Loại cảm giác nguy cơ cấp bách này. ở thật lâu trước kia hắn đã gặp qua.
ở thời điểm tiến vào Thiên Nhân Mô Thức, vô số sinh mệnh lưu chuyển dao động trong thiên địa cộng hướng, lực lượng cuồn cuộn không ngừng trên thông từ huyệt Bách Hội cho tới huyệt Dũng Tuyẻn phia dưới, khiến cho Dương Phàm nối thông với thiên địa.
Cùng lúc đó, trong phạm vi ngàn dặm, lực lượng mênh mông theo vô số con đường vọt tới. dung nhập vào phiến thiên địa này.
Đây cũng không phải là Bán Thiên Nhân trước kia xuất hiện ở Bắc Tần. mà là chân chính đầy đủ Thiên Nhân Mô Thức.
Hoán Thiên Nhạ trên thòng với vòm trời thiên thu. trên đinh đầu toả sáng hào quang rực rỡ vô hạn, trong phạm vi mấy trăm dặm hông quang như lốc xoáy tụ đến; phía dưới Hôn Căn, nối thông với thổ địa vững chắc tang thương, cộng minh cùng với mạch đập của đại địa. làm cho cả một phương thô địa. trờ thành hậu thuẫn kiên cố nhất của mình.
Đúng lúc này.
“̀m!”
Uy lực mênh mông ngưng tụ ỡ trời cao, từ hư không vô tận buông xuống, với một loại tư thế từ trên cao nhìn xuống, như núi Thái Sơn oanh kích xuống.
Công kích của phần thần lẩn này, so với lẩn vừa rồi không ngờ còn mạnh hơn gấp đôi.
Dương Phàm đột nhiên có cảm giác trong đầu đầy ắp mê muội, chi cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, rên lên một tiếng.
Là đại tu sĩ Hóa Thần, phần thần lực dung nhập hư không, dẫn đường lực lượng thiên địa cùng pháp tắc thông huyền oanh kích xuống, vị trí không gian chỗ Dương Phàm chấn động mành liệt.
“Bịch! Bịch!...”
Dương Phàm liên tục lui về phía sau mấy bước mới đứng vững thân hình, chi là kêu lên một tiếng đau đớn, cũng không hộc máu giống như lân trước.
“Không ngờ không có thương tổn đến hắn?” Lục Tương cảm thấy khó tin. trong mắt hiện lên một tia dị sắc, dùng ánh mắt hoàn toàn mới đánh giá Dương Phàm.
Đồng thời trên hư không chấn động, chi thấy đại địa dưới chán Dương Phàm, vỡ ra từng khoảng cách, dường như dẫn phát tới động đất.
Thì ra, đúng là Dương Phàm dẫn toàn bộ uy lực vào trong thiên địa,.
- Đẻ ta thử lại xem...
Lục Tương dường như có chút không cam lòng, bỗng nhiên nhắm mắt lại, phán thần lực cường đại dung nhập vào hư không thiên địa.
Đột nhiên, trong phạm vi ngàn dặm, trong thiên địa đều ở dưới một áp lực khủngbổ cuồn cuộn.
ở dưới uy lực của phản thần dung hợp hư không sinh ra kia, vô số sinh linh cảm thấy kinh hãi run rẩy. linh hồn sợ run.
“Ẳm!”
Trong thiên địa mênh mông một hư ánh từ trên trời giáng xuống, dẫn tới thiên địa linh khí rung chuyển, chuẩn xác đánh trúng Dương Phàm không sai trật.
Dương Phàm trước đó đã có chuẩn bị. hắn hít sâu một hơi. trên người dâng lên mấy hư ảnh hỏa quang cao tới mười trượng.
Đồng thời, trong cặp đồng tử trong mắt của hắn, cũng hiện lẻn hai vầng mặt trời đó rào rạt thiêu đốt.
“Phù! Vèo! Vèo!”
Hai cổ lực lượng vô hình va vào nhau trên đinh đẩu Duơng Phàm, tiếng linh hồn kêu lên thám thiết liên tục từng tràng, khiến cho người ta sờn tóc gáy.
- Cái gì?
Lục Tương cảm thấy một khí tức bắn tới mang theo hơi lửa nóng, gần như thông qua phản thán vọt vào linh hồn của chính mình.
Mà mặt linh hồn thiên địa kia vô số tiếng kêu la thảm thiết rung chuyển, cũng là lực lượng vô hình của hai người giao kích vào nhau, sinh ra dư ba, thổi quét vài trăm dặm, khiến cho vô sổ sinh linh nhỏ yếu trong nháy mắt từ vong.
Mà là lấy phiến thiên địa chính mình nắm trong tay làm hậu thuần, ở dưới Thiên Nhân Mô Thức thi triển Thái Hư Thần Mâu, cứng rắn chống lại phần thần công kích của Lục Tương.
Tuy rẳng bời vì chênh lệch của lực lượng linh hồn giữa hai người, Dương Phàm không có công kích vào linh hồn của Lục Tương, nhung lại thành công hóa giải nguy cơ lần này. cũng đã có khả năng thực hiện phản kích.
ở trước mặt đại tu sĩ Hóa Thần đinh cấp cao cao tại thượng của Thiên Vân Châu, hắn vẫn thực hiện phản kích.
- Ha ha! Thật thú vị. xem ra ta phái xem ngươi như là một đổi thủ rồi.
Lục Tương thần sắc vẫn ôn hòa bình tĩnh, khóe miệng khẽ nhếch lộ ra một tia ý cười.
Đổi thủ?
Dương Phàm thờ ơ không nói gì.
Trước đó, đối phương hoàn toàn xem hắn như là một con kiến, nắm quyển sanh sát trong tay. quan niệm chi cẩn hội tụ phần thần lực trong ý niệm, liền có thể tiêu diệt hắn.
Trên thực tế. điều này đối phó với tu sĩ Hóa Thần bình thường, thậm chí đại bộ phận cường giá Thông Huyền đều dư sức thực hiện.
ở trước mặt đại tu sĩ Hóa Thần, hết thảy cấp dưới này đều giống như con kiến.
Dương Phàm sau khi đến Đại Tần, từ lâu đã biết được nơi này cũng có một số người tu luyện Cửu u Ma Công.
“̀m!”
Thản thể Ma Thần của Thạch Thiên Hàn cao tới ba trượng, đứng sừng sững trên viễn cổ Cự Thạch Tinh, phát ra ma uy cuôn cuộn hướng thăng lên trời cao.
Cùng lúc đó, một bóng ánh Ma Thần viễn cổ cao tới ba mươi trượng, gia tăng thêm uy lực tinh thần cực lớn trên thán này.
Cho dù lực lượng linh hồn của Thạch Thiên Hàn có chênh lệch cùng cường giả cấp Thông Huyển, nhưng giờ phút này ở dưới gia tăng của bóng ảnh Ma Thần viễn cổ, đã vượt qua khoảng cách của cảnh giới Hóa Thần Kỳ trong đó.
Lục Tương khẽ nhíu mày, uy lực của Thạch Thiên Hàn này sau khi Ma Thần Phụ Thể, còn cường đại hơn rất nhiêu so với dự đoán của hắn, bất luận về cảnh giới, hay nói riêng về gia tăng uy lực tinh thần này. đểu cao vượt hơn cấp Thông Huyền bình thường, thậm chí tiếp cận đại tu sĩ Hóa Thản hắn.
Lúc này, hắn không chỉ có chút hơi hối hận, chính mình dường như có điểm xem thường đối phương, không nên cấp thòi gian cho Thạch Thiên Hàn hoàn thành Ma Thản Phụ Thể.
Sau khi Thạch Thiên Hàn Ma Thần Phụ Thể xong, lòng tin của Dương Phàm tăng nhiều, thảm suy tính trong khoảng thời gian ngắn hăn là đủ đê địch nôi cùng Lục Tương.
- Động thủ!
Dương Phàm vừa động ý niệm, thản thể Ma Thần kinh khiếp lòng người của Thạch Thiên Hàn, mang theo bóng ành Ma Thân thật lớn. cùng nâng bản tay lên. hung hăng đánh ra một quyền.
Sau khi trải qua Ma Thần Phụ Thể. chẳng những pháp lực lực lượng khí lực của Thạch Thiên Hàn tăng nhiêu, mà trong bản tay không lồ đó, ân chứa uy lực tinh thân gia tăng của Ma đầu thượng giới, lúc này đã tương đương với phần thần lực của Lục Tương.
- Ma Thần Phụ Thể của ngươi, một thản thần lực cường đại. nhưng không thuộc về chinh mình, càng không thể khống chế như ý, nếu không thật đúng là có cơ hội chống lại cùng ta thêm chút nữa.
Lục Tương thản nhiên cười, thản hình lại lướt vèo trên hư không, liên tục công kích mấy lân muốn đánh cho Thạch Thiên Hàn bị thương.
Tuy 1‘ẳng tạm thời không có tạo thành nguy cơ trí mạng đối với Thạch Thiên Hàn Ma Thần Phụ Thể. nhưng áp chế trên tâm lý. cũng không để đối phương lạc quan.
