống nhất.
Đây là một cảm giác mà trước đây hắn chưa bao giờ được trải qua.
So với sự kích thích mà Hư Dạ Nguyệt mang lại cho hắn thật không thể so bì.
Nàng không ngừng dãy giụa, thở gấp, rên rỉ, ngay cả đôi mắt phượng xinh đẹp dường như cũng tự biết phun ra lửa, xuân tình bộc phát.
Hàn Bách sau khi hôn lên hai má nàng xong, nhẹ nhàng nói: “Nguyệt nhi có biết đại hiệp…hắc…Hàn Bách ta yêu nàng đến nhường nào không? Ta sẽ mang lại hạnh phúc cho nàng suốt cuộc đời này. Hãy ngoan ngoãn cùng ta gặp cha nàng nói với ông ấy nàng cam tâm tình nguyện gả cho ta đi.”
Hư Dạ Nguyệt bị lời lẽ của hắn khiến cho ý loạn tình mê, không thuận theo nói: “Tử Hàn Bách! Nguyệt nhi hận chết chàng. Đều vì chàng mà hại Nguyệt nhi sau này không thể đứng trước mặt cha ưỡn ngực làm người được rồi.”
Hư Dạ Nguyệt lúc này nhìn tiểu nam tử tràn đầy khí phách anh hùng, hoan hỉ nắm lấy tay hắn đi ra khỏi phòng.
Khi hai người nắm tay rảo bước ra khỏi hoa viên đang được nhuốm vàng bởi những tia nắng mặt trời cuối ngày thì Hàn Bách biết Ma công của mình thực sự lại tiến thếm một tầng đến cảnh giới trước nay chưa từng có.
Hơn nữa lần đầu tiên hắn nhận ra sự giao tiếp tinh thần giữa nam và nữ cũng có thể khiến cho Ma công của hắn đột phi mãnh tiến như giao hoan nhục thể vậy.
Đạo tâm chủng ma đại pháp đích thực là một kỳ công Thiên cổ bất truyền của Ma môn. Chẳng trách Bàng Ban vì bí kíp này mà ngay cả Ngôn Tĩnh Am cũng nỡ rời bỏ được.
------oOo------