Vào tháng 3 năm 1871, Leopold II từng nói với các thành viên nội các của mình: "Bỉ có diện tích nhỏ hẹp, tài nguyên thiếu thốn, đồng thời chúng ta đang ở trong khe hẹp giữa các cường quốc, nếu người Bỉ chúng ta muốn đứng vững trong thời đại này, thì phải có thuộc địa rộng lớn của riêng mình!"
Vua Bỉ Leopold II từ nhỏ đã có giấc mộng đại quốc, nhưng thể tích của Bỉ rất khó thực hiện ý tưởng của ông, vì vậy Leopold II cho rằng lối thoát của Bỉ nằm ở thuộc địa.
Đến năm 1872, Đông Phi giành được thắng lợi chưa từng có ở Nam Phi, tin tức này khiến Leopold II, sau khi lên ngôi luôn quan tâm đến châu Phi, hoàn toàn không thể ngồi yên.
Leopold II: "Vương quốc Đông Phi! Có ai trong các ngươi hiểu rõ?"
Hả? Các đại thần nhìn nhau, không ai rõ tình hình cụ thể của Vương quốc Đông Phi, mọi người dù có biết cái tên này cũng chỉ là nghe nói mà thôi.
Nhìn những đại thần này, Leopold II vừa giận vừa tiếc nói: "Trẫm luôn nhấn mạnh, tương lai của nước Bỉ chúng ta nằm ở thuộc địa, các ngươi chỉ xem lời nói của trẫm như gió thoảng qua tai."
"Bệ hạ, không phải chúng thần không quan tâm đến việc này, chỉ là thuộc địa là việc cực kỳ tốn kém, nếu không phải là loại thuộc địa trù phú, thì chiếm được cũng không có giá trị."
Leopold II: "Câu nói này là nhảm nhí! Bất kỳ mảnh đất nào đều có giá trị tồn tại của nó, chỉ là chỉ có người thông minh mới phát hiện ra, trên thế giới này chỉ có hai người có trí tuệ như trẫm đó là Thân vương Konstantin của Hohenzollern-Hechingen."
"Trẫm có tài liệu chi tiết về Vương quốc Đông Phi, đây là dữ liệu trẫm điều tra được qua nhiều kênh, từ năm 1865, Vương thất Hechingen bắt đầu thuộc địa hóa Đông Phi, đến năm nay, diện tích lãnh thổ của Vương quốc Đông Phi ở châu Phi rất có thể vào khoảng vài triệu kilomet vuông, từ Somalia đến Nam Phi, cùng Trung-Tây Phi đều có thể thấy bóng dáng quân đội Vương quốc Đông Phi."
Leopold II đã sớm có dã tâm với châu Phi, vì vậy sau khi đăng cơ (năm 1865), đã bắt đầu phái các đoàn thám hiểm điều tra tình hình tổng thể châu Phi.
"Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là Hechingen, một tiểu quốc Đức không có quyền tự chủ và dân số chỉ vài vạn, chỉ trong tám năm, đã trở thành một siêu cường quốc với lãnh thổ rộng vài triệu kilomet vuông như ngày nay."
"Chỉ riêng dân số cảng Mombasa của Vương quốc Đông Phi đã vượt quá Thân vương quốc Hechingen, theo dữ liệu tháng Ba năm nay, số tàu thuyền ra vào cảng Mombasa mỗi ngày đều trên trăm chiếc, và chủ yếu là tàu viễn dương."
Dữ liệu này không sai, bởi hiện tại Đông Phi chỉ có hai cảng Mombasa và Dar es Salaam đảm nhận xuất khẩu hàng hóa số lượng lớn của Đông Phi, thêm vào đó hai cảng này vốn nằm trên tuyến đường hàng hải truyền thống, nên quy mô xuất nhập khẩu đều khá lớn.
Tuy nhiên, Ernst thực sự không thể tưởng tượng được Leopold II lại phái người đến Mombasa theo dõi để quan sát tình hình phát triển của Đông Phi.
"Các ngươi không hiểu Vương quốc Đông Phi, vậy nên hiểu Ngân hàng Hechingen chứ?"