Đồng thời, Thạch Thiên Hàn ỡ bên kia, cũng phát động công kích mãnh liệt nhất, bóng ảnh Ma Thân theo đó rít gào rống giận mà đến.
Lục Tương lộ thần sắc thận trọng, cũng không kinh hoảng, chi thấy hắn đứng giữa không trang, lực lượng mãnh liệt của phần thần thông huyền, ngưng tụ ra hai tay, trong hư không quanh mình hắn cũng vọt tới một cổ lực lượng rót vào trong đó.
Khi hai mặt công kích áp bách mà đến. Lục Tương quát lớn một tiếng nổ vang như sấm
Tiểu Hân ở xa xa đang xem cuộc chiến, kinh hãi nan sợ. trái tim như muốn nhảv vọt ra ngoài. Thực lực của đại tu sĩ Hóa Thần còn cường đại hơn nhiều, so với trong tường tượng của nàng.
- Quá nhiên không hổ là đại tu sĩ Hóa Thần, chẳng những phát huy uy lực phần thần, lại lấy phập tắc Thông Huyền dẫn đường lực lượng của hư không.
Vân tướng Lục Tương kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lảo đảo một cái, khí huyết bốc lên, không nhịn được phun ào ra một búng máu, sắc mặt trắng bệch, bay vụt ra ngoài mấy dặm, khó khăn lắm mới ổn định thân hình.
Khuôn mặt tuấn lãng của hắn, không ngừng biển đổi. nhìn về phía Dương Phàm với vẻ kinh hãi khó có thể tin.
Thiên nhân một kích vừa rồi kia bộc phát ra lực lượng quả thực đáng sợ. giết chết Thòng Huyển giả cũng không thành vấn để.
Nhưng khiển cho Lục Tương khiếp sợ nhất chính là, một kích như thần đến kia, biến bình thường thành thân kỳ, ân chứa cảnh giới cực cao. cộng thêm thòi cơ ra tay cực kỳ xảo diệu, gần như khiến hắn không còn mảy may lực phòngbị. muốn né tránh cũng không được.
Dương Phàm thì lại thẩm than trong lòng, ở vào cục diện bất lọi như thế. đối phương còn có thể lấy công t hay thủ, dùng cái giá phải trừ ít nhất tiẻp được Thiên nhân một kích của mình.
- Thật không nghĩ tới, ngươi lại có thể làm cho ta cảm nhận được cảm giác bị thương...
Lục Tương khẽ hít một hơi. nhắm mắt lại. dường như đang thưởng thức điểu gì.
Đối với Vân tướng Lục Tương mà nói. ỡ Thiên Vân Châu hắn cao cao tại thượng, trừ Lục Vân Hâu, hắn chính là người mạnh nhất.
ở trong năm tháng dài dằng dặc, người có thể đánh cho hắn bị thương, có thể đếm được trên đẩu ngón tay, nói không ngại phóng đại cho dù chi là vết thương nhẹ.
Lục Tương mở mắt. nhìn thẳng vào Dương Phàm, trong ánh mắt có vài tia phúc tạp: mấy trăm năm đến nay người đâu tiên đánh cho hắn bị thương, nhưng lại chi là một gã tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ.
Hắn mơ hỗ cảm thấy được, tiềm lực của người này đạt tới một mức độ khiến cho người ta sợ hãi, Ngay cả Vu Tôn trong truyển thuyết sau lưng Thiên Võng, cũng muốn đưa hắn vào chỗ chết.
Nhưng mà, tuy rẳng hắn có lực lượng tính áp đảo, đặc biệt là lực lượng linh hồn. nhưng dưới tinh huống Dương Phàm dung hợp thiên địa, nhiêu nhất chi có thể tạo thành một chút thương tổn rất nhỏ cho hắn. Nhưng đối với hắn có được thản thể bất diệt mà nói vẫn còn xa không đủ.
- Hừ! Một khi đã như vậy, Hãy để ta nhìn xem, cực hạn khôi phục của ngươi là bao nhiêu?
Phán thần của Lục Tương dẫn đường pháp tắc Thông Huyền, áp chế cả phiền hư không này. Dương Phàm không thể bò chạy.
Chi thấy Thiên Vũ Y trên người hắn phần hoá ra mấy chục tia sáng óng ánh như tơ. “Vù vù” mấy tiếng, cuốn lấy Dương Phàm đang phi thân chạy trốn.
Chợt, quạt lông trong tay hắn vung lên. mấy lông vũ giống như băng giống như mây, đâm vào trong cơ thể Dương Phàm.