Nguồn: read.st
Hai người sóng vai dựa lưng lên một gốc đại thụ, thoải mái duỗi thẳng hai chân ngắm nhìn bình nguyên bao la trải dài vô tận nằm phía Tây núi Chung sơn ở gần Ứng Thiên phủ.
Hư Dạ Nguyệt tại bên tai Hàn Bách thì thầm: “Còn nói cha quản người không lợi hại. Từ nhỏ cha đã không cho phép Nguyệt nhi cùng những hài tử khác chơi đùa. Nói rằng sợ những người tư chất dung tục tiêm nhiễm vào trong tâm trí của muội. Cho nên người ta không có lấy một bằng hữu tri tâm mà chỉ chơi đùa cùng sư huynh. Nhưng huynh ấy lại lớn tuổi hơn muội rất nhiều nên chẳng lấy gì vui vẻ hết.”
Hàn Bách cười nói: “Không kể Hư lão là đúng hay sai nhưng Nguyệt nhi hôm nay ‘bị’ ông ấy khổ tâm bồi xuất ra không phải là rất tốt sao?”
Hư Dạ Nguyệt ngạc nhiên nói: “Nàng ta thực nói như vậy sao?”
Hàn Bách đưa tay ôm lấy vai nàng, hai cặp môi quấn quýt một lúc lâu sau rồi mới nhẹ nhàng nói: “Vừa rồi ta đề nghị muội đi ra ngoài dạo chơi, thần tình của muội rất lấy làm cao hứng. Có phải là vì ta không có thời gian để đi gặp nàng ấy không?”
Hàn Bách lúng túng như gà mắc tóc nói: “Nàng ta nói xong rồi bắt đầu khóc. Ta nhịn không được bèn an ủi nàng thôi.”
Ha Dạ Nguyệt bật cười thành tiếng nói: “Đừng có hoảng sợ như thế. Thất Nương ở trong phủ chỉ mang danh nghĩa phu nhân thôi. Nhưng chuyện của hai người tuyệt đối không được công khai, nếu không sẽ trở thành một chuyên vô cùng xấu hổ. Đúng rồi! Còn Bạch Phương Hoa thì có quan hệ như thế nào, đã cùng nàng lên giường hay chưa?”
Hàn Bách bị nữ tử to gan lớn mật này hỏi thẳng như vậy làm cho hắn khốn đốn. Chỉ lắc đầu tỏ ý là chưa từng làm chuyện đó, rồi cười khổ nói: “Ta cũng không rõ cùng nàng ta có quan hệ như thế nào nữa.”
Hàn Bách đau quá kêu lên oai oái, lại thấy mặt trời mặt đầu khuất sau rằng núi xa xa nhớ đến yến hội tối nay của Hồ Duy Dung bèn vỗ vai nàng nói: “Nào! Chúng ta quay trở về thôi.”
Hư Dạ Nguyệt vùng vằng nói: “Chúng ta đang nói chuyện vui vẻ lại muốn đuổi nhân gia về nhà. Yến hội của Hồ gian quỷ không đi cũng được mà! Chúng ta ở nơi này nghỉ chân một đên ngắm trăng lên không phải tuyệt vời hơn hay sao.”
Hàn Bách cảm thấy vô cùng đau đầu. Điêu man nữ này thật phiền phức, lại cũng không nỡ nghịch ý nàng, đột nhiên nảy ra một ý nói: “Chi bằng ta cùng Nguyệt nhi đi phó yến. Sau đó ta đưa nàng về Mạc Sầu hồ để nàng gặp qua ba vị tỷ tỷ. Rồi chúng ta sẽ đến tiểu đình giữa hồ uống trà thưởng nguyệt không phải tốt hơn ư?”
Lăng Chiến Thiên nhảy qua tường thành, phóng người bay qua đường đến phía sau của một khu đại trạch viện. Sau khi xác định rõ phương hướng mới chạy về phía khu ổ chuột dành cho người nghèo nằm ở phía Bắc Thường Đức phủ.
