"Báo cáo, thượng quan! Thành Kayanza đã bị hạ, hiện binh sĩ ta đang quét dọn chiến trường." Người phụ trách bẩm báo với Yarman.
“Rất tốt, mọi người đã vất vả rồi. Với chiến thắng vang dội lần này, tối nay tất cả được thêm suất ăn.” Yarman nói.
Trận Kayanza là trận đánh lớn đầu tiên trong chiến dịch thôn tính vùng Tây Bắc. Dù kẻ địch thể hiện kém cỏi khiến một số tên hiếu chiến cảm thấy chưa thỏa mãn, nhưng sau nhiều ngày mới gặp được một trận đánh tạm gọi là "ra trò" cũng coi như có chút hứng thú.
Yarman bước đi trên con phố hỗn loạn của Kayanza. Đồ đạc trên phố đổ ngổn ngang, cánh cửa một số ngôi nhà bị tháo mất, hai bên đường còn đặt mấy xác người.
Quan sát kỹ sẽ thấy, không có ai chết vì trúng đạn. Trên làn da đen nhẻm vẫn còn dấu bùn của dấu chân, rõ ràng là bị đám người hoảng loạn giẫm đạp mà chết.
Trước khi quân Đông Phi tiến vào Kayanza, những thổ dân chết vì giẫm đạp đã nằm la liệt khắp phố. Binh lính Đông Phi sau khi vào thành mới khiêng xác chết xếp gọn ven đường.
Xét về diện tích, Kayanza nếu đặt ở châu Âu thì chỉ tương đương một thị trấn nhỏ, vì vậy dân cư có thể trốn chạy trong thời gian ngắn. Nhưng khi quá đông người dồn vào không gian nhỏ, nhất là thành chỉ có bốn cổng, ba phía bị quân Đông Phi phong tỏa, chỉ còn cửa bắc mở lối thoát, thảm kịch giẫm đạp là điều không thể tránh khỏi. Cả thành phố là một cảnh tượng hoang tàn.
Sau khi kiểm kê chiến trường, quân Đông Phi thu được kết quả như sau: cửa thành phía nam bị đánh sập, đè chết 7 kẻ địch; trong thành có 12 người bản địa chết do giẫm đạp; quân Đông Phi bắn chết 16 người; bắt làm tù binh 47 thổ dân bị thương và trẻ em (không kịp chạy).
Quân Đông Phi không một ai thương vong, chiếm được một tòa thành trống rỗng, đẩy mặt trận tiến sâu hơn về phía Vương quốc Rwanda, hoàn thành nhiệm vụ trục xuất dân bản địa Kayanza.
...
Sau khi hạ thành Kayanza, Vương quốc Burundi coi như diệt vong. Từ đây trở đi, quân Đông Phi sẽ không gặp phải kháng cự đáng kể nào trên lãnh thổ Burundi.
Từ Kayanza đi về phía Bắc chỉ khoảng hơn chục cây số là đến biên giới giữa Vương quốc Rwanda và Burundi. Vì vậy, trận Kayanza cũng đánh dấu giai đoạn kết thúc chiến trường Burundi.
So với chiến trường Burundi, sự kháng cự ở chiến trường Karavi lân cận còn yếu ớt hơn nhiều. Là vương quốc bị người Đông Bantu tàn phá nặng nề nhất, Karavi thậm chí đã mất cả vua lẫn chính quyền trung ương vào tay người Đông Bantu.
Rơi vào cảnh "rắn mất đầu", Vương quốc Karavi càng không thể chống cự lại sự xâm lấn của người Đông Bantu. Nhiều quý tộc địa phương nhân cơ hội tách khỏi Karavi, gia nhập các vương quốc phía sau là Buganda và Igara.
Hai quốc gia này thực sự cần nhân lực để chống lại người Đông Bantu, nên đã vui vẻ tiếp nhận những quý tộc mang theo dân chúng, dùng họ làm lá chắn đỡ đòn công kích đầu tiên.
Vì vậy, trước khi thuộc địa Đông Phi xâm lược, Vương quốc Karavi đã chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa: trung ương diệt vong, quý tộc biên giới bỏ chạy. May mắn thay, những quý tộc không chạy kịp buộc phải liều mình chống trả người Đông Bantu, cùng với sự hỗ trợ từ Buganda và các nước khác, cuối cùng đã tiêu diệt được quân xâm lược.
Dù vậy, sau khi chiến tranh với người Đông Bantu kết thúc, các nước cũng ngừng hỗ trợ giới quý tộc Karavi. Điều này với Karavi - vốn đã dồn toàn lực vào chiến tranh khiến ruộng đồng bỏ hoang - chẳng khác nào án tử.
