Nguồn: read.st
Tôn Triết bước nhanh đi ra ngoài phòng làm việc, nhìn Trần Tuyết Nhi đang cùng nhân viên bên ngoài giao phó công chuyện, trong ánh mắt càng là nhiều thêm mấy phần phiền muộn. Lúc đầu, hắn thật sự còn tin tưởng Trần Tuyết Nhi sẽ giúp mình, bây giờ xem ra, bất quá tất cả những điều này đều là giả dối mà thôi. Cũng may mà bây giờ phát hiện sớm, bằng không đến lúc đó lại sẽ gây ra chuyện.
Tôn Triết cũng không chỉ rõ nói ra điều gì, cũng là muốn nhìn một chút Mạc Tử Hằng phí hết tâm tư suy nghĩ những điều này rốt cuộc là muốn làm gì. Nhìn cử động gần đây của Trần Tuyết Nhi, mục tiêu của Mạc Tử Hằng hẳn là sẽ không chỉ là một Tôn thị.
Trần Tuyết Nhi giao phó xong công tác muốn trở về phòng làm việc, liền nhìn thấy Tôn Triết đứng ở cửa nhìn mình, hơi sửng sốt một chút. Nhìn ánh mắt của nam nhân, nhất thời Trần Tuyết Nhi không phản ứng kịp đây là chuyện gì. Một giây sau, liền nhìn thấy Tôn Triết vậy mà lại nở nụ cười với mình, trong lòng Trần Tuyết Nhi càng cảm thấy kỳ quái, nhưng lại cũng không tiện nói gì, chỉ hơi gật đầu, rồi đi về phía phòng làm việc.
Phát hiện ra chuyện như thế này, cũng coi như là có thể khiến mình có một sự phòng bị, một bụng tức giận bị Tôn Diệu Huy chọc cho, cũng quên bẵng đi.
Chờ xử lý xong chuyện của công ty bên này, Tôn Triết vừa vặn đem xe dừng ở biệt thự, lúc này mới nhớ tới nữ học sinh mấy ngày trước đó.
Nhiều ngày như vậy đã qua, Tôn Triết căn bản là không biết cô gái đó tên là gì. Nhìn thoáng qua thời gian, Tôn Triết đậu xe xong, lúc này mới bước nhanh đi về phía bên trong biệt thự.
Thế nhưng lại không nghĩ tới, vừa mới đi đến cửa, liền nhìn thấy tờ giấy dán trên cửa. Nhìn những chữ viết ở phía trên, lông mày của Tôn Triết hơi nhíu lại một chút, trực tiếp vươn tay xé tờ giấy xuống.
"Cảm ơn đã chiêu đãi mấy ngày nay, phí chỗ ở tôi đã đặt ở trong phòng khách rồi, lần sau gặp lại." Xuyên thấu qua những chữ viết ở phía trên, tình hình tiểu cô nương lần đầu tiên đi theo mình trở về, vẫn có thể hiện ra trước mắt mình. Ý thức được mình đang nghĩ gì, Tôn Triết không khỏi lắc đầu.
Nhìn tiền đặt trên bàn trà, khóe miệng của Tôn Triết không khỏi kéo ra một tia ý cười, ngay sau đó liền che giấu xuống dưới. Từ trong túi lấy ra điện thoại, trực tiếp gọi một số, "Bảo người đến biệt thự của tôi thu thập một chút."
Sở dĩ có thể khiến tiểu cô nương ở đây lâu như vậy, Tôn Triết cũng là rảnh rỗi không có việc gì làm, dù sao cũng chỉ là một cô gái, cũng không gây ra được chuyện gì.
Một tiếng đồng hồ sau, nhìn biệt thự đã sửa sang xong, tâm tình của Tôn Triết cũng dường như tốt hơn, nhìn người hầu rời đi, lúc này mới xoay người đi về phía thư phòng trên lầu.
Chuyện của Trần Tuyết Nhi mình bây giờ đã rõ ràng, cái có thể làm cũng chỉ là tĩnh quan kỳ biến, thật tốt đợi xem phía Mạc Tử Hằng sẽ có động tĩnh gì. Còn như Tôn Diệu Huy...
Nghĩ đến chuyện buổi sáng hôm nay ở công ty, sắc mặt của Tôn Triết lại trầm xuống mấy phần, trong mặt mày hoàn toàn thấu lộ sự không kiên nhẫn. Hiện tại tình cảnh của hắn đích xác là rất gian nan, không chỉ là muốn phòng bị người ngoài, ngay cả người trong công ty cũng còn phải cẩn thận. Cứ như vậy tiếp tục, thật sự muốn lấy lại công ty, xem ra còn phải đợi thêm một đoạn thời gian.
Trước mắt duy nhất phải làm, chính là vấn đề tiền vốn. Nghĩ đến đây, Tôn Triết vươn tay phiền não sửa lại tóc. Chuyện này càng là khó giải quyết, hiện tại công ty đích xác là xuất hiện vấn đề tiền vốn, nhưng lại cũng không giống như Tôn Diệu Huy nói khó khăn đến vậy. Thật sự là không biết Tôn Diệu Huy ở phía đó lo lắng cái gì.