Thành công đã ở trước mắt ngược lại làm cho hắn càng thêm cẩn thận. Mỗi lần phóng người đi, đều tìm một chỗ có thể ẩn thân đã xác định rõ không có địch nhân mai phục trong bóng tối mà đặt chân.
Hắn cũng không lo hành tung của mình bị phát hiện. Với thân thủ của hắn, trừ phi ở nơi đồng không hoang vắng còn nếu không đã định sẵn chủ ý đào tẩu rồi thì bảo đảm không có kẻ nào làm khó được.
Chân phu nhân ngước nhìn chấm đen bay trên bầu trời đêm tối, cười nói: “Ưng nhi ngoan đã nhận rõ hình dáng của hắn. Cho dù hắn có chạt đến tận chân trời góc bể cũng khó thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Thượng Quan Ưng và Lăng Chiến Thiên giao cho Phi gia huynh xử lý. Tố Thiện đối với Thích Trường Chinh và Địch Vũ Thời có hứng thú hơn một chút. Bọn hắn có lẽ sẽ nhanh chóng đến ‘Đoạt Mệnh Tà’* thôi.” ( vùng địa hình mấp mô xiêu vẹo, địa thế hiểm trở gọi là tà)
oOo
Địch Vũ Thời, Thích Trường Chinh, Lương Thu Mạt từ trong đám tinh anh của Nộ Giao Bang chọn ra bảy cao thủ có võ công cao cường nhất lúc này đi đã đi tới một con dốc dài dưới chân núi.
Lương Thu Mạt nhìn con dốc hiểm trở một cái rồi tặc lưỡi nói: “Chẳng trách nơi này bị gắn cho cái tên ‘Đoạt Mệnh Tà’. Người bình thường mà ôm vật nặng đi lên đây có lẽ chưa được nửa đường đã mệt chết ngất rồi. May mà còn có cây cối rậm rạp che chắn. Nếu không đi dưới ánh mặt trời chói chang lại càng vất vả hơn.”
Thích Trường Chinh nói: “Mấy người đó thực không biệt buôn bán. Nếu ở dưới dốc núi này mà mở một quán nước thì ắt sẽ đông nghịt khách cho xem.”
Chúng nhân vừa nói vừa cười huyên thuyên một lúc sau mới bắt đầu đi lên.
Đỉnh dốc là một khối cương thạch. Nhìn ra phía trước xa xa có thể trông thấy ánh đèn lửa le lói ở Thường Đức phủ. Chí ít vẫn còn cách hơn hai mươi dặm lộ trình nữa.
Ánh mắt của Địch Vũ Thời đảo qua vùng núi rừng hoang dã tối đen như mực nói: “Đó là một nơi rất tốt. Kẻ nào đến gần cũng không thể tránh khỏi tai mắt của chúng ta. Chúng ta sẽ ở đó chờ Càn lão đến hội hợp.”
Địch Vũ Thời khẽ mỉm cười nói: “Đối thủ của chúng ta là Chân yêu nữ. Làm sao có thể không cẩn thận một chút. Vừa rồi ta nhận được thư trả lời của Càn lão, trong đó nói rõ ông ấy sẽ vờ như ở miếu Sơn Thần chờ chúng ta. Một khi trời tối sẽ chia nhau bí mật đến nơi này để hội hợp.”
Lương Thu Mạt thấy tên hảo bằng hữu này ngay cả mình cũng đều gạt qua, trong lòng có chút bất mãn nói: “Ngươi xem Chân yêu nữ có con mắt thần thông hay sao? Cái gì cũng nằm trong toan tính của nàng.”
