Ngoài công nhân viên chức và lãnh đạo Thành ủy, Thành ủy Hoàn Thành chủ yếu là phóng viên giới truyền thông tới tìm kiếm thông tin.
-Này mấy cậu, tôi có nghe nói hôm nay Phó bí thư trẻ tuổi mới nhậm chức mới hơn 30 thôi, hơn 30 tuổi mà đảm nhiệm chức vụ Phó bí thư tỉnh Lĩnh Nam của chúng ta, chậc chậc, đây thật sự là sự bổ nhiệm đặc biệt nhất trong lịch sử Lĩnh Nam chúng ta đó!
Một cậu phóng viên cao gầy, miệng ngậm một điếu thuốc, cảm thán nói.
Bên cạnh anh ta, một cậu béo lau lau mồ hôi trên trán nói:
-Hơn 30 tuổi? Chúng ta hiện giờ cũng đã hơn 30 rồi! Hai người chúng ta chỉ e không thể tiến xa nổi như vậy, đều là người cùng tuổi với nhau, vậy mà sự khác biệt thật lớn!
-Ha ha!
Cậu cao gầy nói:
-Người với người khác nhau cốt ở khí chất, tôi thật không có dã tâm làm Bí thư gì cả, cũng chỉ muốn làm một lãnh đạo nhỏ gì đấy ở trong đài mà thôi, như vậy sẽ không cần phải cực khổ như này, phơi nắng phơi gió, phiêu bạt bên ngoài!
-Cậu sao?
Một người đàn ông để tóc dài, ngồi ở một bên đùa nghịch camera quay đầu lại nói:
Hôm nay, buổi tiếp nhận vị trí mới của Trần Kinh cũng không quá khoa trương.
Trần Kinh đầu tiên làm quen với bộ máy, sau đó tham gia đại hội Ủy viên Thành ủy, mà trước đó, Trần Kinh cần phải gặp mặt giới truyền thông Hoàn Thành đã.
Trần Kinh bước vào hội trường trong tiếng vỗ tay như sấm.
Một phóng viên béo dường như hết sức kích động, đứng dậy vỗ tay, trên mặt tươi cười, bộ dạng ngu ngơ, dường như đặc biệt vui mừng.
Cậu béo đó chính là phóng viên nhật báo Hoàn Thành đứng trong sân tham dự nghị luận về Trần Kinh khi nãy, tên là Tô Vệ Hoa.
Tuổi của anh ta không lớn, nhưng tên tuổi không nhỏ.
Danh tiếng của anh ta chủ yếu là do anh ta nhiều lần đưa tin vượt quyền.
Chớ nhìn bộ dạng ngu ngơ của anh ta mà coi thường, anh ta thực sự là một ngòi bút tàn nhẫn đấy, xoi mói đời tư, bêu rếu khuyết điểm, đều là bản lĩnh mà anh ta am hiểu nhất đấy.
Nhất là anh ta đã vạch trần văn hóa buôn lậu và văn hóa hủ bại của Hoàn Thành, khi ấy đã đưa đến trấn động lớn trong toàn tỉnh.
Thành ủy Hoàn Thành thậm chí giận dữ muốn bắt anh ta để điều tra.
Nhưng không ai có cách nào bắt được anh ta, nguyên nhân hình như là bối cảnh của anh ta rất mạnh, phía trên có người nói chuyện thay anh ta.
Tuy nhiên sau lần phong ba đó, anh ta cũng thu mình lại rất nhiều, không dám viết những bài báo đả kích mạnh như vậy nữa.
Trần Kinh ngồi xuống, Vương Kỳ Hoa vô cùng thận trọng cầm microphone nói:
Mấy năm gần đây, hắn công tác ở Lĩnh Nam, đã trải qua Lân Giác, đã thử thách qua Ban hợp tác kinh tế, hắn đã tương đối thành thục rồi.
Quá khứ công tác của hắn giúp hắn có đầy đủ sự tin tưởng vào hiện tại.
Mà sự tự tin này của hắn, được biểu hiện trong lời nói của hắn cũng rất đúng, rất trầm ổn, không giống như tuổi của hắn...
------oOo------