Tôi nghe thế, tâm không hiểu sao thoáng chốc bình lặng, tựa như tiếng nước từ thạch nhũ, lặng lẽ nhỏ từng giọt xuống.
-Âu Tử Dạ, đưa tôi đi cùng.
-Được.
Giọng anh ta khô khốc và khẽ khàng, như một lữ khách lang thang trên sa mạc nhiều ngày, kiệt sức vì nóng vì khát, vì mất phương hướng, phải khó khăn lắm mới phát ra âm thanh được. Tôi nghĩ nghĩ một chút rồi quan tâm hỏi thăm.
-Nói chuyện nhiều như thế, rất mệt đúng không?
Không có một con Hắc Hồn nào hết, xung quanh chỉ còn lại tiếng lửa nóng rừng rực thiêu đốt, tiếng gió lạnh vù vù theo những lỗ hổng toang hoác tràn vào phòng xua khói đi xa và trợ giúp lửa bùng nên càng hung hãn.
Khi đi ngang qua cái hố vòng sang bên kia để tiến ra cửa, hố đó không hề có một tia sáng nào, tối tăm sâu thẳm, tựa như đó không phải là nơi thông với tầng dưới, mà là một vực sâu vạn trượng. Tôi có chút nhức óc váng đầu, đám người được tạo ra từ đá dung nham, như cảnh tượng đang chịu hình phạt bị thiêu sống trong hỏa lò dưới địa ngục. Không có? Những linh hồn tội lỗi dẫm đạp lên nhau, dùng những kẻ khác làm bàn đập để tiến lên, thoát khỏi miệng hố lửa. Đâu rồi? Thế nhưng âm thanh ông ông u u như khóc như than như xót thương cầu cứu vẫn văng vẳng bên tai, như mũi khoan xuyên thẳng vào tâm can nhắc nhở tôi không được quên hình ảnh tàn khốc nhẫn tâm đó.
-Âu Tử Dạ, anh với tôi, có quan hệ gì không?
Tôi không nhìn cái hố tựa như lỗ đen đó nữa mà nhìn tấm lưng Âu Tử Dạ đi phía trước.
Hắn không dừng bước, tốc độ đi vẫn bình ổn, một lúc sau mới khẳng định, nhưng âm giọng tựa như cơn gió nhỏ lạc đường.
-Không có quan hệ.
-Thật sự không có quan hệ?
Tôi không tin tưởng vấn lại.
-Lúc trước không, bây giờ không, sau này cũng không.