Một cánh tay vẫn chĩa về Đằng Long nhưng y không hề đáp lại. Chính xác hơn là không thể đáp lại.
Tay trái Đằng Long đang cố thu dọn những thanh củi vương vãi trên đất, con gái của ông chủ Kim lúc này chạy lại giúp y.
Đằng Long đã làm ở đây được bao lâu?
Chỉ có ông chủ mới biết được thôi! Đằng Long chăm chú nhặt lại vài thanh củi, ban nãy y không cẩn thận vấp vào chân người người khách mà ngã lăn ra, bó củi trên vai cũng theo thế mà tung tóe xuống đất.
“Xong rồi!” Con gái lão Kim nhanh miệng, cô đặt bó củi lên vai Đằng Long để y mang vào nhà bếp.
Kẻ chỉ còn một cánh tay đương nhiên rất khó làm việc, may thay cha cô vẫn cố sắp xếp cho y công việc bổ củi hàng ngày. Nơi đây là chỗ trú ngụ của những kẻ tha phương cầu thực, chẳng ai là ông chủ Kim nỡ lòng từ chối.
“Cảm ơn!”
Đằng Long lạnh lùng bước đi mà chẳng để ý đến một cánh tay vẫn đang đưa ra trước mặt của mình. Đúng hơn là một người khách đang cố giao tiếp y.
Mái tóc rậm rạp che hết cả khuôn mặt, hình như cũng mọc râu rồi thì phải? Quần áo Đằng Long xộc xệch và lấm bẩn, đôi chỗ còn vá chằng vá đụp. Đó là tất cả những gì người khách có thể hình dung về y.
Thật đúng với bộ dạng của một kẻ làm công hèn mọn ở trong quán trọ.
Liệu người khách có biết thân ảnh vừa đi qua hắn sở hữu sức mạnh khủng khiếp đến nhường nào không?
Hay chăng cánh tay đã mất, tuyệt kỹ cũng chẳng còn?
Một điều duy nhất còn lại… ánh mắt hằn sâu nhưng sáng quắc ngay cả trong đêm.
“Là người mới đến mong lão Vương đừng để ý.” Ông chủ Kim tiến lại, trên tay cầm một cốc rượu đưa ra phía trước.
“Nào dám.”
Lão Vương – người khách không dám thất lễ liền đứng dậy cạn chén đánh cạch một tiếng với ông chủ Kim.
Cả hai uống sạch chén rượu của mình rồi cười vui vẻ. Xem ra khung cảnh đêm nay vẫn còn nhộp nhịp lắm đây.
“Ông chủ, tại hạ muốn thuê một phòng.”
“Ồ?”
Tiếng nói vừa vang lên, ông chủ Kim liền quay lại. Khuya rồi vẫn còn có kẻ lần mò đến?
Ông ta vừa quay lại đã phải chấn động tâm phách.
“Ta muốn thuê một phòng!” Người khách mới nhắc lại.
Điều làm ông chủ Kim chấn động không phải vì là khuya rồi vẫn còn khách đến. Ông ta nhìn vào mặt vị khách mà như mất hồn.
Hắn gương mặt tuy hơi nhợt nhạt nhưng thần thái toát lên vài phần ngạo khí. Kiểu tóc cũng chẳng giống ai, hắn cắt ngắn và cắt rất gọn, chỉ để lại một lọn tóc nhỏ ở phía sau gáy mà hắn cất công nuôi dài cho đến ngang vai.
“Quan khách, mời!”
Phải mất giây lát ông chủ Kim mới định thần trở lại. Ông ta đứng sang một bên và nhường đường cho vị khách.
“Đây! Bán lại cho ông, được bao nhiêu thì tính vào tiền phòng cho ta.”
Người khách quẳng xuống dưới đất xác một con hươu vừa bị bắn chết. Người này là thợ săn, và dùng chính thành quả của mình đổi lấy chỗ nương thân?
“Được, không thành vấn đề! Nếu một con không đủ, phiền quan khách đem về thêm vài con nữa.” Ông chủ Kim vui vẻ.
“Cũng không thành vấn đề!” Người khách trả lời rồi đi thẳng.
Một cung, một tiễn. Kẻ đi săn thú rừng mà lại chỉ mang ít tiễn vậy sao?
“Mũi tên cắm trên con hươu được làm bằng gỗ đơn thuần. Mũi tên còn khoác trên vai lấp lánh ánh bạc, lại được trạm trổ công phu. Nói ngươi là thợ săn, ai sẽ tin?”
Lão Vương quan sát tỉ mỉ nãy giờ và đã nhận ra người khách kia thực sự có vấn đề. Nhưng cứ theo như quan sát của hắn… cả cái tên chẻ củi kia cũng có vấn đề.
“Ánh mắt đó là gì? Đằng Long này có phải là Đằng Long mà mọi người đồn đại?”
