Àm Hắc đẩu mang mặt nạ. vết máu trừo ra nơi khóe miệng, trên mặt đầy vẻ sợ hãi:
- Mau thổi lui! Nếu đê hắn chạy tới. chúng ta vốn không có chút cơ hội còn sống sót.
Giờ phút này đại tu sĩ Hóa Thần phát động công kích với bọn họ. vẫn còn chưa có tới nơi. vừa rồi chẳng qua là phần thần công kích cách xa ngoài ngàn dặm.
Hơn nữa, còn là phán thần hóa thành mấy chục cái, cùng một lúc công kích mấy chục người.
- Rút lui?
Bạch Mân tiên tử cười với vẻ sầu thảm:
- Ta chạy không thoát rồi!
Nàng đã bị thương tâm thần nặng nhất, điều này cũng có liên quan với cảnh giới tu vi của bản thân, giờ phút này nàng tự biết không thê chạy thoát.
- Hóa Thần... đại tu sĩ?
Ánh mắt Huyết Luân Tử Thần run lên. dường như cũng rơi vào trong nỗi sợ hãi tuyệt vọng: “Nếu ở trạng thái toàn thịnh, ta còn có thể có hai ba thành chạy thoát, nhung giờ phút này đà liên rục bị thương...”
- Chạy!
Mặt nạ bộ xương khô trên mặt Àm Hắc nổi lên một quầng trắng mờ. mặt nạ kia dường như là vật sống động, hóa thành một con lệ quỷ tanh máu dữ tợn.
Hắn hóa thành một đám mây xám chạy đi hướng phương xa.
Nhưng mà, đúng lúc này.
“m!”
Đợt oanh kích thứ hai của phán thần buông xuống, tầng mây phía chán trời rung chuyển, uy áp mành liệt khiến cho người ta nghẹt thớ.
- A...
Bạch Mân tiên tử thét lên một tiếng thám thiết, hộc máu bó mình, linh hồn đi trước một bước hồn phi phách tán.
Nên nhớ tu vi của nàng là cấp Thông Huyển, thế mà dưới hai đợt phần thần oanh kích, trực tiếp bị xóa bỏ.
Nghe nói. đạt tới trình độ đại tu sĩ Hóa Thần này, lực lượng linh hồn cường đại đển mức khó tin. thán thức có thể nhìn quét phạm vi cà vạn dặm, phần thân có thể cách xa nhau mấy ngàn dặm trực tiếp giết địch.
Phán thần ngàn vạn, chính là hình dung lực lượng linh hồn của đại tu sì Hóa Thần, mà ở trên phương diện trinh độ pháp tắc thông huyên, so với Hóa Thân trung kỳ càng cao minh hơn.
“Vù!”
Đám mây phía trước chấn động, một trung niên tuấn lãng thân mặc vũ y, cưỡi trên đám mây, hai tay chắp sau lung, trong chóp mắt bay đển nơi này.
- Sát thủ của Thiên Sát Các phái ra lần này, thực lực cũng không tệ lắm. dưới hai đợt thản thức công kích của bón tọa, không ngờ còn có hai người không chết.
Sắc mặt hắn ôn hòa, khóe miệng mỉm cười.
- Không ngờ là Lục Tương, một trong bốn đại Vân tướng!
Ảm Hắc sắc mặt trắng bệch, thán hình lào đảo, thiếu chút nữa từ giữa không trung rơi xuống.
Đối mặt với cường già đinh cao trong truyển thuyết Thiên Vân Châu này, tâm thần hắn sợ run.
- Đại nhân tha mạng!
“Bùm”một tiếng, Ảm Hắc quy sụp trên mặt đất.
Trong quạt lòng bắn ra hai cái lông vũ lạnh như băng, lóe ra tia sáng lóng lánh, khiến hư không một trận nin lên. Vù một tiếng nhoáng lên một cái. chuẩn xác không sai trật đám trúng Huyết Luân Tử Thần và Àm Hắc.
Mặc dù hai người Huyết Luân Tử Thần và Ảm Hắc đã chuẩn bị sẵn tư thế né tránh và phòng ngự. nhưng hai cái lông vũ này được thêm vào phần thần lực cường đại của Vân tướng, hình như có linh tính bình thường, khiến cho phòng ngự né tránh của bọn họ đểu không có tác dụng.
