Nguồn: read.st
Kế hoạch hiện tại của thành phố Nairobi là tiếp nhận 80.000 dân nhập cư, nâng tổng dân số lên khoảng 100.000 - trở thành đô thị đầu tiên của Đông Phi đạt mốc này.
Ngành công nghiệp chủ lực hỗ trợ dân số Nairobi là dệt may. Vùng nông nghiệp xung quanh chủ yếu trồng bông vải.
Để đa dạng hóa sản phẩm, Đông Phi dự định trồng thêm bông dài sợi Ai Cập (Egyptian Cotton) ở thượng nguồn các con sông tại Somalia. Loại bông này được mệnh danh là "vàng trắng", nổi tiếng toàn cầu về chất lượng.
Bông Ai Cập có nguồn gốc từ tiểu lục địa Nam Á, ưa khí hậu nhiệt đới nóng ẩm. Trên thế giới, nhờ kỹ thuật tưới tiêu, bông vải ngày càng được trồng ở vùng khô hạn có điều kiện tưới. Nhưng chất lượng tốt nhất vẫn thuộc về giống bông dài sợi đã được người Ai Cập cải tiến.
Đồng bằng sông Nile và ven sông Nile có hệ thống tưới tiêu hoàn hảo: độ ẩm đất luôn ổn định khoảng 60%, nhiệt độ cao đều, ánh nắng và lượng mưa lý tưởng cho cây bông - một món quà của tự nhiên.
Trên thế giới, chỉ có Somalia có điều kiện tương tự với hai con sông lớn Shebelle và Jubal, đặc biệt là sông Shebelle có đặc điểm tự nhiên giống sông Nile nhất - đều bắt nguồn từ vùng khí hậu thảo nguyên nhiệt đới chảy qua hoang mạc, tạo thành vùng tưới tiêu ở hạ lưu.
Hiện Ai Cập là nhà sản xuất bông dài sợi lớn nhất thế giới. Thời kỳ Muhammad Ali Pasha, Ai Cập đã xây dựng hệ thống thủy lợi quy mô, cải tiến kỹ thuật tưới tiêu và nhập giống mới. Sản lượng bông xuất khẩu tăng từ 944 kiện năm 1821 lên 250.000 kiện năm 1849, tạo tiền đề phát triển ngành dệt may hiện đại.
Nhưng giờ đây, nền kinh tế Ai Cập đã bị Anh phá hủy hoàn toàn. Là "công xưởng thế giới", Anh đã biến các thuộc địa như Ấn Độ và Ai Cập thành vùng cung cấp nguyên liệu thô giá rẻ, xóa sổ ngành dệt may bản địa.
Đông Phi trồng bông dài sợi không chỉ vì lợi nhuận cao mà còn nhắm vào thị trường Áo-Hung và các vùng đất Đức - nơi không phù hợp trồng loại bông này. Đây là lợi thế tự nhiên của Đông Phi, không xung đột với ngành dệt may bản địa vì bông dài sợi hướng đến phân khúc cao cấp.
Kế hoạch của Ernst là xây dựng các trang trại bông dài sợi ở tỉnh Bắc Somalia và Jubaland. Sau khi thu hoạch, bông sẽ được vận chuyển đến Nairobi để chế biến rồi xuất khẩu sang Trung Đông và châu Âu.
Người nhập cư Venice có kỹ thuật dệt may lâu đời từ thời Trung Cổ, nên không gặp khó khăn về chuyên môn.
Nairobi nằm gần vùng chăn nuôi phía bắc Đông Phi. Kế hoạch là nuôi cừu trên đồng cỏ Kenya, biến Nairobi thành trung tâm cả dệt bông lẫn len. Ernst thậm chí dự định nhập công nghệ dệt lụa Viễn Đông, xây dựng trung tâm sản xuất lụa tại Kisumu bên Hồ Lớn, cùng với Nairobi và Mombasa tạo thành vành đai công nghiệp nhẹ.
Do chiến tranh, kế hoạch hợp tác giữa Franz và hoàng tộc Hechingen phát triển Kenya vẫn bị đình trệ. Nhưng Áo-Hung đã gián tiếp hỗ trợ bằng cách đưa nông dân Venice đến cảng Mtwara, ngược sông Ruvuma vào hồ Malawi rồi sang Zambia.
Còn thị dân Venice bị kẹt trong thành phố thì được phân bổ khắp các đô thị phía đông Đông Phi để phát triển thủ công nghiệp như sản xuất thủy tinh, dệt may, đồ sắt...
Hầu hết là công nhân có tay nghề. Dù văn hóa Ý đậm đặc (đặc biệt ở Nairobi), nhưng khi đô thị phát triển đến giai đoạn dân số giảm tự nhiên, vùng nông thôn xung quanh chỉ còn người Đức sẽ đồng hóa các khu vực này.
Nhờ chiến tranh Áo-Ý, lượng di dân Ý năm nay có thể đuổi kịp người Slav. Người Slav ở Đông Phi chủ yếu đến từ Nga, còn cộng đồng Slav trong đế quốc Áo-Hung (như Slovenia, Croatia) bị xếp vào nhóm người Đức do chịu ảnh hưởng sâu văn hóa Đức, chỉ khác biệt về ngôn ngữ và tôn giáo - hai yếu tố đang bị Đông Phi kiểm soát chặt.
Với 20.000 dân nói tiếng Đức hiện có, Nairobi không gặp khó khăn trong đồng hóa. Khi người Viễn Đông và Ý sống chung, tiếng Đức sẽ trở thành cầu nối do hai bên không hiểu nhau.
Tóm lại, Nairobi - một thị trấn nhỏ vô danh - sẽ trở thành thành phố công nghiệp quan trọng nhờ "hút máu" Venice.
Giờ Ernst chỉ chờ Áo đánh chiếm Venice để "vận chuyển" máy móc thiết bị về Đông Phi, hoàn thành cuộc chuyển dịch công nghiệp kiểu cướp biển.
Nhân viên tập đoàn Hechingen đã thỏa thuận với quân đội Áo: Ngân hàng Hechingen giúp binh lính Áo "tiêu thụ" chiến lợi phẩm là máy móc, họ chỉ việc chuyển xuống cảng. Giá cả rẻ như cho, vì binh lính cũng không thể mang máy móc cồng kềnh về nhà. Đông Phi chỉ phải trả phí vận chuyển.
Còn giới chủ xí nghiệp và địa chủ Venice thì phần lớn đã bị Áo tuyên án tử hình do chống đối hoặc cấu kết với Vương quốc Sardinia. Tài sản của họ bị tịch thu để trả lương cho binh lính và tái định cư người Áo.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Bông dài sợi Ai Cập: Loại bông có sợi dài >35mm, chất lượng cao nhất thế giới, được trồng chủ yếu ở vùng thung lũng Nile. [2] Chính sách đồng hóa: [ALT HIST] Việc sử dụng tiếng Đức làm ngôn ngữ trung gian giữa các nhóm di dân phản ánh chiến lược kiểm soát văn hóa của chính quyền Đông Phi. [3] Chuyển giao công nghệ cưỡng ép: Sự kiện vận chuyển máy móc từ Venice về Đông Phi tương tự các vụ chuyển dịch công nghiệp sau Thế chiến II.
------oOo------