Khi Ngô Yến quay lại, thấy thằng em của Dương Phàm đang chào cờ, liền há mồm tỏ vẻ kinh ngạc. Dương Phàm rất muốn nhún vai giải thích:" Tôi không cố ý đâu, chị không mặc quần con, tôi nhìn mà không có phản ứng quá là không phải đàn ông rồi." Đáng tiếc, Dương Phàm không dám nói vậy. Nhìn trộm là đã đáng xấu hổ, nhưng nhìn trộm xong còn dám nói cho người ta biết thì nó biến thành đẳng cấp mặt dày vô đối rồi.
"Truyện này buồn cười quá." Ngô Yến nói xong cúi đầu xuống, hai tay kéo áo lại che phần dưới.
Chút lý trí duy nhất còn sót lại biến mất rồi, Dương Phàm vô ý thức tới gần Ngô Yến, Ngô Yến bỗng quay người lại, tay đặt lên bàn, không dám đối mặt. Lần này Dương Phàm không còn do dự nữa, nhào tới ôm Ngô Yến từ phía sau mà vuốt ve mơn trớn khắp người cô ta, hắn ra sức nhào nặn cặp vú săn chắc rồi sau đó luồn tay xuống dưới. Hắn hất eo chọc thẳng vào giữa hai đùi Ngô Yến.
( Thằng tác giả mất dậy nó lại cắt cho nên dịch giả tự chém gió thêm mấy câu cho nó hot. Còn lại anh em mặc sức mà tưởng tượng nhé. )
... ... ... ... ... ... ...
Trong buổi liên hoan chào đón cục trưởng mới của cục công thương, phó bộ trưởng bộ tổ chức Lý Quân đang diễn thuyết rất hùng hồn.
"... ..., các đồng chí phải rút được kinh nghiệm! Tránh phảm phải vết xe đổ đó! Khi đồng chí Ngô Yến làm phó chủ nhiệm ủy ban thành phố đã làm việc rất tận tụy, năng lực xuất chúng, sau này cục công thương dưới sự lãnh đạo của đồng chí Ngô Yến nhất định sẽ đưa nền kinh tế Uyển Lăng phát triển lên một tầm cao mới, phát huy tác dụng lớn hơn nữa... ... . . . . ."
Lý Quân nói thao thao bất tuyệt tới hơn nửa tiếng, nào là nói về sai phạm của cục trưởng cũ, rồi tổng kết lại những kinh nghiệm đã được rút ra, cuối cùng nói về triển vọng tương lai.
Dương Phàm ở bên cạnh nghe mà mệt chỉ muốn ngủ, mùa xuân mà, tối qua còn bị hành xác nữa chứ. Những sai lầm trong quan hệ tình ái gần đây xảy ra liên tục. Nghĩ kỹ lại, với Du Nhã Ny là do việc xảy ra bất thình lình, bản thân quá yêu kém mà không chống lại được cám dỗ. Với Chúc Vũ Hàm thì là ma xui quỷ khiến, mà mình cũng thực lòng thích chị ấy. Còn Ngô Yến thì sao? Dương Phàm không có câu trả lời, sâu thẳm trong nội tâm hắn đã có một đáp an vô cùng xấu xa, chỉ là không dám nghĩ nhiều tới nó. Bởi vì, Dương Phàm phát hiện mình khi làm tình với Ngô Yến, trong đầu luôn nghĩ ra những thế mới và trò mới, hơn nữa hắn còn đem chúng ra thực hành. Quan trọng chính là Ngô Yến như thể muốn nịnh nọt Dương Phàm cho nên vô cùng phối hợp, kiểu gì cũng chiều, thế gì cũng xong, muốn bao nhiêu lần cũng được.