"Lưu Quyền?" Tôn Triết ngồi tại chỗ, trong miệng thì thầm niệm tên này, trong lòng càng cảm thấy kỳ quái. Nếu nói thật sự muốn nhập cổ phần công ty, nhưng mà Lưu Quyền này mình từ trước đến nay chưa từng gặp qua, càng là chưa từng nghe nói qua. Đối với một người không rõ lai lịch như vậy, Tôn Triết trong lòng vẫn là không yên lòng.
Nghĩ đến thái độ của nam nhân hôm nay, không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là vẫn sẽ lại đến. Nghĩ đến đây, Tôn Triết ngồi thẳng người, mở máy tính trước mặt, muốn lại tra một chút thông tin của người này.
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Tôn Triết chỉ là tìm được một tấm ảnh trên mạng. Không biết tại sao, nhìn vẻ mặt nam nhân mang theo nụ cười, trong lòng Tôn Triết càng cảm thấy phiền muộn.
Nghiêng đầu nhìn thoáng qua thời gian, Tôn Triết chính là muốn xuống lầu pha một ly cà phê, nhưng vừa mới từ trên ghế đứng lên, liền nghe thấy tiếng vang bên ngoài cửa. Tôn Triết hơi sửng sốt một chút, sắc mặt cũng từng chút từng chút trầm xuống.
Xoay xoay cổ, khóe miệng của Tôn Triết vậy mà lại nhếch lên một tia ý cười. Bất kể là người do ai phái tới, hôm nay rốt cuộc là muốn xem thật kỹ, là ai mà nóng lòng như vậy.
Cố ý thả nhẹ bước chân, Tôn Triết bước nhanh đi đến bên tường, vươn tay tắt đèn phía trên, cả biệt thự trong nháy mắt liền tối sầm xuống, chỉ là nghe thấy âm thanh sột sột soạt soạt từ bên ngoài truyền vào.
Ghé vào cửa nghe rất lâu cũng không có động tĩnh gì, lông mày của Tôn Triết không khỏi nhíu lại một chút. Hắn vừa rồi nghe không sai, trong căn phòng này nhất định vẫn còn có một người, nhưng mà bây giờ tại sao lại không có tiếng động? Đột nhiên nhớ tới văn kiện Trần Tuyết Nhi ngày đó giúp mình lấy về, vừa lúc lại bị mình đặt ở trong tủ đầu giường. Chẳng lẽ lại là người Tôn Diệu Huy phái tới, Tôn Triết không kịp nghĩ nhiều gì, liền nhẹ nhàng mở cửa phòng, đi ra ngoài.
Dán sát vào chân tường, Tôn Triết cũng là thu liễm khí tức của mình. Từ khi trong cơ thể có chân khí, Tôn Triết từ trước đến nay chưa từng cảm thấy thoải mái như vậy.
Nhìn phía trước chính là phòng của mình, trong lòng Tôn Triết cũng là nhiều hơn một phần cẩn thận. Bất kể như thế nào, hôm nay nhất định phải bắt được người này, mấy lần muốn ra tay với mình, Tôn Triết vào lúc này, cảm thấy không thể nương tay nữa.
Lặng lẽ thò đầu ra, liền nhìn thấy một bóng đen chính đang ngồi xổm ở trước giường của mình không biết là đang lục lọi cái gì ở đó. Mắt của Tôn Triết hơi híp híp lại, đề một hơi chân khí, lúc này mới đi về phía bên trong căn phòng.
Nam nhân chính là nhìn văn kiện mình vừa mới lấy được, lại thêm lúc mình vừa mới đi tới, nhìn biệt thự căn bản cũng không có bật đèn sáng, cũng không nghĩ tới, Tôn Triết vậy mà lại ở đây.
Thế nhưng trong lòng cũng là lo lắng sẽ bị người khác phát hiện, nhanh chóng cất kỹ văn kiện, chính là muốn trực tiếp từ trên cửa sổ lật qua xuống dưới. Vừa mới đứng người lên, liền cảm nhận được một luồng xung kích truyền tới từ phía sau, nam nhân theo bản năng né sang một bên.
"Buông đồ xuống!" Tôn Triết không nghĩ tới, người đi tới vậy mà vẫn còn có mấy chiêu. Trầm giọng nói một câu, hắn cũng không muốn làm lớn chuyện, chỉ cần có thể buông văn kiện xuống, nói ra là ai sai sử, Tôn Triết cũng sẽ không làm khó dễ. Nhìn bóng đêm thấm vào, Tôn Triết biết, người này căn bản là cái gì cũng sẽ không nói.
Một giây sau, liền nhìn thấy nam nhân trực tiếp chạy về phía cửa sổ đó. Tôn Triết trực tiếp cầm lấy lọ hoa bên tay ném qua, thừa dịp nam nhân né tránh, trực tiếp bắt được bả vai của nam nhân.
------oOo------