Thích Trường Chinh cười khà khà kéo hắn ngồi xuống trên tảng đá, thân thiết nói: “Đừng có tức giận. Tiểu tử này là kẻ lạnh lùng quen rồi. Ngay cả ta cũng bị gạt nữa là. Bất quá điều hắn lo lắng không phải không có cơ sở. Ả yêu nữ đó biết rõ mục đích của chúng ta là Thường Đức phủ, lại giỏi truy tung. Nhất định sẽ có biện pháp tra ra hành tung của chúng ta. Một đoàn nhân mã đông như vậy của Nghĩa phụ rời khỏi Thường Đức tất sẽ gây sự chú ý của bọn chúng. Vẫn là nghe theo lời của Tiểu Gia Cát chúng ta thì hơn, cẩn thận một chút vẫn không thừa.”
Lương Thu Mạt ung dung cười nói: “Được rồi được rồi! Ta chỉ là đi đường mệt mỏi nên mới động khí chút thôi.” Lại quay qua Địch Vũ Thời đang trầm tư suy nghĩ nói: “Còn có gì bận tâm sao?”
Địch Vũ Thời nói: “Lần này chúng ta mà không dành được phần thắng trở về, vậy thì Nộ Giao Bang cũng không cần lăn lộn chốn giang hồ nữa.”
Thích Trường Chinh nặng nề thở dài một hơi, hiện nhiên không có lạc quan như hắn. Cái chết của Thủy Nhu Tinh đã khiến hắn không còn cái vẻ vô ưu vô lo, tin tưởng mười phần như lúc trước.
Địch Vũ Thời trong lòng nghĩ đến chuyện khác nói: “Đợi sau khi cùng Càn lão hội hợp, chúng ta lập tức đi tìm Bang chủ và Nhị thúc, phải nhanh chóng hành động trước địch nhân một bước.”
Lương Thu Mạt cau mày nói: “Địch nhân có thể biết rõ nơi ẩn náu của Bang chủ và Nhị thúc hơn chúng ta. Ngươi vì sao có thể nói ra những lời không chắc chắn như vậy.”
Địch Vũ Thời nói: “Trước trận chiến ở Động Đình hồ, vì phòng tình huống chẳng may ta đã cùng bọn họ định sẵn ký hiệu liên lạc cùng với lộ tuyến có khả năng để đào tẩu rồi. Với sự tinh minh của Nhị thúc tất có thể che giấu được tai mắt địch nhân, chờ cho viện binh của chúng ta đến cứu.”
Hàn Bách tâm thần bay bổng mang theo mỹ nhân quay trở về Mạc Sầu hồ thì bọn Tả Thi vẫn chưa quay lại. Chỉ còn một mình Phạm Lương Cực đạng ngồi trong phòng phát ngốc. Ngay cả nỏ thuốc cũng không đụng tới, thật bất bình thường. Bọn thị nữ cũng chỉ đứng ngoài cửa không dám làm phiền lão.
Khi lão thấy Hư Dạ Nguyệt đang quấn quýt theo Hàn Bách tiến vào thì hai mắt trợn tròn ra, kinh ngạc đến không thể tin được mà nhìn mỹ nhân có thể so bì được với Tần Mộng Dao.
Hàn Bách cười hì hì nói: “Vậy tiểu thư nàng không phải sẽ mất đi rất nhiều hứng thú hay sao?” Không chờ cho Hư Dạ Nguyệt kịp phản kích, quay sang Phạm Lương Cực nói: “Đi nào! Xe ngựa của Hồ gian tặc đang chờ chúng ta đó. Ta dám đảm bảo ông sẽ đoạt được tình yêu của Vân Thanh, với điều kiện ông phải y theo chuyên gia tình ái ta đây dẫn đường chỉ lộ.”
Tinh quang trong hai mắt Phạm Lương Cực chọt lóe lên, bán tín bán nghi nhìn hắn rồi nói: “Nhưng chuyện này ngươi không được tiết lộ cho người khác, nếu không bộ mặt già của ta biết giấu ở đâu. Nếu sau khi chuyện thành cũng không cho phép ngươi tìm ta đòi công lao. Nếu không ta sẽ thịt ngươi.”