Cuối cùng cũng tới lượt Ngô Yến nói rồi. Ngô Yến sau khi được tưới tắm đầy đủ, mặt mày rạng rỡ đứng lên phát biểu:" Các đồng chí, những gì nên nói phó bộ trưởng Lý đã nói hết cả rồi. Tôi chỉ có một câu thôi, sau này mọi người giám sát hành vi của tôi, tôi cũng sẽ giám sát hành vi của mọi người. Cuối cùng, tôi xin giới thiệu một nhân tài mà lãnh đạo thành phố đặc ý đưa về từ trên tỉnh, đồng chí Dương Phàm. Lãnh đạo thị ủy điều cậu ấy tới cục công thương của chúng ta, đây là xem trọng chúng ta, cũng là bổ sung lực lượng cho chúng ta. Tôi xin hết. Bây giờ mời đồng chí Dương Phàm phát biểu vài lời."
Cái này, Dương Phàm cười khổ liên hồi, phát biểu trong trường hợp này đây mới là lần đâu tiên. Nhưng sau này những việc như vậy sẽ rất nhiều, Ngô Yến cũng đang giúp cho mình nhập vai sớm thôi.
Những nhân viên già đời trong cục công thương, lúc này ánh mắt mập mờ, bởi vì trong những cuộc họp trước kia, có gì cần nói cũng là Trương cục phó lên tiếng trước, Tạ cục phó không có nhiều quyền phát ngôn cho lắm. HÌnh như Tạ cục phó chủ quản hậu cần và kế hoạch hóa gia đình thì phải? Trương cục phó thì quản tài vụ, nghiệp vụ và văn phòng.
Rất nhiều người chắc đang thầm chửi Tạ cục phó mặt dày? Nhưng, hừ, cũng có rất nhiều người đang ghen tị với Tạ cục phó vì ông ta có cơ hội để mà mặt dày. Một thay đổi nho nhỏ như vậy đã khiến ánh mắt của mấy chủ nhiệm và khoa trưởng trở nên phức tạp. Trương cục phó hình như có chút thân cô thế cô rồi, lão Tạ này dựa dẫm vào tổ chức quả thật quá nhanh.
Nói là buổi liên hoan chào mừng, thật ra các nhân viên đang bắt đầu tính toán trong lòng.
Trương cục phó nói xong, Ngô Yến mặt không biểu tình đứng lên nói:" Buổi liên hoan đến đây thôi. Giải tán!"
Ngô Yến dẫn hai ông cục phó và Dương Phàm tiễn phó bộ trưởng Lý Quân ra tận cổng. Khi lên xe, Lý Quân nhìn khắp mọi nơi, hình như đang tìm gì đó, cuối cùng nhìn về phía Dương Phàm ở tít phía sau.
"Tiểu Dương à, mẹ cháu là Dương Lệ Ảnh phải không? Cô giáo ở trường trung học Song Kiều?"
Dương Phàm ngẩn ra, đi tới trả lời:" Đúng thế! Nhưng mà mẹ cháu từ chức rồi, đang định đổi nghề khác."
Tạ cục phó mặt vui mừng, liên tục gật đầu, chạy như điên đi lo liệu xe cộ.
Trên đường tới bệnh viện, Ngô Yến cười lạnh hai tiếng nói:" Trương cục phó không thể giữ lại được. Đợi chị thăm phó thư ký Triệu xong, chiều nay sẽ mở cuộc họp đảng ủy cục công thương, phân công công tác lại, trước tiên lấy lại quyền tài vụ, dọa ông ta một chút, ông ta mà vẫn không chịu nghe lời thì cút. Trong cục có một lão cậy già lên mặt, việc gì cũng gây phiền phức như thế này, tuyệt đối không thể lưu lại được."
Dương Phàm cười nhạt nói:" Sự xuất hiện của chị rất có khả năng đe dọa tới vị trí của ông ta. Vốn từ khi cục trưởng bị bắt, toàn bộ công tác đều là do ông ta chủ trì, thời gian mặc dù không dài nhưng tâm tính đã thay đổi. Ông ta nếu biết điều thì cứ để ông ta đấy, vừa mới chân ướt chân ráo tới, đừng làm lòng người hoảng loạn chứ."
Ngô Yến cười nói:" Em quả là không có kinh nghiệm, người ta càng cảm thấy bất an, đối với chúng ta càng có lợi. Lúc này là lúc ta có thể nhìn ra lòng người và phẩm hạnh đó."
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: