Nguồn: read.st
"“Xem ra Tôn gia chủ hôm nay tâm tình không tốt, vậy thì ta hôm nào hãy đến trò chuyện chút với ngươi thật chi tiết.” Lưu Quyền nhìn thấy sắc mặt Tôn Triết âm trầm, lại một lần nữa nhặt lên văn kiện vừa bị Tôn Triết ném ở một bên, trầm giọng nói một câu."
"Quay người nhìn dáng vẻ Tôn Diệu Huy, tựa hồ là đã tức giận, Lưu Quyền hơi nhướng mày một chút, nhưng lại không mở miệng nói gì, chỉ hơi khom người về phía người đàn ông, sau đó liền đi ra ngoài."
"“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì! Tôn Thị bây giờ tình hình thế nào, ngươi có rõ ràng hay không, cơ hội thật vất vả mới có được, cứ thế này bị ngươi đuổi đi mất rồi!”"
"Tôn Diệu Huy nhìn Lưu Quyền rời đi, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, trực tiếp cầm lấy gạt tàn thuốc đặt trên mặt bàn, ném về phía Tôn Triết ở cách đó không xa, giờ phút này hiển nhiên không còn bận tâm gì nữa, “Ta tốn hết tâm tư giúp ngươi công ty quản lý, ngươi cứ như vậy tựa như là ta sẽ hại ngươi vậy, Tiểu Triết, ngươi quá khiến ta thất vọng rồi!”"
"Tôn Triết nghe Tôn Diệu Huy trầm giọng trách cứ, trong lòng càng thêm phiền muộn, vươn tay nhẹ nhàng đè một cái mi tâm, “Chuyện này không có chỗ thương lượng, cổ phần tuyệt đối không có khả năng chuyển cho một ngoại nhân!” Từ từ ngẩng đầu nhìn Tôn Diệu Huy, Tôn Triết lúc này mới trầm giọng nói một câu."
"“Ngươi có biết hay không tình hình công ty hiện tại, cổ phần sau này cũng có thể thu hồi, bây giờ vốn đã xoay sở khó khăn, cơ hội tốt như vậy cứ để ngươi phí công lãng phí!” Tôn Diệu Huy không ngờ, Tôn Triết lại dám nói chuyện với hắn như vậy, hơn nữa nhìn sắc mặt âm trầm của người đàn ông, không biết chuyện gì, trong lòng lại có chút sợ hãi."
"“Tổng giám đốc, tôi vừa mới…” Trần Tuyết Nhi vừa đẩy cửa vào, liền nhìn thấy Tôn Triết và Tôn Diệu Huy hai người khí thế căng thẳng, sửng sốt một chút, lập tức minh bạch tình hình hiện tại, lúc này mới bước nhanh đi về phía Tôn Diệu Huy, “Tổng giám đốc, tôi vừa nghe được tin tức, vị Lưu tiên sinh kia đâu rồi, tôi có thể nói chuyện một chút với anh ấy.”"
"Nhìn thấy Trần Tuyết Nhi đi tới, sắc mặt Tôn Diệu Huy thoáng dịu đi một chút, không khách khí trừng Tôn Triết một cái, lúc này mới ngồi xuống trên ghế, “Ngươi hỏi hắn! Đều là chuyện tốt lành hắn làm! Cơ hội uổng phí cứ như vậy mà lãng phí mất rồi!”"
"Đến công ty lâu như vậy, Trần Tuyết Nhi tuy rằng biết hai người này có mâu thuẫn, thế nhưng lại không ngờ tới, Tôn Diệu Huy lại dám thể hiện ra trước mặt của mình, cô hơi nhíu mày một cái, khi quay đầu lại thì nhìn thấy Tôn Triết đã trực tiếp kéo cửa đi ra ngoài."
"Khom người về phía Tôn Diệu Huy, Trần Tuyết Nhi vội vàng đuổi theo, nhìn bóng lưng người đàn ông phía trước, thật sự không có biện pháp, Trần Tuyết Nhi lúc này mới hô lên, “Tôn Triết!” Bước chân dưới chân cũng nhanh hơn mấy phần, thấy tầng này không có mấy người, cô liền trực tiếp kéo Tôn Triết đi về phía cầu thang ở một bên."
"“Anh nên biết tình hình hiện tại, chỉ cần có vốn, vụ án xác nhập phía sau liền có thể tiến hành bình thường, chuyện cổ phần chúng ta có thể một lần nữa thảo luận, đến lúc đó Tôn Thị cường đại lên, chẳng lẽ còn không thu hồi được một phần cổ phần sao?” Trần Tuyết Nhi dĩ nhiên là biết Tôn Triết vì sao lại tức giận như vậy, cô hạ giọng khuyên nhủ."
"“Nếu anh thật không tiện mở miệng, tôi có thể giúp anh đi cùng…”"
"“Không cần.” Tôn Triết nhíu chặt lông mày, nhìn Trần Tuyết Nhi trước mặt, trực tiếp ngắt lời cô, “Chuyện này không có chỗ thương lượng, vấn đề vốn ta sẽ giải quyết, cổ phần tuyệt đối không thể phân đi ra!” Tôn Triết căn bản là không cho Trần Tuyết Nhi cơ hội nói chuyện nữa, trực tiếp nghiêng người đi ra ngoài."
"Vừa mới vươn tay muốn kéo cửa ra, nhưng không biết tại sao, lại vô thức nghiêng đầu, nhìn sườn mặt Trần Tuyết Nhi, lông mày Tôn Triết lại nhíu chặt thêm mấy phần, tựa hồ là nhớ tới điều gì đó, nhưng lại không mở miệng nói ra một câu nào, trực tiếp rời đi."
"Một đường nhíu chặt lông mày trở về phòng làm việc, trong đầu Tôn Triết hiện lên đều là thân ảnh Trần Tuyết Nhi vừa rồi, không biết chuyện gì, hôm nay nhìn lại như vậy, càng là cảm thấy, người phụ nữ vô tình nhìn thấy trong quán bar ngày đó, chắc hẳn chính là Trần Tuyết Nhi."
"Nghĩ đến đây, trong lòng Tôn Triết lại càng thêm mấy phần phiền muộn, hắn từ từ ngồi xuống trên ghế, nhưng nhìn văn kiện đặt trên mặt bàn trước mặt, lại không còn nửa phần tâm tình, cầm bút không ngừng xoay, luôn cảm thấy Trần Tuyết Nhi không đơn giản như vậy, hồi tưởng lại tình cảnh Trần Tuyết Nhi ngày đầu tiên đến công ty, lại thêm biểu hiện trong khoảng thời gian này, tựa hồ là có vấn đề ở đâu đó, nhưng nhất thời, Tôn Triết cũng nghĩ không ra điều gì."
"Hít một hơi thật sâu, Tôn Triết không khỏi lung lay đầu, không muốn để bản thân suy nghĩ những chuyện này, vừa mới từ chối một cơ hội tốt, Tôn Diệu Huy tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, điều Tôn Triết bây giờ phải giải quyết chính là vấn đề vốn của Tôn Thị, nhưng hắn bây giờ phải lấy đâu ra khoản tiền lớn đó."
"Vừa mới thu hồi suy nghĩ, một giây sau lại đột nhiên nâng đầu lên, yên lặng nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, sắc mặt Tôn Triết càng là âm trầm khó coi."
"Ngày đó trong quán bar không chỉ có một mình Trần Tuyết Nhi, chuyện này Tôn Triết một mực không để ở trong lòng, nhưng một phen lời nói vừa rồi của Trần Tuyết Nhi, lại khiến hắn sinh lòng nghi ngờ, buổi tối ngày hôm ấy, khi hắn đi vệ sinh vô tình va vào một nam nhân, vốn dĩ đã uống nhiều rồi, Tôn Triết cũng đã nói xin lỗi, đối phương dĩ nhiên sẽ không nói gì, lúc đó hắn nhìn sang một cái, lại cảm thấy nam nhân kia càng giống như là Mạc Tử Hằng, nhưng lúc đó người qua lại nhiều như vậy, sau đó lại cùng Khổng Bằng trò chuyện những chuyện khác, chuyện này, Tôn Triết cũng không suy nghĩ nhiều."
"Bây giờ xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại, Tôn Triết trong lòng lúc này mới cảm thấy kỳ quái, Trần Tuyết Nhi và Tôn Triết đồng thời xuất hiện trong quán bar, chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy, tựa vào lưng ghế dựa phía sau, Tôn Triết hơi nheo mắt, nghĩ đến dáng vẻ Trần Tuyết Nhi ngày đầu tiên ở trong phòng làm việc của mình, tựa hồ tất cả đều đã có chuẩn bị."
"Bản thân mình từ chối rõ ràng như vậy, thế mà Trần Tuyết Nhi căn bản là không để ở trong lòng, trong buổi dạ tiệc tiếp theo còn lấy lại văn kiện, muốn đạt được tín nhiệm của mình, lúc đó, Tôn Triết càng nhiều hơn là kinh ngạc, cũng không nghĩ tới một vấn đề mấu chốt, Trần Tuyết Nhi vừa mới vào công ty, chuyện Tôn Diệu Huy lấy đi văn kiện của mình, chỉ có hai người bọn họ biết, Trần Tuyết Nhi lại nghe nói từ đâu?"
"Nghĩ đến đây, khóe miệng Tôn Triết không khỏi kéo ra một tia cười lạnh, “Mạc Tử Hằng, tất cả những điều này đều là ngươi đã lên kế hoạch tốt rồi phải không.” Trong khoảng thời gian này Mạc Tử Hằng không có động tĩnh gì, Tôn Triết còn tưởng hắn thật sự đã thành thật, không ngờ tới, bây giờ lại còn dùng ra thủ đoạn như vậy, hắn nhưng là thật sự bội phục Mạc Tử Hằng rồi, hao tâm tổn trí tìm một mỹ nhân đưa đến bên cạnh mình."
------oOo------