Hư Dạ Nguyệt cười nắc nẻ nói: “Đại ca như huynh còn khó thị hầu hơn cả Nguyệt nhi nữa đó.”
Xe ngựa chầm chậm chuyển bánh trên Thủy Đông đại nhai. Dưới sự hộ tống của hơn hai mươi tên binh vệ hướng Thủy Hòa phủ nằm ở phía Đông thành đi tới.
Hàn, Phạm, Hư ba người cùng ngồi chung trên một chiếc xe.
Hàn, Phạm hai người ngồi ở hàng trước, Hư Dạ Nguyệt giống như một chú chim nhỏ vui vẻ ngồi ở phía sau vừa ngắm nhìn cảnh sắc ban đêm lúc này đã điểm thêm những chiếc đèn hoa đăng đã bắt đầu được người dân thắp lên hai bên đường ở ngoài cửa sổ, vừa khẽ ngâm một ca khúc thịnh hành chốn Giang Nam. Bộ dạng khả ái dễ thương, làm cho Hàn Bách và Phạm Lượng Cực cũng phải phân thần.
Hàn Bách thò tay ra phía sau bẹo má nàng một cái, rồi lại quay sang Phạm Lương Cực vẫn còn chưa nói chuyện xong than: “Thật là chán quá đi! Lão Phạm ông quá quy củ rồi đó, định đi làm tiên sinh dạy học chắc? Hây a!”
Phạm Lương Cực cả giận nói: “Nàng là nữ nhân chuyên chính nha. Chẳng lẽ lại học ngươi vừa thấy nữ nhân đã động thủ động cước loạn cả lên rồi à?”
Hư Dạ Nguyệt chui đầu vào khoảng giữa hai người, dùng giọng nói thỏ thẻ như hoàng oanh nói: “Mắng hay lắm! Nguyệt nhi cũng là nữ nhân chánh kinh, tên xấu xa này vừa gặp đã động thủ cước. Còn cắn cả tay nhân gia, lúc đó chỉ muốn giết chết tên dâm tặc hắn thôi.”
Lăng Chiến Thiên thi triển hết tốc lực không bao lâu đã bỏ xa truy binh, tại đường lớn ngỏ nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện, đến một con phố đông đúc, hòa vào trong dòng người lẩn trốn.
Hắn đột nhiên lách mình vào trong một quán cơm bên đường, sau đó lại đi ra từ phía cửa sau.
Cảm giác bị theo dõi lại hiện ra.
Ngẩng đầu lên trời quan sát, chỉ thấy một hắc điểm đang lượn vòng vòng trên không trung. May mà hắn nhãn lực cao minh, nếu là cao thủ bình thường thì đừng hòng mơ tưởng nhìn thấy.
Trên chốn giang hồ, những kẻ có kẻ năng lợi dụng phi ưng để truy tung địch nhân chỉ có bại tướng Cô Trúc của Tiêu Dao Môn và Tây Vực ‘Thịnh Sản’ Ưng Thứu. Thế nên Chân phu nhân còn có chiêu này cũng không phải là chuyện gì lạ.
Lăng Chiến Thiên cảm thấy vô cùng đau đầu. Tuy biết rõ con súc sinh kia đang lần theo hắn những nhất thời vẫn chưa tìm được cách đối phó.
Hắn triển khai thân pháp tới một nơi ở phía Nam gần tường thành, theo như đã hẹn trước, lưu lại ám ký liên lạc với Địch Vũ Thời mà chỉ có đích thân Địch Vũ Thời xem mới hiểu, trong lòng có chút buồn bã. Ngày hôm đó hắn cùng Thượng Quan Ưng mượn dòng nước trốn đi thì không nhìn thấy Địch Vũ Thời đi theo, nói không chừng đã bị địch nhân hạ sát đương trường rồi. Lưu lại ám ký này khả năng cũng chỉ là không có lấy nửa điểm tác dụng.
