Dương Phàm chuyển đề tài về lại Kha Binh, cười nói:" Tào Dĩnh Nguyên hiện tại không phải là thư ký ủy ban chính pháp kiêm cục trưởng cục công an sao, ông ấy nói còn chưa có tác dụng. Một thằng hậu sinh tiểu bối như tôi nói thì có tác dụng gì chứ!"
Kha Bình sắc mặt ảm đạm, ngẩng đầu lên nhìn Mẫn Kiến một cái, Mẫn Kiến cười tủm tỉm nói:" Cậu Dương à, chi phí của cục công thương, nếu cần gấp thì ngày mai tôi sẽ theo trình tự chuyển tới ngay. Bí thư của thị ủy Lý thư ký hôm qua còn gọi điện tới để hỏi về việc này, nhấn mạnh sự thành bại của hội chợ lần này rất quan trong với sự phát triển kinh tế của thành phố ta."
Đây là Mẫn Kiến chủ động lấy lòng, chứ trên thực tế hôm qua tay bí thư kia chỉ gọi tới để hỏi về khoản chi phí của khu công nghệ cao. Mẫn Kiến thừa cơ nhắc tới khoản chi phí của cục công thương, nói Y Đạt Hữu can thiệp vào công việc của cục tài chính vân vân, lại nói nếu chỉ cấp chi phi cho khu công nghệ cao, để cục công thương biết khẳng định sẽ không chịu, tất cả đều là vì chuẩn bị cho hội chợ. Nói như vậy, một lúc sau Lý Thụ Đường tự mình gọi tới hỏi, đương nhiên Lý Thụ Đường cũng không xác nhận rằng Y Đạt Hữu làm vậy là không đúng. Quá trình đó Mẫn Kiến đương nhiên là không nhắc tới, tránh để Dương Phàm cho rằng ông ta là người thích báo cáo sau lưng.
Theo lý giải của Dương Phàm thì lão Y Đạt Hữu này khẳng định là đã khiến cho Mẫn Kiến bất mãn, thừa việc của cục công thương, vừa xỉa xói được Y Đạt Hữu vừa thuận tiện tặng cho mình một lễ vật.
Nói tới phần này, Trầm Ninh ở giữa làm trung gian bắt đầu ngồi ngay ngắn lại, ghé sát vào Dương Phàm nói:" Ông già tao đi rồi, người đi thì trà nguội, sau này tao còn phải nhờ mọi người giúp đỡ đó."
Mẫn Kiến mượn câu chuyện này cười âm ám nói:" Trầm thư ký đi rồi nhưng trà chưa chắc đã nguộ đâu. Chỉ là bọn chúng ta, hiện tại tâm lý ít nhiều cũng đang sa sút. Đang tìm sự sống từ trong kẽ hở."
Dương Phàm lại nghĩ Mẫn Kiến nói vậy là để ai nghe đây. Trầm Minh bị điều đi rồi, cái thân phận cục trưởng cục tài chính của ông ta rất xấu hổ, thư ký mới khẳng định sẽ muốn nắm bắt quyền nhân sự và tài chính. Mẫn Kiến nếu không nghe lời, tự nhiên làm không được bao lâu nữa sẽ quay lại phe Lý Thụ Đường, nhưng lại lo Trầm Minh còn có ý khác. Cho nên, mượn câu chuyện này của Trầm Minh để nói bọn tôi lãnh đạo lâu năm, cậu phải dẫn bọn tôi đi theo con đường cậu đã được chỉ dẫn đó.
Tổng hợp lại, hôm nay Mẫn Kiến có thể nói là nhất tiễn tam điêu rồi. Con chim đen đủi đầu tiên chính là Y Đạt Hữu, con chim thứ hai là kết thân với Dương Phàm thuận tiện kéo theo anh em của mình, con chim thứ ba chính là Trầm Ninh rồi.
Cái lão Mẫn Kiến này, lợi hại à nha! Dương Phàm không khỏi nghĩ như vậy.
Lúc này Kha Bình cười nói:" Tào thư ký được lên chức đấy, không phải bị giáng chức đâu. Ha ha, ở bên hệ thống chính pháp, ai còn có thể có uy vọng cao hơn ông ấy chứ?"
Dương Phàm suy nghĩ, bất giác cảm thấy may mắn, mấy lần vào lúc quan trọng đều có cung cấp cho Tào Dĩnh Nguyên chút tin tức.
Lưu Thiết khách khí một câu, Dương Phàm cười xua tay nói:" Cũng không phải là buôn bán gì lớn, hợp đồng tiêu thụ xe của tập đoàn ô tô Trường Giang với thành phố ta sắp đáo hạn rồi, việc này chị tao hị vọng tao có thể kiếm chác được chút ít. Mày cũng biết tao không tiện ra mặt, trong nhà cũng không có người thích hợp. Cho nên tao mới nghĩ là để cho mày làm, thứ nhất đây là việc chính đáng, thứ hai tao cũng có thể kiếm chút tiền rượu thuốc."
Lưu Thiết nghe vậy, mắt đỏ rực lên, đây là mối làm ăn gần như không lỗ vốn. Mua ô tô trước kia hắn cũng đã nghĩ qua và nghe ngóng tin tức liên quan rồi. Cái khác thì không nói, phần trăm của mỗi chiếc xe bán ra không phải là con số nhỏ, một năm có thể kiếm mấy trăm vạn như chơi. Trước kia Lưu Thiết không có đường dây, cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi, hiện tại cơ hội đưa tới cửa, có đánh chết cũng không ném ra ngoài.
Thấy biến hóa sắc mặt của Lưu Thiết, Dương Phàm cười nói:" Đừng kích động nha ông địa chủ điển hình của Uyển Lăng. Haha, việc này để cho mày làm, tao không đòi hỏi nhiều đâu, ba phần là được. Nhưng tao phải nói trước là tao không làm gì cả đâu, chỉ lo việc cầm tiền thôi."
Lưu Thiết nghĩ đừng nói là ba phần, năm phần tao cũng làm. Thứ khác thì không nói, chỉ riêng việc có thể dựa dẫm vào con quái vật như tập đoàn Trường Giang, từ đó chen chân vào được con đường này thì đã có lợi lắm rồi."
"Ha ha, được. Mày cần bao nhiêu vốn cứ việc lên tiếng, tao có phải đập nồi bán sắt cũng làm."
Dương Phàm nghe câu nói này liền cười bảo:" Cụ thể thì tao cũng không biết, tao còn phải gọi điện hỏi xem đã." Nói xong cũng không thèm tránh Lưu Thiết, lấy điện thoại ra gọi cho Chúc Vũ Hàm.
Lưu Thiết ngược lại lại rất biết điều, đứng lên đi ra ngoài, làm vẻ mặt tao không nghe thấy gì cả.
"Ưhm, lại có việc gì thế?" Chúc Vũ Hàm hình như đang bận, tình tự không được cao cho lắm.
Dương Phàm nghĩ tới việc Mẫn Kiến nói trước kia, hạ giọng giống như đang cảm thương nói:" Chị sắp bị điều khỏi Giang Nam, tại sao lại không nói cho em biết trước?"