Chiến tuyến tiến quân rất nhanh, Vương quốc Rwanda và Vương quốc Igara đã ở ngay trước mắt.
Đối mặt với thuộc địa Đông Phi, Rwanda và Igara chịu áp lực cực lớn. Vừa dập tắt được người Đông Bantu, giờ lại phải đương đầu với kẻ thù mới.
Khác với Karavi và Burundi, trước đây Rwanda và Igara không tiếp giáp với thuộc địa Đông Phi nên hầu như không hiểu gì về đối phương.
Địch thủ có thể khiến cả nước Burundi phải tháo chạy thì chắc chắn không phải hạng tầm thường. Trước kẻ xâm lược mới này, Rwanda và Igara cũng đau đầu không kém.
So với Burundi và Karavi, tình hình Rwanda và Igara cũng chẳng khá hơn là bao. Những cuộc tấn công trước đó của người Đông Bantu vào bốn nước phía Nam đã gây ra thảm họa.
Giờ đây, các vương công đại thần hai nước đang phân vân: Nên chiến đấu hay bỏ chạy? Đánh thì chưa chắc thắng, mà chạy lại tiếc của cải tích góp.
Nếu là trước khi người Đông Bantu xâm lược, hai nước chắc chắn sẽ tự tin giao chiến với Đông Phi. Nhưng nhìn vào tình trạng hiện tại, liệu có thể tập hợp được một đội quân tử tế hay không còn là vấn đề.
Chẳng bao lâu sau, họ không cần đắn đo nữa. Làn sóng tị nạn từ Burundi và Karavi đã giúp họ đưa ra lựa chọn.
Dù so với cuộc xâm lăng của người Đông Bantu, đợt tị nạn này chỉ như muối bỏ bể, nhưng hai nước giờ cũng không còn hùng mạnh như xưa.
Không chỉ tràn vào, dân tị nạn Burundi và Karavi còn rêu rao những lời đồn thổi. Quân đội thuộc địa Đông Phi bị miêu tả như quỷ dữ, loại ăn thịt người không cần muối, một tên có sức chiến đấu bằng trăm tên Đông Bantu (dù tuyệt đại đa số thổ dân không biết đếm, nhưng đại ý là vậy).
Liệu người dân Rwanda và Igara có tin? Một người nói thì là bịa đặt, nhưng hàng loạt người chạy từ hướng Đông Nam tới, chắc chắn không phải điên rồ. Thuộc địa Đông Phi thì chưa biết, chứ người Đông Bantu thì ai chẳng rõ!
Mạnh hơn cả Đông Bantu! Người dân hai nước vốn đã chịu nhiều khổ đau vì chiến tranh, chẳng đợi thông báo từ chính phủ, đã vội thu xếp tài sản cùng dòng người tị nạn Burundi-Karavi chạy về phía Bắc.
Dân chúng đã bỏ chạy hết, còn kháng cự cái gì nữa! Giới lãnh đạo hai vương quốc cũng chuẩn bị rút lui, tập hợp toàn bộ lực lượng khả dụng để "dọn đi" lên phía Bắc.
So với thuộc địa Đông Phi, thổ dân vẫn thích tiếp xúc với đồng loại hơn. Đông Bantu làm được, thì ta cũng làm được! Hai nước quyết định lên phía Bắc lập nghiệp lại.
Dĩ nhiên, giới lãnh đạo không ngốc đến mức tìm đến bốn nước phía Bắc gây phiền phức. Họ chỉ định mượn đường qua khu vực Tây Bắc Phi Châu (hướng Congo và Trung Phi) để phát triển.
Tại sao không đi thẳng về phía Tây? Vì phía Tây nhiều núi rừng khó đi, nên mượn đường các nước phía Bắc (thảo nguyên cao nguyên) thuận tiện hơn.
Việc chọn Tây Bắc tái lập quốc cũng bởi tổ tiên những thổ dân này vốn từ Tây Phi di cư đến Đông Phi (người da đen châu Phi bắt nguồn từ Tây Phi). Dù không có chữ viết ghi chép nguồn gốc, nhưng qua truyền miệng và thần thoại, họ đại khái biết tổ tiên đến từ hướng Tây Bắc.
Việc dời đô, với một nền văn minh sơ khai như thế, cũng là chuyện bình thường. Giống như triều Thương của Trung Quốc thời xưa từng đổi đô nhiều lần, sống theo kiểu đốt rừng làm rẫy, thì chỉ cần tìm được đất mới là có thể phát triển tiếp. ...
"Mọi người đã lên tàu hết chưa?" Đội trưởng Lực lượng Hồ nội địa Đông Phi Werner Jöri hỏi.
