So với Juárez, Maximilian I có thể nói là hoàn toàn thiếu tư duy và năng lực chính trị.
Là một quân chủ truyền thống được ủng hộ bởi thế lực bảo thủ Mexico và Napoleon III, hắn lại áp dụng chính sách của phe cộng hòa, đồng thời ngây thơ tin rằng có thể “bắt tay giảng hòa” với đối thủ Juárez.
Juárez không làm Maximilian thất vọng - lợi dụng sự ngây thơ ấy để nhanh chóng trỗi dậy, giờ đã bắt giam vị hoàng đế này.
Nếu là Ernst ngồi vị trí hoàng đế Mexico, hắn sẽ mạnh tay ủng hộ phe bảo thủ, giữ chân người Pháp, đàn áp không thương tiếc những kẻ gọi là “cách mạng”.
Những khái niệm như "thế lực phản động", "chế độ lạc hậu", "thống trị thối nát" chỉ là trò cười. Nhìn các nước châu Phi kiếp trước, lãnh đạo tham nhũng tàn bạo, khiến dân chúng oán thán khắp nơi, sống không nổi… nhưng cuối cùng vẫn an hưởng tuổi già. Ngay cả khi phải lưu vong nước ngoài, con cháu sau này vẫn có thể có thể quay về tranh cử - hoàn toàn phù hợp với "dân chủ kiểu Mỹ".
Chỉ cần hứa hẹn lợi ích cho giới tinh hoa quyền quý, ngươi sẽ có cơ hội đắc cử. Người dân châu Phi không biết quá khứ đen tối của những gia tộc này sao? Nhưng qua một hai thế hệ, mọi thứ đều bị lãng quên.
Chỉ có thể nói, phiếu bầu của dân đều có thể quy đổi thành tiền mặt. Kể cả khi dân chúng thật sự bầu ra một tổng thống vì dân vì nước, giới tinh hoa vẫn có thể “dành cho hắn ta một chiếc xe mui trần” - lo từ đầu tới cuối.
Đấu tranh chính trị là cuộc đấu sống còn, không thể rời xa lực lượng nòng cốt. Maximilian I - một công tử bột - lại kiên trì theo đuổi mô hình hành chính lý tưởng chủ nghĩa.
Xét từ góc độ này, Maximilian I là một luồng gió mới trong lịch sử thế giới. Hắn không phải hoàng đế giỏi, nhưng chắc chắn không phải kẻ xấu.
Sau thất bại, hắn còn không chạy trốn - điều này khiến Ernst cũng phải kính nể. Maximilian I quả thực là người có tiết tháo.
Kính nể là một chuyện, nhưng để Ernst trở thành người như vậy thì không thể. Và với tư cách là con rể của Maximilian I, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn, phải ra tay cứu giúp nếu có khả năng.
...
3 giờ sáng.
Maximilian I, ăn mặc chỉnh tề, bị lính Mexico áp giải đến pháp trường ở ngoại ô - một nơi phong cảnh hữu tình.
Maximilian I chậm rãi quay người, từ túi áo lấy ra một nắm tiền vàng phân phát cho đội hành quyết.
...
Roy Lee - tốt nghiệp Học viện Quân sự Hechingen - hỏi: "Vincent Casso đã chuẩn bị xong chưa?"
"Yên tâm đi Lee, lần này dùng loại thuốc nổ mới nhất của Nobel, đảm bảo đánh sập cả bức tường."
"Tốt! Mọi người chuẩn bị sẵn sàng. Sau khi nổ, lập tức nổ súng, nhét hoàng đế Mexico vào bao tải mang đi."
...
Maximilian I đứng trên pháp trường chuẩn bị có bài "diễn văn" cuối cùng.
Hắn vừa mở lời: "Ta..."
"Ầm..."
Một loạt tiếng nổ vang lên, bức tường pháp trường bị đánh sập một khoảng rộng hàng chục mét.
Đám đông hỗn loạn, những học viên Hechingen cải trang thành thổ dân hô vang bằng tiếng bản địa: "Hoàng đế vạn tuế! Đế quốc Mexico vạn tuế!"
