Căn 302 cũng là một căn nhà ba phòng, nhưng chỉ trang trí đơn giản một chút, Dương Phàm đoán rằng chủ của căn nhà này chắc lại là thằng Trầm Ninh kia. Nhà góp vốn bình thường không đắt đỏ gì, Trầm Ninh đòi hai căn, chắc là đến cả tiền đầu tư cũng không giao cho người ta. Bí mật trong đó, Dương Phàm không muốn tìm hiểu, nhưng thấy giường trong phòng ngủ mới cóng, những thứ còn lại cũng mới nguyên, Dương Phàm cuối cùng cũng nổi giận.
Sau khi lấy điện thoại gọi cho Trầm Ninh, Dương Phàm lạnh lùng nói:" Trầm chính trị viên, gần đây ngài thích làm ông mai bà mối ghớm nhỉ."
Trầm Ninh vừa mới nhận chức, đang ở đồn công an họp, nhận được điện thoại liền lấy tay che máy, đứng lên đi ra ngoài hành lang, thấy xung quanh không có ai mới đùa nói:" Bố con chim lợn này, tao làm thế không phải là càng tiện cho mày báo cáo với sếp hay sao?"
Dương Phàm cười lạnh nói:" Tao thấy mày chắc đang hi vọng tao báo cáo với sếp ở trên giường nhỉ? Lần trước chuyện của con Ny, tao còn chưa tính sổ với mày thì thôi. Mày thành ông mai chuyên nghiệp từ lúc nào thế? Tao cảnh cáo mày, việc này mà còn xảy ra một lần nữa thì tao không tha cho mày đâu đấy." Nói xong Dương Phàm nộ khí bừng bừng dập máy.
Trầm Ninh đương nhiên biết Dương Phàm sẽ không ghét mình, nhưng vẫn cần phải giải thích. Suy nghĩ rồi Trầm Ninh nhắn tin bảo Dương Phàm, "Sau này có việc gì tao nhất định sẽ thương lượng với mày trước. Lần này tao chỉ định cho mày một sự bất ngờ mà thôi."
Dương Phàm rất nhanh liền nhắn lại hai chữ “thằng đĩ!" Trầm Ninh cười ha ha, cất điện thoại rồi quay vào họp.
Dương Phàm quả thật không có giận, chỉ là có chút khóc dở mếu dở. Mình cho thằng Trầm Ninh ấn tượng rằng mình là sắc lang hám máy bay bà già từ lúc nào thế nhỉ, lẽ nào con Phỉ Phỉ biết việc của bọn Hiểu Nguyệt, nói cho Trầm Ninh?
Khi Ngô Yến đi chợ về, Dương Phàm đang ngồi trong phòng khách trống trơn, trong đầu đang nghĩ phải tìm cơ hội mắng thằng Trầm Ninh này một trận, tránh nó sau này lại làm loạn.
Bữa cơm diễn ra trong im lặng, ăn xong Dương Phàm châm một điếu thuốc rồi lại ngồi đờ ra đó, sau khi Ngô Yến dọn dẹp xong, cũng cởi tạp dề ngồi đối diện hắn.
"Cậu đang suy nghĩ xem có phải tôi bị Ngụy Cường nắm thóp trong tay đúng không?"
Dương Phàm lắc đầu nói:" Chị hiểu nhầm rồi, tôi đang nghĩ tới cục công thương, không biết hai người chúng ta có thể trấn áp được nơi đó hay không?"
Ngô Yến thở dài nói:" Việc đó cậu cứ yên tâm, tôi chờ ở cơ quan bao nhiêu năm rồi, bản lĩnh khác thì không có chứ thu thập thủ hạ tôi cũng có vài chiêu. Nghe lời thì ở lại, không nghe lời thì đuổi đi."
Dương Phàm không nói gì chỉ nhìn Ngô Yến, Ngô Yến lại đỏ mặt, nhỏ giọng nói:" Cậu yên tâm, tới cục công thương, vai kẻ xấu sẽ do tôi đóng. Dù sao thì lòng dạ đàn bà cũng là độc ác nhất, tôi sẽ dằn mặt mấy người, coi như là giết gà dọa khỉ."
Có câu nói này làm điểm tựa, Dương Phàm it nhiều gì cũng yên tâm hơn đôi chút.
"Nói thật ra thì biểu hiện của chị ngày hôm nay, tôi rất hài lòng. Tôi chỉ không biết vì sao chị lại nhân nhượng với gia đình Ngụy Cường như vậy, vì sao hai người đã chính thức ly hôn rồi mà chị còn chịu để cho mụ già đó chửi mình."
Ngô Yến im lặng một lúc mới nói:" Không phải tôi nhịn Ngụy Cường và mẹ hắn, tôi đang nhịn Ngụy Trường Hà. Ông ta mặc dù về hưu rồi nhưng năm xưa có ơn với bố tôi. Chắc cậu cảm thấy rất kỳ quái? Thật ra khi tôi vừa mới sinh ra mẹ đã mất rồi, bố vì nuôi tôi khôn lớn mà không có tái hôn. Năm tôi tốt nghiệp đại học, bố tôi bị bệnh, Ngụy Trường Hà lúc đó là phó cục trưởng cục văn hóa. Thời bấy giờ bị bệnh rất khó để chi trả, Ngụy Trường Hà đối với vấn đề này cũng rất chiếu cố tới bố tôi. Trước khi bố mất, Ngụy Trường Hà còn giúp tôi vào làm ở cục văn hóa. Sau này tôi mới biết là do Ngụy Cường nhắm trúng mình rồi. Sau khi bố mất, Ngụy Cường thường tới tìm tôi, đối với tôi cũng rất quan tâm, có lần hai đứa đi xem phim xong quay về, hắn cho thuốc ngủ vào cốc nước của tôi. Sau đó tôi cũng lấy hắn luôn. Nhưng cho dù thế nào thì Ngụy Trường Hà cũng đã ra tay giúp đỡ khi bố tôi khó khăn nhất. Từ bé bố đã dạy tôi, nhận của người ta một thì phải trả lại người ta mười. Cho nên chỉ cần Ngụy Trường Hà còn sống, tôi sẽ không động chạm gì đến Ngụy Cường. Chì cần ông ta chết rồi, tôi sẽ xử lý thằng cầm thú Ngụy Cường này ngay."