"Thưa đội trưởng, số lượng đã đủ. Ngoài người của chúng ta, chuyến này có 127 dân di cư lên tàu, vật tư vận chuyển ra tiền tuyến cũng chuẩn bị xong." Hans Fischer báo cáo.
"Tốt, chuẩn bị khởi hành!"
Trong khi tiền tuyến giao tranh, thuộc địa Đông Phi cũng đẩy nhanh tốc độ di dân. Lực lượng Hồ nội địa tham gia nhiệm vụ vận chuyển người và vật tư. Xưởng đóng tàu Mwanza làm việc hết công suất để tăng năng lực vận tải.
Ngoài đường thủy, Đông Phi cũng mở tuyến vận chuyển nội địa. Đường bộ tốn thời gian và sức lực, nên vật tư quân sự cấp bách chủ yếu do lực lượng hồ nội địa đảm nhận.
Đợt di dân đầu tiên đến Tây Bắc xuất phát cùng đơn vị của Yarman. Họ dùng xe đẩy tạm chở lương thực, mang theo vải dầu che mưa theo quân đội lên đường.
Toàn bộ hành trình đi bộ mất khoảng một tháng để đến Burundi và Karavi - sớm nhất 28 ngày, muộn thì hơn 30 ngày. Nếu đi đường thủy từ Mwanza, nhanh nhất chỉ 23 ngày.
Dĩ nhiên, đi bộ toàn bộ là không thể. Thuộc địa Đông Phi huy động lượng lớn gia súc và xe cộ để vận chuyển người và vật tư.
Đồng thời, dùng các làng mạc, thành phố dọc đường làm trạm trung chuyển, cung cấp lương thực và nước uống, tiết kiệm đáng kể thời gian.
Đặc biệt khu Trung ương và Thượng Duyên Hải, làng mạc dày đặc, dân số đông, chăn nuôi phát triển sớm nên có thể huy động lực lượng vận tải lớn phục vụ di dân.
Hiện tại, mỗi ngày có khoảng 3.000 dân nhập cảng (dao động tùy tháng), là kết quả kết hợp giữa làn sóng di cư từ Đức và Paraguay.
Trong đó, khoảng 1.800 người được đưa đến vùng chiếm đóng mới Tây Bắc, 900 người đến Tây Kenya, hơn 100 người còn lại đến Omorat (lưu vực sông Omo).
Lứa di dân đầu tiên đến Burundi và Karavi vào ngày 3/5, giờ đã là tháng 6 (công tác chuẩn bị chiến tranh bắt đầu từ đầu tháng 4, chiến sự nổ ra tháng 5).
Chỉ chưa đầy một tháng, thuộc địa Đông Phi đã bố trí hơn 50.000 người vào Burundi và Karavi. May mắn là hiện Đông Phi đã là vùng sản xuất lương thực, cùng với sự hỗ trợ của tập đoàn Hechingen, mới có thể cung ứng đủ cho lượng di dân lớn trong thời gian ngắn.
Sau hơn một tháng chiến sự, quân đội Đông Phi sắp tiến vào lãnh thổ Igara và Rwanda (tốc độ hành quân nhanh hơn di dân, nên dù cùng xuất phát nhưng quân đội vẫn đi nhanh hơn).
Lượng di dân dồi dào đảm bảo khai phá vùng chiếm đóng mới. Các quốc gia thổ dân Tây Bắc đã thoát khỏi lối sống săn bắn, sống bằng nông nghiệp sơ khai, nên di dân chỉ việc tiếp quản đất đai của họ.
Công việc chính của di dân là chia lại và cải tạo hiện đại hóa đất đai, điều kiện khai phá chắc chắn tốt hơn thời kỳ đầu lập nghiệp của thuộc địa Đông Phi.
Khi ấy, chỉ có Vương quốc Zanzibar có một số đồn điền ven biển (trước khi Đông Phi sáp nhập), toàn bộ đất đai phải tự khai phá.
Di dân đến Tây Bắc coi như được nhận đất làm sẵn. Dĩ nhiên, họ cũng có khó khăn riêng - hành trình di cư dài hơn 1.000 km là thách thức không nhỏ với những người vượt biển từ Viễn Đông, châu Âu hay Nam Mỹ.
May mắn là chính quyền thuộc địa đã bố trí nhiều điểm dịch vụ dọc đường, nếu không hành trình này sẽ cực kỳ thảm khốc.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Vải dầu: Loại vải tẩm dầu dùng che mưa, vật dụng thiết yếu của di dân thế kỷ 19.
------oOo------