Tuy Vương quốc Hồi giáo Zanzibar đã bị ép dồn ra đảo Zanzibar, nhưng chính quyền thuộc địa không thể đưa nô lệ ra đảo để giao dịch.
Vì thế, chợ nô lệ ở cảng Dar es Salaam vẫn được giữ lại, do chính quyền Thuộc địa Đông Phi và Vương quốc Hồi giáo Zanzibar đồng quản lý.
“Thưa ngài, ngài xem đám hàng này đi, đảm bảo chất lượng. Tất cả đều được chọn lọc kỹ càng từ Đế quốc Ottoman. Dù mang về làm việc đồng áng hay lo việc nhà đều là hạng nhất!” – Azam ra sức tiếp thị đám “hàng hóa” trước mặt.
Những người phụ nữ Armenia tội nghiệp bị xếp thành hàng như gia súc, để quan chức thuộc địa kiểm tra.
Azam không ngừng ca ngợi: "Họ từng sống ở vùng núi phía tây Ottoman - nơi điều kiện khắc nghiệt hơn Đông Phi gấp bội: đất đai cằn cỗi, thiếu nước, đường sá hiểm trở. Mua họ về, ngài sẽ có những lao động chịu thương chịu khó tuyệt vời!"
Quan chức Thuộc địa Đông Phi, Mark Verian, cầm một thước gỗ trong tay, vừa nhìn ngó vừa dùng que nâng cằm “hàng hóa” lên kiểm tra tình trạng sức khỏe.
Do bị đưa đi xa, đa số tinh thần họ không tốt, nhưng thể trạng vẫn ổn. Mark Verian tỏ vẻ khá hài lòng với lô “hàng hóa” này.
“Ngài Azam, tôi đã xem qua rồi, nhìn chung ổn. Nếu sau khi khám sức khỏe mà không có vấn đề gì lớn, thì lô hàng này chúng tôi lấy hết.”
Azam lập tức bước lên, cười lấy lòng: “Thưa ngài, nếu các ngài thấy lô hàng này ổn, lại đúng yêu cầu về số lượng, liệu có thể nâng giá lên chút không?”
Mark lạnh lùng ngắt lời: *"Giá cả đã thống nhất từ trước - 1 phụ nữ người Armenia đổi 7 thổ dân! Ông muốn phá vỡ thỏa thuận sao?"*
Azam vội đáp: “Thưa ngài, ngài cũng biết từ Ottoman đến Đông Phi không phải gần. Bọn tôi đi tàu phải chịu tổn thất. Không chỉ lúc đến mất hàng, mà lúc về chở thêm người, điều kiện tàu còn tệ hơn, tổn thất càng lớn.”
Mark Verian khẽ gật đầu, có vẻ đồng tình với lời Azam. Vốn dĩ ông ta không phải thương nhân chuyên nghiệp, đàm phán không phải thế mạnh.
Sau khi quay sang thảo luận với trợ lý, Mark Verian xác nhận: “Ngài Azam, chúng tôi hiểu khó khăn của các vị, nhưng thuộc địa Đông Phi không phải do một viên chức nhỏ như tôi quyết định. Tuy vậy, vì tình hữu nghị giữa đôi bên, tôi sẽ tăng thêm 10 thổ dân trong phạm vi quyền hạn của mình. Không thể hơn được nữa!”
Azam tỏ ra tiếc nuối: “Ôi, chuyện này thật làm khó tôi quá, thưa ngài.”
Nhưng lời chưa dứt, ông ta lại đổi giọng: “Nhưng vì nể ngài, lần này tôi đành chịu lỗ để giữ gìn tình hữu nghị giữa chúng ta.”
Azam ngoài miệng nói lỗ vốn, nhưng trong lòng mừng rơn. Lần sang Ottoman lấy “hàng”, thực tế hắn chẳng tốn chi phí nào.
Chính quyền Ottoman vốn coi người Armenia - tín đồ dị giáo - như cỏ rác. Họ lại không giống như bọn người Balkan cứ đòi độc lập. Bám theo nguyên tắc “ức hiếp kẻ yếu, sợ kẻ mạnh”, khi nghe tin thương nhân Zanzibar muốn thu mua phụ nữ Armenia, quan chức Ottoman lập tức đồng ý, thậm chí còn muốn đẩy hết cả đàn ông Armenia đi cho nhẹ gánh.
Chỉ tiếc là Thuộc địa Đông Phi hiện giờ thiếu nhất là phụ nữ, bằng không có khi Ernst cũng xiêu lòng.
Quan lại cấp thấp trong Ottoman nhiệt tình “tự phát”, tổ chức chiến dịch vơ vét ở nơi người Armenia tập trung. Đầu óc linh hoạt thì dùng chiêu “xuất khẩu lao động sang châu Âu” để dụ phụ nữ; ai ngu dốt hoặc lười nghĩ thì trực tiếp vào nhà cướp người. Đàn ông chống cự là bắn chết ngay.
Mà thương nhân Zanzibar chỉ cần trả công bằng hai nô lệ bản địa Đông Phi (đã bị thiến) để đổi lấy một phụ nữ Armenia.
