Tôi lơ đãng nhìn một vòng, bước tới bên chiếc giường Khai La ngồi, giờ chỉ còn một thứ bầy nhầy tựa như vất bộ quần áo nhàu nát lên đó. Một bộ da xanh xám nứt nẻ như đồng ruộng ngày hạn, xung quanh vẫn còn rơi rớt rất nhiều huyết tương, dịch vị. Phần đầu vẫn có tóc, nhưng xương cốt tựa như bị bóp cho nát bấy, nên cái mặt không có sự nâng đỡ, dặt dẹo y như mặt nạ cao su trùm đầu.
Âu Tử Dạ một bên né tránh đám đất đá trên trần nhà rơi xuống, một bên tiếp cận. Hai con Hắc Hồn như có linh tính, thấy vậy càng ra sức phá từng mảng trần, cho chúng rơi xuống ngay dưới vị trí anh ta đứng. Không những thế, bọn nó còn nâng những mảnh vỡ của giường tủ, ném về phía Âu Tử Dạ. Chúng cũng khôn gớm, thấy không đánh giáp lá cà với anh ta được nên chơi trò xa chiến cho an toàn.