Nguồn: read.st
Cô gái nghe lời Lưu Vĩ nói, ý cười nơi khóe miệng càng sâu thêm mấy phần, nhưng lại không mở miệng nói gì, an an tĩnh tĩnh đứng ở một bên, nhìn Tôn Triết xoay người mở cửa xe, lúc này mới vòng sang một bên ngồi vào trong xe.
Tôn Triết không ngờ cô gái lại làm ra chuyện như vậy, sắc mặt đã trầm xuống. Lưu Vĩ ngồi phía trước nhìn một màn này trong lòng cũng giật mình một cái, vừa định nói gì đó, nhưng lại thấy Tôn Triết ra hiệu bằng tay về phía mình.
"Lái xe về!" Bây giờ đã rất muộn rồi, Tôn Triết cũng không có tinh lực để dây dưa với một cô gái. Nếu bị người khác chụp được cảnh mình khuya như vậy còn ở trên đường lôi lôi kéo kéo với cô gái, tin tức ngày mai còn không nhất định sẽ viết như thế nào. Vươn tay nhẹ nhàng ấn ấn thái dương, Tôn Triết lúc này mới chầm chậm nhắm mắt lại.
Nhưng Tôn Triết làm sao cũng không ngờ tới, cô gái mà mình đã cứu căn bản là không có ý định muốn về nhà. Nửa giờ sau, hai người đối mặt đứng ở trong phòng khách, sắc mặt Tôn Triết càng thêm âm trầm khó coi.
"Ta nhắc lại một lần nữa! Đi ra ngoài!"
"Nhà ngươi nhiều phòng như vậy, để ta ở một cái, cái này chắc không có gì chứ? Ta có thể trả phí thuê phòng cho ngươi, thế nào?" Cô gái quay đầu nhìn toàn bộ căn phòng, khẽ nói một câu, hoàn toàn không để bộ dạng lạnh lùng của Tôn Triết ở trong lòng. Hoàn hồn nhìn thoáng qua nam nhân đứng trước mặt, cô gái khẽ cười ra tiếng, trực tiếp xoay người đi về phía căn phòng trên lầu, "Chính ta sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, ngươi không cần lo lắng, trời không còn sớm rồi, ngươi trở về phòng nghỉ ngơi đi."
Nghe tiếng đóng cửa từ trên lầu truyền đến, Tôn Triết lúc này mới đột nhiên hoàn hồn, nghĩ đến những lời cô gái vừa nói, sắc mặt lại trầm xuống mấy phần. Vươn tay nhẹ nhàng ấn ấn thái dương của mình, Tôn Triết cũng không nói thêm gì nhiều, trực tiếp đi lên lầu.
Chỉ một tiểu cô nương, chắc không gây ra chuyện gì quá lớn. Nhìn cánh cửa phòng phía trước đang đóng chặt, lông mày Tôn Triết chỉ hơi nhíu lại một chút, ngay sau đó liền trở lại bình thường.
Mấy ngày tiếp theo, phía Tôn Diệu Huy vẫn luôn không có động tĩnh gì. Tôn Triết cũng âm thầm một mực cùng Trần Tuyết Nhi giữ liên lạc. Sau một khoảng thời gian tiếp xúc, Tôn Triết ngược lại là đối với Trần Tuyết Nhi buông xuống một chút cảnh giác, nhưng sợi dây trong lòng lại vẫn căng thẳng.
Lật xem văn kiện đặt trên mặt bàn, Tôn Triết nâng đầu nhìn thoáng qua lịch, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, phía Tôn Diệu Huy bước kế tiếp sẽ làm ra chuyện gì. Nghe điện thoại nội bộ trên bàn đổ chuông, Tôn Triết trực tiếp vươn tay cầm lấy.
"Lên đây một chuyến!" Nghe âm thanh nam nhân ở đầu dây bên kia điện thoại, Tôn Triết sửng sốt một chút, hơi cầm điện thoại ra xa một chút, lông mày cũng nhíu lại. Bây giờ lúc này, Tôn Diệu Huy gọi mình lên, Tôn Triết thực sự nghĩ mãi mà không rõ sẽ là vì chuyện gì.
Hít một hơi thật sâu, Tôn Triết từ trên ghế đứng lên, vươn tay sửa sang y phục của mình, lúc này mới bước nhanh đi ra ngoài. Đi ngang qua công thất của Trần Tuyết Nhi, nhìn nữ nhân vẫn ngồi ở đó nhìn văn kiện, nghi vấn trong lòng Tôn Triết lại sâu thêm mấy phần.
Bây giờ Trần Tuyết Nhi mới là Tổng giám đốc của Tôn thị, Tôn Diệu Huy gọi mình lên như vậy, nhưng lại không thông báo cho Trần Tuyết Nhi. Xem ra chuyện này hẳn là chuyện nội bộ của Tôn thị, Tôn Diệu Huy trong lòng vẫn biết chừng mực. Nghĩ đến đây, lòng Tôn Triết vẫn luôn phiền muộn ngược lại thoáng được khai thông một chút.