Ông chủ Kim từ từ bước lên lầu hai, ông ta lại ngắm khu trọ của mình lần nữa. Cũng chếnh choáng say rồi, suýt nữa là không bước nổi mấy cái bậc thang.
Già rồi hay bụng phệ quá rồi?
“Ông chủ cẩn thận!” Một người nhanh nhảu đến dìu ông chủ.
“Hô hô. Hôm nay ta uống hơi quá!”
“Để tôi đưa ông về phòng nghỉ ngơi kẻo lại cảm lạnh.”
“Được, được, được. Chúng ta đi!”
Người hầu này xem chừng vô cùng nhanh nhẹn, thoảng chốc đã đưa ông chủ của mình đến trước cửa phòng.
“Đến đây thôi, ta tự vào phòng của mình.”
“Dạ vâng.”
Người hầu đứng ở bên ngoài chờ cho ông chủ bước vào rồi mới dám cất bước.
Cánh cửa đóng sập nhưng tiếng nói bất chợt vang lên:
“Quý! Theo dõi vị khách mang cung tiễn cho ta, hắn nhất định không phải thợ săn. Cả tên lão Vương nữa, suốt ngày tỉ mẩn quan sát chẳng có mục đích gì tốt đẹp. Dặn Diệp Thanh chú ý đến vị khách ở phòng cuối cùng kia nữa.”
“Dạ!”
Vị khách phòng cuối là ai? Diệp Thanh lại là ai?
…
“Trưởng lão… ngài nhất định phải đi sao?”
Trước giờ lên đường Mã Quang vẫn còn đắn đo suy nghĩ rất nhiều và kẻ thuộc hạ bên cạnh cũng thế. Người này không thể tháp tùng Mã Quang, hắn chỉ có thể đứng từ xa dõi theo chiếc áo đang bay là là của chủ nhân.
Phải chăng hôm nay chủ nhân của hắn sẽ phải thay áo? Đường đến Ngọc bản e rằng còn xa lắm.
Bây giờ mới đi, Mã Quang là đang cố tình đến muộn trong ngày Nhất Đẳng? Bởi lẽ buổi lễ đã được bắt đầu từ một lúc rồi.
“Các vị, hoan nghênh, hoan nghênh!”
Ngọc Nguyên Đãng khoanh chân trước sàn rồi nói. Xung quanh ông ta toàn là quan khách hôm nay đến dự.
“Luật lệ của tổ tiên ai dám phá bỏ. Luật lệ của Nhất Đẳng cũng chẳng thể nào bỏ được. Thiết nghĩ Ngọc bản chủ nên vào tuần rượu thứ ba đi thôi.”
Người cuối cùng trong số các vị khách đã lên tiếng. Vị bản chủ này, con người Quách Viễn Hùng này là khó đoán định nhất.
Hắn nói ra câu này rõ ràng là đang thúc ép Ngọc Nguyên Đãng, khiến ông ta phải kết thúc ba tuần rượu đầu. Mà nếu bất kì ai không uống đủ ba tuần rượu này, cho dù có được mời đi chăng nữa cũng chẳng thể nào tham gia Nhất Đẳng.
Quy tắc là thế! Nhưng những người ở đây, có ai là sẽ không uống đủ kia chứ?
Trừ phi là Ngọc bản đang chờ nhân vật quan trọng nhất hôm nay. Người đang cố tình đến muộn.
Ngọc Nguyên Đãng miễn cưỡng cầm bát rượu thứ ba lên chuẩn bị uống cạn. May thay, lúc ấy lại có một người bước vào:
Người nào của Hoàng kì vừa chết? Và Ngân bài là cấp bậc bao nhiêu trong Tiên tộc?
Người của Hoàng kì lại chết ở Tây thành, nơi của Hồng kì đóng quân? Phen này thì Ngưu gia sắp gặp họa lớn rồi.
“Thạch Kiều, mau sai người báo về Phong thành.”
“Dạ!”
“Còn nữa. Sai người dặn dò Lạc hầu không được ra ngoài.”
“Vâng.”
Cho dù biết rõ Thiệu Bình sẽ chẳng thèm bước ra ngoài nhưng Lý Kiệt vẫn phải có trách nhiệm thông báo cho chủ nhân của mình một tiếng.
Cái chết của người trong Hoàng kì không thể có chút liên hệ nào đến Hồng kì cho được. Ngưu gia nắm giữ Hồng kì cũng nhất định không được tham gia vào vụ án này.
Vụ này sớm muộn cũng sẽ trở thành kỳ án. Một vụ trọng án kỳ bí dành cho Tiên tộc, và cho cả Ám Dạ nữa.
Tất nhiên là nếu như hắn có hứng thú.
Tin tức xuất hiện ở Tây thành nhanh chóng lan rộng. Và cũng nhanh chóng truyền về Phong thành.
“Cháu nói không sai, nếu như muốn biết tinh anh nào vừa chết, chúng ta có thể viết thư truy hỏi thủ lĩnh Hoàng kì. Việc không thể chậm trễ, để ta đi lấy…”