Khách sạn Hoàn Thành trước kia là doanh nghiệp nhà nước, sau này tuy rằng đã thay đổi chế độ rồi nhưng nơi đây vẫn luôn là đơn vị tiếp đãi của Thành ủy.
Sự phân tích của bên ngoài này rất khó để bộ máy Hoàn Thành không có sự nghi kỵ đối với hắn, Trần Kinh rất hiểu, chỉ e Nhạc Vân Tùng cũng đang lo lắng trong lòng mà thôi.
Sự nhiệt tình của Nhạc Vân Tùng khiến Trần Kinh có chút bất an.
-Trần Phó bí thư, tôi đã soạn ra danh sách ba người. Đặc điểm, sơ yếu lý lịch và tư liệu của ba người này đều có ở đây, ngài xem có ai thích hợp không? Đây đều tôn trọng ý của ngài!
Trần Kinh tiếp nhận ba tập tài liệu từ tay Vương Kỳ Hoa, liếc mắt coi qua một chút rồi nói:
-Lão Vương, thôi anh cứ chọn đi. Thông qua tài liệu tôi xem cũng không hiểu. Anh là đại quản gia của Thành ủy, anh thấy trong ba người này, ai có năng lực tốt một chút thì để anh ta công tác tạm bên tôi đi!
Trần Kinh xem danh sách ba người này, liền cảm thấy mình đến Hoàn Thành chỉ e sẽ động chạm đến một số quy định.
Chọn trước cho mình danh sách ba người để chọn thư ký, còn do đích thân Phó trưởng ban thư ký lựa chọn, lại còn trưng cầu ý kiến của mình.
Đơn giản chút, Trần Kinh hào phóng một chút, giao toàn bộ cho Vương Kỳ Hoa quyết định, chẳng qua cũng chỉ là vấn đề chọn vài ứng cử viên thôi sao?
Trần Kinh dù sao cũng chưa quen thuộc tình hình, an bài ai mà chẳng giống nhau chứ?
-Trần Phó bí thư, tôi xin đề cử Trương Quốc Dân, anh ta ở phòng thư ký của chúng tôi đã tám năm, phục vụ qua mấy kỳ lãnh đạo, kinh nghiệm công tác phong phú, khả năng viết báo cáo cũng tốt...
Trước khi đến Hoàn Thành, Trần Kinh là lãnh đạo của Ban hợp tác kinh tế tỉnh.
Mà một năm qua Ban hợp tác kinh tế cũng nổi lên tương đối mạnh mẽ, Trần Kinh cũng được vinh dự là người cứu vớt Ban hợp tác kinh tế.
Nghe nói, bởi vì vị trí mới của Trần Kinh ở Hoàn Thành mà cả Hải Sơn và Nam Cảng đều xôn xao, có thể thấy được Trần kinh không phải hạng người bình thường.