Rút súng lục từ ngực, họ bắn xối xả vào đội lính Mexico đang ngơ ngác.
Roy Lee nhắm vào các quan chức Mexico vài phát đạn, ngăn họ tổ chức phản kích.
Từ ngoài tường vang lên tiếng ngựa phi, một nhóm kỵ sĩ bịt mặt xông vào pháp trường, lao thẳng đến chỗ Maximilian.
Vị hoàng đế ngây người nhìn cảnh hỗn loạn, chưa kịp định thần đã thấy tối sầm - bị nhét vào bao tải.
Các học viên Hechingen hất mạnh bao tải nặng trăm cân lên ngựa.
Một tiếng huýt sáo vang lên, tất cả lên ngựa rút lui, vừa đi vừa bắn xả đạn như mưa vào đám đông.
Đám binh sĩ Mexico trên pháp trường chỉ biết trơ mắt nhìn hoàng đế bị cướp đi. Các quan chức thì kẻ bị thương, kẻ đã tắt thở. ...
10 giờ sáng, Juárez nhận tin Maximilian I bị bắt cóc.
"Rầm!"
Hắn ta mặt đỏ bừng, đấm mạnh xuống bàn, khiến các quan chức cộng hòa nín thở.
"Đã xác định được thủ phạm chưa? Là người Pháp hay Áo?"
"Thưa Tổng thống, theo nhân chứng, họ có khoảng 40-50 người, trang bị ngựa và đã đặt sẵn thuốc nổ. Có thể lính của ta đã bị mua chuộc để lộ vị trí pháp trường."
"Do bất ngờ, chúng ta không kịp phản ứng. Địch không để lại bất kỳ xác chết hay thương binh nào."
Juárez nói: “Tập trung điều tra xem đối phương là ai, đừng chỉ phân tích quá trình sự việc.”
"Thưa ngài, theo mô tả của nhân chứng, chúng là thổ dân và nói tiếng địa phương. Nhưng chúng ta biết điều đó là không thể! Nên nhiều khả năng là tay sai của Pháp thuê lưu manh Mexico."
Juárez vốn là người da đỏ, nên quan chức chính phủ tuyệt đối không thể nói đây là âm mưu của người da đỏ. Mà học viên Học viện Hắc Hưng Căn lại có ngoại hình châu Á rất giống với người bản địa, khiến người Mexico không thể tưởng tượng có người từ Viễn Đông can dự vào chuyện nước họ.
Sau một hồi phân tích, chính phủ Mexico vẫn không thu được manh mối nào có giá trị.
Cùng lúc đó, Maximilian I bị nhốt trong xe ngựa, cùng đoàn học viên Hechingen phi như bay về bờ Tây Mexico.
Giờ thì dù ngốc đến đâu, Maximilian cũng hiểu mình được cứu. Nhưng hai tướng Miguel Miramón và Tomás Mejía vẫn còn ở pháp trường.
Ông cố giao tiếp với các học viên, nhưng Ernst đã ra lệnh cấm nói chuyện. Nhiệm vụ duy nhất là đưa Maximilian về châu Âu.
Để tránh Maximilian làm hỏng việc, Ernst còn đặc biệt dặn dò: cứ coi hắn ta như khúc gỗ.
...
Trưa hôm sau.
Sau một ngày một đêm phi nước đại, nhiều con ngựa đã gục chết, đoàn người cuối cùng cũng tới bờ biển đã hẹn trước.
Một tàu viễn dương Hechingen vừa hoàn thành nhiệm vụ ở Alaska đã chờ sẵn. Họ thả xuồng nhỏ đón học viên và Maximilian I lên tàu.
Tiếng động cơ hơi nước vang lên, con tàu rời Mexico hướng về Alaska. Tất cả đã an toàn.
(Hết chương)
Chú thích: [1] Xe mui trần: Có lẽ tác giả ám chỉ sự kiện Tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ, John F. Kennedy, bị ám sát vào ngày 22 tháng 11 năm 1963 khi đang trên đoàn xe hộ tống đi qua Dealey Plaza tại Dallas, Texas. Lúc đó ông ngồi trên 1 chiếc limousine mui trần.
------oOo------