"Tổng giám đốc, ngài tìm ta?" Dù sao cũng ở công ty, lại thêm bây giờ có quá nhiều ánh mắt đang nhìn mình, Tôn Triết không muốn vì những chuyện nhỏ nhặt mà bị người khác lời ra tiếng vào. Những xưng hô này ngược lại là vẫn luôn không thay đổi.
Nhưng lời vừa dứt, nhìn nam nhân trước mặt Tôn Diệu Huy, Tôn Triết sửng sốt một chút, đóng cửa công thất lại, lúc này mới khẽ nói, "Vị này là......?"
"Lưu Quyền, vị này chính là Tôn gia chủ phải không, cửu ngưỡng đại danh." Lưu Quyền nghe âm thanh, khóe miệng hơi lộ ra một tia ý cười, lúc này mới từ trên ghế đứng lên, khom người nhẹ về phía Tôn Triết.
"Gọi ngươi qua đây đúng lúc là có chuyện thương lượng một chút với ngươi, mà lại là liên quan đến cổ phần. Vừa rồi Tiểu Lưu đã nói với ta rồi, ta thấy đề nghị này không tồi. Nhưng toàn bộ Tôn thị, tỉ trọng cổ phần trong tay ngươi là thứ hai, ta thấy chuyện này, ngươi cũng cần thiết biết."
Tôn Diệu Huy ngồi trên ghế, nhìn bộ dạng Tôn Triết trong lòng chính là phiền muộn không tên. Nếu như vừa rồi không phải Lưu Toàn đưa ra muốn gặp Tôn Triết một chút, chuyện này căn bản là không cần thiết phải nói cho hắn biết. Dù sao người phụ trách Tôn thị là chính mình, chuyện nhập cổ phần như thế này căn bản là không có gì cần thiết phải đi thông báo cho một Phó Tổng giám đốc.
"Ta trước đó đã xem qua tất cả hoạt động hạng mục gần đây của công ty, ta biết vấn đề duy nhất của các ngươi bây giờ, chính là vốn. Điểm này ta nói không sai chứ?" Lưu Quyền nhìn ánh mắt cảnh giác của Tôn Triết, ý cười trên mặt lại sâu thêm mấy phần, chầm chậm đi về phía nam nhân.
"Ta hôm nay qua đây, chính là có thể cung cấp cho các ngươi một khoản tiền." Lưu Quyền cầm lấy văn kiện đặt trên ghế sofa ở một bên, thuận tay đưa đến trước mặt Tôn Triết, "Yêu cầu duy nhất của ta, chính là ta muốn nhập cổ phần vào công ty. Trước khi đến ta đã tính toán qua, sẽ không yêu cầu nhiều, ta chỉ cần 10%, thế nào? Tôn gia chủ, giao dịch này chắc là có lời chứ?"
Tôn Triết nghe lời nam nhân nói, lại nhìn văn kiện trong tay, lông mày càng nhíu thành bánh quai chèo. Vốn dĩ còn tưởng là Tôn Diệu Huy lại muốn làm khó mình, nhưng lại không ngờ tới, lại chiêu mộ thêm một ngoại nhân. Phía Trần Tuyết Nhi vừa mới sửa sang rõ ràng, bây giờ lại đến một Lưu Quyền, vậy mà trực tiếp muốn cướp đoạt cổ phần.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tôn Triết càng thêm phiền muộn, không biết Tôn Diệu Huy nghĩ như thế nào. Nếu như Lưu Quyền là người của Tôn Diệu Huy, bộ dạng này Tôn Triết vẫn có thể tiếp nhận. Nhưng nếu như là như vậy, chuyện này, Tôn Diệu Huy căn bản cũng không sẽ để mình biết. Nhìn bộ dạng nam nhân trên mặt mang ý cười, Tôn Triết trực tiếp ném văn kiện sang một bên.
"Tôn gia chủ đây là có ý gì? Có chỗ không ổn nào sao, chúng ta có thể thương lượng lại từ đầu?" Lưu Quyền một mực chú ý sự thay đổi biểu lộ của Tôn Triết, nhìn động tác này của nam nhân, lúc này mới trầm giọng hỏi ra, hiển nhiên là đã ngờ tới Tôn Triết sẽ có phản ứng như vậy.
"Không cần thương lượng." Không biết chuyện gì, nhìn ý cười trên mặt Lưu Quyền, trong lòng Tôn Triết chính là phản cảm không tên. "Lưu tiên sinh, có lẽ ta có thể nói với ngài như vậy, chuyện này không có gì đáng thương lượng, ngài cứ tự nhiên." Nói xong câu cuối cùng, Tôn Triết trực tiếp nghiêng người, nhường ra hướng cửa. Không biết Tôn Diệu Huy trong lòng nghĩ như thế nào, Tôn Triết tuyệt đối sẽ không phân chia cổ phần của Tôn thị ra nữa.
------oOo------