Nhưng hắn cũng là một con người có thể nắm cũng có thể buông, liền thôi không nghĩ đến chuyện này. “Phốc” một tiếng nhảy lên tường thành, tỉ mỉ quan sát bên ngoại thành không có ai mới nhảy ra.
Con ác thứu trên bầu trời cũng vội vàng đuổi theo hắn.
oOo
Hồ Duy Dung đích thân ra tận cửa nghênh tiếp ba người. Lúc thấy Hư Dạ Nguyệt cũng không để lộ chút thần sắc nào khác thường.
Sau một phen hàn huyên chào hỏi, Phạm Lương Cực dâng lên lễ vật đã an bài trước một cách thỏa đáng, bên ngoài xem ra không giống với đại lễ “Vạn Niên Sâm”, nhưng lại hướng Hồ Duy Dung không ngừng nháy mắt: “Đây là tượng mỹ nữ bằng gỗ quý được nghệ nhân xuất chúng của tệ quốc tinh chế nên, rất thích hợp để bày biện trong nhà. Xin Thừa tướng thu nhân.”
Hư Dạ Nguyệt vỗ tay nói: “Đồ vật hay như vậy có thể đưa ra để mọi người cùng xem một lúc hay không?”
Vị được gọi là Lý Tồn Nghĩa lắc lư chòm râu, cười khan hai tiếng nói: “Thiên mệnh khó đoán. Lão phu sao đủ năng lực đoán thiên tâm. Nhưng đó là điềm lành thì chẳng thể nghi ngờ.”
Lão tuy không nói thẳng nhưng ai cũng nghe ra ý của lão ám chỉ ‘điềm lành từ trên trời giáng xuống’ ứng lên người Hồ Duy Dung. Chúng nhân đều nâng chén hướng về Hồ Duy Dung chúc mừng, làm hắn vui vẻ không thôi, đảo mắt ngạo thị chúng nhân, giống như đã lên làm Hoàng Đế đến nơi.
Minh Châu chỉ huy sứ Lâm Hiền trước vẫn không nói gì đột nhiên lên tiếng: “Nghe nói lệnh đệ Thủy sư đề đốc Hồ Tiết tướng quân truyền tin về báo đã đại phá Nộ Giao Bang ở Động Đình, còn chiếm được cả Nộ Giao đảo. Việc này làm cho Hoàng Thượng trọng trọng ban thưởng,có thể thấy điềm lành này không phải là không có cơ sở.”
Hàn Bách và Phạm Lương Cực vẫn còn nghĩ đến chuyện Vân Thanh, không có hứng thú nói chuyện đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn ra sự kinh hãi trong lòng của đối phương.
Hồ Duy Dung cố làm ra vẻ khiêm nhường nói: “Quá khen qua khen! Chỉ là mới thắng được trận nhỏ. Chờ ngày đem kẻ cầm đầu lũ phản tặc là Thượng Quan Ưng giải lên kinh thì mới xem như đại công cáo thành.”
Hồ Duy Dung thấy chúng nhân chỉ lo chúc mừng hắn mà bỏ quên Hàn Bách, liền vội vàng hỏi chuyện ở Cao Ly khiến cho sự chú ý của chúng nhân đều tập trung lên người hắn.
Lúc này đến lượt Hàn, Phạm hai người thầm kêu khổ. Không ngừng thay nhau giở túi tư liệu giấu trong ống áo ra xem. Lúc trả lời không được thì liền gây trò cười đánh lạc hướng. Hai người một xướng một họa, rột cuộc cũng vất vả quá quan.
Lão nho Lý Tồn Nghĩa đột nhiên mỉm cười hỏi: “Nghe nói ca kỹ ở quý quốc đều tinh thông âm luật, không biết hiện tại ở bên đó loại nhạc khí nào đang thịnh hành nhất?”