Giờ đây, thị trường nô lệ giá rẻ đã khiến Ottoman rộ lên phong trào dùng người da đen vào lao động sản xuất.
Bọn da đen này rẻ, dễ sai khiến, lại là hàng dùng một lần, chẳng có mối lo gì. Mà da lại đen, có muốn chạy trốn cũng khó.
Địa chủ, quan lại, quý tộc Ottoman dùng người da đen để cày ruộng, đào mỏ, xây dựng công trình – thỏa mãn đời sống xa hoa.
Thậm chí nguồn lao động rẻ này giúp giảm đáng kể phụ thuộc của Ottoman vào máy móc, hàng hóa nhập từ châu Âu.
Giờ không còn là vấn đề hiệu suất sản xuất nữa, mà là số lượng nô lệ. Có càng nhiều nô lệ, của cải sinh ra càng nhiều.
Một số ngành nghề phụ thuộc nhiều vào sức người, sau khi dùng nô lệ da đen ồ ạt, thậm chí Ottoman còn chiếm ưu thế trước châu Âu. Một số hàng thủ công thậm chí cạnh tranh được với châu Âu nhờ giá thành rẻ.
Về tổn thất của nô lệ da đen thì khỏi bàn… Làm việc suốt ngày đêm, ăn uống thậm tệ hơn thức ăn cho lợn chẳng may ốm đau thì điều đó đồng nghĩa với tử vong.
Nhưng chính quyền Ottoman chẳng hề bận tâm, vì giờ đã có Thuộc địa Đông Phi tiếp tế - cần bao nhiêu có bấy nhiêu.
Ernst chẳng hề quan tâm tình cảnh nô lệ da đen ở Ottoman. Ra khỏi Đông Phi thì đừng mơ quay lại.
Mà thương nhân Zanzibar sau khi trừ hao tổn trên biển và nộp nô lệ bản địa để đổi người, phần còn lại là của riêng, không cần đổi nữa - đem bán thẳng ngoài thị trường.
Thuộc địa Đông Phi có lời, Vương quốc Hồi giáo Zanzibar có lời, Đế quốc Ottoman cũng có lời, thương nhân Ả Rập có lời – một thế giới nơi chỉ có người thổ dân châu Phi là kẻ chịu thiệt.
Mark Verian ra lệnh cho thuộc hạ đánh số phụ nữ Armenia, phân phát đến các nơi trong Thuộc địa Đông Phi.
Lần này, nhằm kích thích tinh thần binh sĩ người Hoa tham gia chiến dịch “Chỉnh lý” quy mô lớn, đây chính là biện pháp then chốt.
Dù đánh với thổ dân vẫn có nguy hiểm - cung tên bắn loạn có thể gây thương tích.
Mà Thuộc địa Đông Phi lại không có tiền thưởng cho binh lính nhập cư, thì phải dùng gì để khích lệ tinh thần?
Tất nhiên là thứ họ cần nhất – vợ. Sống ở Đông Phi giờ không lo đói khát nữa. Người ta vẫn nói “no cơm ấm cật, sinh dục nổi lên”. Mà ở đây không có rượu, người Hoa di cư cũng chẳng cần – thời nghèo đói còn chẳng có cơm ăn, ai nghĩ tới rượu?
Giờ đây ăn mặc ở đi lại đều đảm bảo, điều người đàn ông độc thân Hoa kiều cần nhất là duy trì dòng giống.
Thời đại này vốn là vậy – không có khái niệm sợ hôn nhân, yêu đương tự do hay vợ bé vợ cả. Đó là trò của quý tộc, nhà giàu.
Người dân bình thường đơn giản và thực tế – Thuộc địa Đông Phi lợi dụng điểm đó, áp dụng chính sách khen thưởng cao nhất: phân phối vợ.
Trước đây, Thuộc địa Đông Phi không phải không làm gì – mỗi tháng đều có vài phụ nữ bản địa Đông Nam Á được đưa về, nhưng số lượng ít ỏi.
Chỉ những người làm việc giỏi nhất trong di dân Hoa kiều mới được nhận “gói quà cưới”.
Dù thế, mỗi tháng cũng chỉ có trăm người nhận được.
Nhưng chỉ cần có hy vọng, những người đàn ông độc thân Hoa kiều đều làm việc hết mình. Đặc biệt là những người lập gia đình từ sớm, con cái giờ đã biết chạy, trở thành hình mẫu đáng ghen tị.
Trước khi bắt đầu chiến dịch “Chỉnh lý”, chính quyền Thuộc địa Đông Phi đã hứa: thị trấn hay làng nào có thành tích tốt nhất sẽ được phân nhiều phụ nữ nhất.
Mà trong cùng một nơi, ai có thành tích tốt hơn sẽ có nhiều cơ hội được chọn hơn – điều này khiến tinh thần binh lính Hoa kiều độc thân được khơi dậy hoàn toàn.
Họ ùn ùn nhập ngũ, gia nhập quân đội thuộc địa. Phụ nữ là người Armenia, Thiên Chúa giáo, Đông Nam Á hay gì gì … với người Hoa bình dân thời đó (và cả thời nay cũng vậy - CVT), họ không quan tâm. Họ chỉ cần người phụ nữ khỏe mạnh có thể sinh con đẻ cái.