Dương Phàm cười hì hì bóp ngực Ngô Yến một phát nói:" Sao? Chưa đủ à? Thế tới nhà em đợi đi, không phải chị có chìa khóa hay sao?"
Ngô Yến sợ run lên:" Sao em biết chị đã sao chìa khóa của em?"
Dương Phàm cười nhạt nói:" Chị với em là một thể, việc này cứ giấu giấu giếm giếm em không thích đâu. Được rồi, không nói mấy cái này nữa, trước tiên tới chỗ Trầm Ninh đã, lát nữa chị lái xe về nhà rồi sau đó lái tới nhà em đi. Em còn có việc muốn thương lượng với chị."
Bị một câu nói của Dương Phàm mỉa mai, Ngô Yến trở nên ngoan ngoãn vô cùng, ngồi bên cạnh khẽ lầm bầm:" Chị không phải cố ý lừa em đâu, chị chỉ sợ em không chịu thôi. Thật ra, chị chỉ nghĩ lúc nào đó không có em ở đây, khi chị buồn quá không ngủ được, tới ngả người trên giường của em, ngửi được mùi của em là chị sẽ có thể ngủ rất ngon."
Dương Phàm cười nói:" Được rồi, em không muốn so đo với chị." Tâm tư của Ngô Yến, Dương Phàm rất rõ, những lời nói vừa rồi chắc cũng xuất phát từ chân tâm. Nhưng cái tác phong này không thể kéo dài được, cho nên phải sửa một chút.
Khi Dương Phàm tới Ngu Nhạc Thành của Lưu Thiết, Lưu Thiết đang đứng ở cổng mắng hai thằng bảo vệ.
"Dkm chúng mày, tao trả lương cho chúng mày để chúng mày tới đây chém gió à? Chém gió cả ngày như chúng mày không bằng tao nuôi hai con chó canh nhà còn hơn."
Dương Phàm cười đi tới, khẽ vỗ vai Lưu Thiết.
"Xin lỗi nha, Dương Phàm, tao còn tưởng là thằng ôn nào nữa chứ. Đám đàn em này, lúc trước xưng anh gọi chú với bọn nó quen rồi, chả thằng nào biết phân biệt lớn nhỏ gì cả. Tối hôm qua, người của phân cục công an thành Bắc không biết là uống nhầm thuốc hay là máu chó gì mà tới chỗ tao kiểm tra, bắt được mấy thằng đang dùng thuốc. Nói là nghe được người dân tố cáo."
Dương Phàm vừa nghe là biết trong đó có hàm ý, chắc Lưu Thiết tức giận là vì việc này. Với giao tình của Lưu Thiết và Trầm Minh, phân cục công an thành Nam đương nhiên sẽ không tùy tiện tới gây chuyện, công an thành Bắc làm như vậy quả là hơi vượt quá giới hạn.
"Là ai dẫn đội?"
Lưu Thiết hừ hừ nói:" Việc này làm sao mà có thể bỏ qua dễ dàng như vậy chứ, Trầm Ninh đã tìm tới lãnh đạo công an thành Nam rồi."
Dương Phàm nghe vậy, lập tức cảm thấy trong đấy có gì không đúng, việc này không phải là nhằm vào Trầm Ninh chứ? Nghĩ vậy nhưng Dương Phàm chỉ gật đầu nói:" Cẩn thận một tí, gần đây phong thanh không ổn đâu."
Dương Phàm nói phong thanh không ổn, tự nhiên là ám chỉ việc Uyển Lăng đang ở trong thời kỳ phân phối lại quyền lực. Khi Trầm Minh còn tại vị, khẳng định có đắc tội với ai đó, khi Trầm Minh còn đó không ai dám làm gì. Giờ Trầm Minh đi rồi thì dễ rồi, không trị được Trầm Minh thì vùi dập thằng con của Trầm Minh chứ còn gì nữa?
Những lời này, Dương Phàm tự nhiên sẽ không nói rõ với Lưu Thiết, Lưu Thiết cũng không phải là thằng ngu, sau khi nghe ra hàm ý trong lời Dương Phàm, vội gật đầu nói:" Tao biết rồi, đi, tao dẫn mày lên, bọn Trầm Ninh đã đợi nửa ngày rồi."
Theo Lưu Thiết đi vào phòng, bên trong thật bất ngờ khi không có em út ngồi rót rượu, ba thằng đàn ông đang vây quanh bàn nhỏ giọng nói chuyện, trên mặt bàn có một chai rượu vang đã khui.
Thấy Dương Phàm đi vào, ba người cùng nhau đứng lên, Lưu Thiết biết điều đóng cửa lại và không theo vào, Dương Phàm liếc mắt một cái, Trầm Ninh và Mẫn Kiến đương nhiên là quen, nhưng còn có một người chưa gặp bao giờ.
Trầm Ninh đi tới giới thiệu:" Mẫn cục trưởng tao không giới thiệu nữa, hai người quen nhau. Còn vị này là cục trưởng phân cục công an thành Bắc, Kha Bình."