Ngự Sử Trần Ninh cười nói: “Lý Công sao còn hỏi Chuyên sứ đại nhân. Ai mà chẳng biết ngài và Trần Lệnh Phương là hai người am hiểu Cao Ly nhất bổn triều, làm sao mà không biết.”
Lý Tồn Nghĩa mỉm cười nói: “Đó là chuyện của hơn mười năm trước. Tình huống hiện tại cũng đã đổi khác nhiều, nên mới xin được sự chỉ giáo của Chuyên sứ và Thị Vệ Trưởng đại nhân đây.”
Phạm Lương Cực cùng Hàn Bách đồng thời kêu lên bất diệu, tên Lý Tồn Nghĩa này có thể đã sinh lòng hoài nghi với bọn hắn rồi nên mới hỏi như thế.
Hàn Bách đằng hắng một tiếng, đang muốn mặc kệ con bà nó ra sao thì ra.
Địch Vũ Thời thong dong cười nói: “Ta sớm đã dự tính Chân yêu nữ sẽ không để cho hai đội nhân mã của chúng ta hội hợp một chỗ mà. Còn may là trong thư ta gửi cho Càn lão sớm đã định kế rồi. Nào! Chúng ta đi!”
Thích, Lương hai người đều khâm phục sát đất, vội vàng gọi những người khác theo sau Địch Vũ Thời bỏ chạy.
Chân phu nhân cùng một nhóm cao thủ lúc này đang đứng trên một ngọn núi cách đó chứng ba dặm, đôi tú mâu thiểm động quang mang trí tuệ nhìn về phía ngọn “Đoạt Mệnh Tà”. Nơi đó hiện tại đã được bố trí thủ hạ khắp nơi, bắt đầu triển khai công tác truy tìm tung tích địch nhân.
Lúc này Sắc Mục đầu đà phi ngựa chạy lên, đến trước mặt chúng nhân nói: “Chúng thuộc hạ đã y theo lời phu nhân đem địch nhân đuổi đến nơi đồng không hoang vắng, người của chúng ta hiện tại đã chia thành mười đội, phóng ngựa đến địa điểm phu nhân đã dặn trước bố hạ thiên la địa võng rồi.”
Chân phu nhân thần sắc bình tĩnh, chỉ hờ hững nói: “Còn tình huống bên phía người của Càn La thì thế nào?”
Sắc Mục đầu đà cười nham nhở nói: “Đều là mấy tên chuột nhắt. Vừa thấy chúng ta đã chia nhau bỏ chạy vào trong chốn sơn lâm rồi. Thật uổng cho Càn La cũng được có tên trong Hắc Bảng cao thủ.”
Sắc Mục đầu đà biết đã bị Trúc Tẩu nhìn ra trong lòng hắn có chút bất phục nên lẳng lặng không lên tiếng, thi lễ xong liền cho ngựa quay đầu phi xuống núi.
Hoa Trát Ngao đột nhiên lên tiếng: “Cái tên Sắc Mục này vừa chân ướt chân ráo đến Trung Nguyên còn chưa biết trời cao đất dày. Bất quá sẽ nhanh chóng được nếm mùi thôi.”
Trong mắt Chân phu nhân ánh lên quang mang, quay sang chúng nhân nói: “Hôm nay là cơ hội ngàn năm có một. Chỉ cần giết chết một trong hai tên Thích Trường Chinh hoặc Địch Vũ Thời thì hành động đối phó với Nộ Giao Bang của chúng ta đã thành công một nửa. Vì vậy không được để xảy ra sơ suất gì.” Chúng nhân đều đồng thanh dạ ran.
oOo
Hàn Bách chờ đến lúc xe ngựa ra khỏi đại môn của phủ Thừa Tường thì lập tức cười vang, thậy may cuối cùng cũng an nhiên thoát thân.