"Tại sao Ngân hàng Hechingen chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã phát triển thành ngân hàng lớn hàng đầu khu vực Đức, trẫm cho rằng tài nguyên của Vương quốc Đông Phi đã cung cấp trợ lực to lớn cho Vương thất Hechingen, châu Phi đại diện cho của cải khổng lồ chưa bị chia cắt, một tiểu quốc như Thân vương quốc Hechingen còn có thể chia được một phần lớn như vậy ở châu Phi, thể lượng của nước Bỉ chúng ta gấp trăm lần Thân vương quốc Hechingen, lại càng nên giành được vùng đất rộng lớn ở châu Phi."
Câu nói này có phần không ổn, Ngân hàng Hechingen có thể phát triển nhanh chóng, Đông Phi quả thực có đóng vai trò, nhưng không lớn như mô tả của Leopold II, chủ yếu vẫn là do Ernst mỗi lần đều đặt cược đúng, đặc biệt là Chiến tranh Schleswig lần thứ hai, Chiến tranh Áo-Phổ, Chiến tranh Pháp-Phổ, Chiến tranh Ý-Áo và cơn sốt kinh tế đường sắt Âu-Mỹ lần này, mới hoàn toàn xác lập vị thế ngân hàng lớn nhất Đức của Ngân hàng Hechingen, nhìn chống là trỗi dậy nhờ của cải từ chiến tranh, bản thân Vương quốc Đông Phi không có trợ lực quá lớn đối với Ngân hàng Hechingen.
"Vì vậy chúng ta hiện tại nên lập tức hành động ở châu Phi, không thì đến lúc đó chỉ có thể ăn những thức ăn thừa còn sót lại sau lưng Vương quốc Đông Phi."
Vốn dĩ Leopold II là người khá thận trọng, xét cho cùng kiếp trước có thể vớt được một thuộc địa lớn như Congo từ tay nhiều cường quốc, quả thực khá khó khăn, nếu không có thủ đoạn hơn người, thì không thể đạt được thành tựu như vậy.
Kiếp trước khi Leopold II thảo phạt châu Phi, cũng đúng lúc các nước châu Âu chuyển ánh mắt sang lục địa châu Phi, Bỉ nhập cuộc khá muộn, đến năm 1876 mới bắt đầu hành động thực tế. Hiện tại có sự kích thích từ Vương quốc Đông Phi, Leopold II hoàn toàn không thể kìm nén được, đặc biệt là việc Vương quốc Đông Phi ở Nam Phi ép thuộc địa Cape phải thỏa hiệp, hoàn toàn trở thành ngòi nổ.
Cape là thuộc địa của người Anh, Đông Phi mới phát triển chưa đầy mười năm đã có khả năng khiến một thuộc địa lâu đời như Cape phải thỏa hiệp, quả thực quá kỳ lạ.
Việc thuộc địa Cape thỏa hiệp, vốn đã được thuộc địa Cape xử lý dấu nhẹm, xét cho cùng quá mất mặt, nhưng lại không thể giấu được Leopold II, người luôn theo dõi động thái của Đông Phi.
Leopold II hiểu biết phần nào về Đông Phi, và việc đặc biệt quan tâm còn phải nói từ Đại công tước Ferdinand (Maximilian I) nói ra.
Vợ của Đại công tước Ferdinand, Công chúa Charlotte là em gái của Leopold II, lúc Đại công tước Ferdinand gặp khó khăn ở Mexico, Charlotte đã cầu viện các nước châu Âu, đương nhiên không bỏ qua vương quốc mẹ Bỉ, lúc đó bà cũng đã cầu viện anh trai Leopold II.
Leopold II vừa mới đăng cơ không lâu, thêm vào đó Bỉ chỉ là một tiểu quốc, làm sao có khả năng can thiệp vào Mexico cách xa ngàn dặm, xét theo thể lượng hai nước, ngược lại Mexico can thiệp vào Bỉ còn có lý hơn.
Vì vậy Leopold II đành bỏ mặc không quan tâm, đuổi em gái mình đi làm phiền Habsburg, dù sao Hoàng đế Franz cũng nói có uy hơn vị quân chủ tiểu quốc như mình.