Thực ra, dù Đông Phi không xâm lược, vương quốc bản địa này cũng khó thoát khỏi số phận diệt vong.
Nếu không phải vì người Đông Bantu gây tổn thất nặng nề cho các nước Tây Bắc khiến họ sau chiến tranh phải tập trung khôi phục trật tự và sản xuất, tạm thời chưa rảnh tay với Karavi, thì các nước như Buganda đã sớm chia cắt lãnh thổ vương quốc này rồi.
Giờ đây, Buganda không cần động thủ nữa. Các ngươi không có thời gian ư? Đông Phi sẵn sàng thay thế! Quân Đông Phi trên lãnh thổ Karavi xua đuổi dân bản địa như lùa heo, đẩy họ về phía Buganda và Igara.
Dù dân số Karavi và Burundi đã bị người Đông Bantu tàn sát quá nửa, số sống sót ước chừng chỉ còn 6-7 vạn - không đáng kể so với hàng triệu người Đông Bantu trước đây - nhưng với các quốc gia phương Bắc đang muốn khôi phục sản xuất, đây lại là một thảm họa.
"Lũ thổ dân này đáng lẽ phải chạy về phía Bắc. Chạy sang Tây rồi cuối cùng vẫn phải tiếp tục lên Bắc, chỉ phí công vô ích." Thiếu tá John Joe của Bộ tham mưu Tây quân nói với Tư lệnh Tây quân G. Ochirbat.
"Joe, lũ thổ dân làm sao biết được ý đồ tác chiến của ta? Chúng chỉ đơn giản chạy về hướng ngược lại với quân ta tiến công thôi. Ta cá rằng, cả đời chúng chưa từng thấy tấm bản đồ nào, nên chạy về phía Tây cũng dễ hiểu." Ochirbat đáp.
"Nhưng mà nói đi nói lại, suốt dọc đường cũng chẳng gặp địch đáng gọi là địch. Ochirbat, ngươi muốn vượt mặt Felix lần này có vẻ khó đạt rồi." John Joe trêu chọc.
"Lũ vương quốc thổ dân này, dù có diệt mười cái cũng chẳng bằng hạ một Vương quốc Zanzibar. Vì thế muốn so với Felix thì không thể trông chờ vào mấy nước thổ dân yếu xìu này." Ochirbat nói.
"Ta đã tìm được đấu trường để so tài với Felix rồi. Sang giai đoạn hai, Felix chắc chắn sẽ từ phía Bắc Đông Phi tấn công Buganda. Lúc đó, chúng ta sẽ có cơ hội đọ sức xem ai chiếm được thủ đô Buganda trước."
"Felix" mà Ochirbat nhắc đến chính là vị chỉ huy từng một mình một ngựa hạ gục Vương quốc Zanzibar trong trận trước.
Sau chiến công vang dội đó, Felix được thăng chức Tư lệnh Chiến khu Bắc thuộc địa Đông Phi, quản lý toàn bộ thuộc địa Kenya. Hiện tại, đơn vị của Felix đang đóng tại Kisumu - thủ phủ Tây Kenya, nên đã lỡ mất chiến dịch chinh phục bốn nước phía Nam Tây Bắc lần này.
Là quân nhân số một của Đông Phi với thành tích "diệt quốc", địa vị Felix cực kỳ vững chắc. Dù sa mạc thế nào, Zanzibar từng là một cường quốc ở Ấn Độ Dương.
Dù chiến thắng của Felix có yếu tố may mắn, nhưng không ngăn được đồng đội muốn so tài với hắn ta. Ochirbat là một trong số đó. Mối quan hệ giữa Ochirbat và Felix không hề tầm thường: họ không chỉ cùng làng mà còn cùng phục vụ trong một đơn vị quân đội Phổ.
Thời ở quân đội Phổ, Felix thể hiện bình thường như Ochirbat, chỉ là một tên lính quèn. Thế nhưng sang Đông Phi, Felix bỗng như "mở khóa năng lực", lập chiến công chói lọi.
Điều này kích thích Ochirbat không nhỏ. Là người cùng làng, Ochirbat hiểu rõ gốc gác Felix. Trong quân ngũ, hai người thể hiện ngang nhau. Vậy mà sang Đông Phi, đồng đội cũ bỗng bộc lộ tài năng phi thường, khiến Ochirbat khó lòng tin nổi.
Vì thế, Ochirbat muốn xem Felix thực sự có tài hay chỉ may mắn. Và cách tốt nhất để đánh giá năng lực một người, tất nhiên là so tài trực tiếp.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Kayanza: Thành phố ở phía bắc Burundi ngày nay, từng là một trong những trung tâm của Vương quốc Burundi cổ.
------oOo------