- Chí Bảo Long Khí. bài danh thứba Hoàng Long Quan... Xem theo biêu hiện trước đó. Lục Tương muốn giết chết hắn, cũng khòng có khả năng dễ dàng như vậy. Lẩn này đối với ta mà nói là một cơ hội tuyệt hào. Nếu hắn có thể bị Vân tướng đuôi giết mà không chết, ta không ngại cùng hắn liên thủ. phóng mắt nhìn khắp Đại Tần này. cũng chỉ có như thế, mói có thể tranh phong cùng Cửu Long Tỷ.
ở vùng trời phía chán trời cách nơi đây ngoài bảy tám ngàn dặm.
Thanh Điểu Phi Phong phía sau lưng Dương Phàm tạo nên sóng gió cuồn cuộn, giúp cho tốc độ của hắn đạt tới một mức độ không thê rường tượng.
- Rốt cuộc là địch nhân nào. ta cũng không biết rõ, nhưng thòi điểm địch nhân ở ngoài xa mấy ngàn dặm, đã mang đến cho ta một mối uy hiếp trí mạng. Nếu trốn chậm, có thể sẽ như những tên liệp sát kia. toàn bộ chết hết.
Trong quá trình truy đuổi, dường như Vân tướng Lục Tương không có dùng hết toàn lực. bộ dáng vẫn như cũ ung dung thoải mái.
- ỏ! Ngươi nhưng lại không chạy nữa?
Lục Tương mỉm cười, không có lập tức động thủ. có chút không thể tin hỏi.
- Với tốc độ của Dương mỗ. nểu muốn tránh khói phạm vi thần thức rộng lớn của các hạ. không khả thi lắm!
Dương Phàm đã đánh giá được thần thức của Lục Tương, có thể trong nháy mắt bao phủ phạm vi vạn dặm.
Mặc kệ hắn thi triển loại bí thuật thần thông nào. đểu không có loại nào có khả năng chi trong khoảng nửa khắc độn ra ngoài một vạn dặm.
Mà so đấu tốc độ. Dương Phàm cũng không phái đối thủ của đại tu sĩ Hóa Thần, huống chi công pháp Lục gia là sớ trường về tốc độ.
- Ngươi rất tự hiểu lấy mình.
Trong mắt Lục Tương nhưng lại lộ ra một vẻ tán thường.
- Vân tướng đại nhân! Ta theo các ngươi trở về gặp đại ca. các ngươi có buông tha cho Dương đại ca không?
Tiêu Hân hơi có vẻ khán câu hói.
- Công chúa điện hạ, người này không phải là hậu duệ Tiên Tẳn. mà lại có được Chí Bảo Long Khí, ngài thân là hoàng tộc Đại Tần mà vẫn che chở cho ngoại nhân này sao?
Lục Tương nói giọng đểu đểu, nhưng lập tức lại làm cho Tiểu Hân á khẩu không trả lời được.
- Hắn là bạn tốt nhất ta quen ở bên ngoài, ta nhắt định không thể để hắn bị thương.
- Tiểu Hân! Trận chiến đấu kế tiếp, muội không thể nhúng tay. không nén làm vật hy sinh vô ích.
Dương Phàm sắc mặt hờ hững, ôm Tiểu Hán đẩy nàng ra xa ngoài mấy dặm.
Lục Tương trong mắt lộ ra dị sắc, trong lòng khâm phục, gật đẩu nói:
- Không nói đến tu vi địa vị. ngươi đích thật là một người đáng kính nê.
- Dương mỗ chưa bao giờ để ý tới thân phận của Công chúa Tẩn Hân, nàng nếu có thể đổi đãi thẳng thắn thành khẩn như thế. che chở cho một ngoại nhân như ta. Như vậy Dương mỗ. tự nhiên sẽ không để cho nàng thất vọng.
Dương Phàm lạnh nhạt cười, nói với giọng điệu đểu đểu nhưng lại đủ để cho người xúc động.
- Chi tiếc, hôm nay gặp phải ta, ngươi khó thoát khói chết!
Lục Tương nói có vẻ tiếc hận, nếu không phải lập trường đối lập nhau, thậm chí hắn hy vọng có thể kết giao cùng Dương Phàm.