Kết quả là, lúc đó Đế quốc Áo-Hung vì lý do Chiến tranh Áo-Phổ, hoàn toàn vô lực can thiệp vào chính trường Mexico, cho dù có phái người đến vớt Đại công tước Ferdinand cũng vô ích, chủ yếu là bản thân Đại công tước Ferdinand không muốn trở về Áo trong thảm hại.
Đại công tước Ferdinand lúc đó là một con lừa cứng đầu, còn muốn học Hoàng đế Sùng Trinh một lần tử tiết hào hùng, nhưng bị Ernst dùng thủ đoạn thô bạo trực tiếp vớt đến châu Phi, vì việc này còn từng trầm uất một thời gian.
Leopold II đương nhiên biết nội tình, khi em gái vui mừng khôn xiết báo tin Đại công tước Ferdinand không chết cho ông, ông còn tưởng là gia tộc Habsburg ra tay, kết quả không ngờ lại là con rể của em gái giải quyết được chuyện này.
Thêm vào đó Vương thất Hechingen cũng đi theo con đường thuộc địa hóa châu Phi, vì vậy điều này khiến Leopold II khá quan tâm đến thuộc địa Đông Phi, có Hechingen là tiểu quốc (so với Bỉ) thăm dò đường cũng không tệ.
Kết quả của việc thăm dò này thật không ngờ, chỉ trong vài năm, Vương quốc Đông Phi từ một vùng đất nhỏ bé ở Đông Phi đã phát triển thành một siêu cường quốc với lãnh thổ rộng vài triệu kilomet vuông như ngày nay, dân số bao nhiêu Leopold II không biết, nhưng căn cứ vào động thái của quân đội Đông Phi ở Nam Phi cùng thành phố Mombasa và Dar es Salaam, Leopold II suy đoán nên vào khoảng một triệu người.
Leopold II không nghi ngờ khả năng tuyển mộ dân nhập cư của Vương quốc Đông Phi, ông chuyên môn điều tra việc này, xét cho cùng Thân vương quốc Hechingen ở châu Âu chỉ là một thị trấn nhỏ với dân số khoảng vạn người, không có dân số thì Vương thất Hechingen làm sao thuộc địa hóa châu Phi? Sau đó, Leopold II phái người đến hai thành phố cửa ngõ Dar es Salaam và Mombasa của Đông Phi quan sát, rồi rút ra kết luận, đó là nhập một lượng lớn người Đức và người Viễn Đông.
Người Đức dễ giải thích, khu vực Đức luôn là nơi dân số chảy ra nghiêm trọng nhất châu Âu, vì vậy Đông Phi có thể thu hút không ít người Đức không có gì lạ.
Nhưng Bỉ không có dân số đông như Đức, vì vậy Leopold II chuẩn bị học theo Ernst cũng nhập người Viễn Đông làm công cụ thuộc địa hóa châu Phi cho mình, trong quân đội Đông Phi cũng có không ít người Viễn Đông.
Xét cho cùng Vương quốc Đông Phi đã cho đáp án, mình cứ theo đó chép là được, dùng người ngoài trị người ngoài mà, dùng người Viễn Đông để trấn áp người da đen, quá thích hợp rồi, Bỉ chỉ việc ngồi hưởng thành quả.
Nghĩ đến đây Leopold II nói: "Thân vương quốc Hechingen đều làm được, nước Bỉ chúng ta lại càng nên làm được, các ngươi xem Vương thất Hechingen bây giờ phát tài đến mức nào rồi? Dân số nước Bỉ chúng ta ít nhất cũng hơn ba triệu, trình độ công nông nghiệp ở châu Âu cũng không kém, còn Thân vương quốc Hechingen chỉ là một chư hầu nhỏ xíu dưới quyền Phổ, vì vậy chúng ta cũng phải học tập Vương quốc Đông Phi, tạo ra nước Bỉ thứ hai ở châu Phi, bây giờ các ngươi mau lập tức đưa ra phương án cho trẫm, thời gian không chờ đợi chúng ta."