Đi thêm một đoạn, xuất hiện trước mặt đoàn người là căn nhà sàn ở nơi hoang vắng.
“Có ai không? Mau xuống mở cửa.” Một người trong đoàn nói lớn.
”Đứa nào đấy?”
Tiếng đáp lời của một người đàn ông, chắc hẳn là người chủ nhà. Ông ta lật đật tiến lại cánh cửa mà không hề biết có kẻ đang đứng chờ sẵn.
“Xử lý đi!” Thủ lĩnh hất hàm.
“Dạ!”
Người chủ nhà vừa mới mở cửa…
Phập!
Một rìu chém ngay vào ngực, ông ta chẳng kịp ú ớ lên một tiếng. Chỉ có tiếng la hét của vợ ông ta khi nhìn thấy chồng vừa bị sát hại.
Nhưng giữa rừng núi hoang vu thế này, có hét to đến mấy cũng không ăn thua cho lắm.
Lại xuất hiện thêm một người, lại phải giết đi một người. Tên thủ lĩnh quắc mắt ra lệnh cho thuộc hạ của mình kết thúc tiếng hét.
Giết chủ cướp nhà, phải chăng cái thứ bọn chúng đang nắm giữ là vô cùng cơ mật?
Đoàn người tiến vào trong nhà, để cái bao vải ở gian trong cùng, gian mà không hề có cửa sổ, cửa ra vào cũng được bốn tên canh gác.
“Cho người xuống bên dưới, canh gác xung quanh căn nhà. Xảy ra chuyện gì… ta sẽ lấy mạng các ngươi!”
Xem chừng thì tên thủ lĩnh cũng biết bố trí đấy chứ? Như thế này, nếu có ai đi ngang qua đường thì vẫn cứ ngỡ là vợ chồng kia đốt lửa đó thôi. Chứ ai đâu biết là nhà đổi chủ, bên trong toàn bộ một đám sát nhân.
Nhưng đó cũng là sai lầm lớn nhất của chúng! Là bởi… ảnh lửa đốt lên bắt đầu một tín hiệu.
“Giết!”
Mệnh lệnh đã được ban bố, toàn bộ lũ sát nhân trong nhà đều bị tấn công đồng loạt. Một toán người khác từ trên nóc nhà nhảy xuống, và cho dù họ không mang vũ khí bên mình thì lũ sát nhân kia cũng chẳng phải là đối thủ.
“Tại sao?” Tên thủ lĩnh máu me đầy mình nhưng vẫn cố hỏi.
“Đại nhân thay đổi ý định, muốn hẹn gặp các ngươi ngay trong đêm nay.”
“Nói cho ngươi biết, ở đây căn bản chẳng có ngôi nhà nào hết, nó mới được tạo ra để dành cho các ngươi đấy thôi.”
Nói xong, người đàn ông lập tức vận lực cánh tay, chân khí truyền xuống gom đủ. Một tay bóp chết kẻ đã không hiểu sự tình lại còn suýt làm hỏng chuyện.
“Thứ đồ đó… mang đi!”
Cái bao vải đó… kẻ nào cũng muốn tranh giành? Hay là chỉ có một người thực sự cần đến, nhóm sát thủ kia chẳng qua là do vị “đại nhân” mượn bàn tay của chúng mà hành sự. Và khi làm xong việc thì… vắt chanh bỏ vỏ.
“Bỏ đi hướng này, hay là hướng này nhỉ? Con bà nó, rốt cuộc là đường nào?” Vẫn còn một kẻ lạc đường trong đêm tối.
…
Ở Tiên tộc, có một thanh niên đang ngồi tựa lưng vào gốc tre tư lự. Hắn dường như vô cùng nhàn hạ và không cần lo nghĩ. Với một lọn tóc mái để tung bay trước mắt, Chử Minh đang dần ngủ say trong buổi chiều đông.
Ba năm rồi nhỉ, hắn vẫn điềm nhiên mỹ mạo như thế. Nhưng cũng ba năm rồi, hắn chẳng phải làm gì cả.
Chử Minh mặc bên ngoài chiếc áo màu xanh, gương mặt của hắn trắng xanh rất giống con gái. Về điểm này thì Chử Minh lại không thích lắm, vì như thế khác nào nói hắn là con gái? Sống mũi thẳng tắp cộng thêm vầng trán vuông vắn và chiếc cằm nhọn, tất cả đã làm nên một Chử Minh anh tuấn bậc nhất Tiên tộc.
Thiếu niên anh tuấn ấy vẫn đang nhắm mắt, vẫn đang đắm chìm vào một không gian mông lung đầy phiêu lãng mà không hề hay biết một điều.
“Đúng là không có điểm gì chê trách.” Người này nghĩ thầm rồi khẽ tiến lại Chử Minh mà cứ tưởng hắn vẫn không biết gì?
Kỳ thực, bước chân người này cho dù nhẹ nhàng nhưng không thể nào giấu diếm giữa một buổi chiều thanh vắng không có bóng người qua lại.
Chử Minh nói xong thì liền nở một nụ cười, nhằm đúng lúc Phan Liên ngẩng lên mà cười. Hắn dường như rất biết chọn đúng thời điểm để thu hút ánh nhìn con gái.
Nụ cười ấy, nếu như đổi lại là Dĩnh Hạ có lẽ cô ta sẽ chẳng cầm lòng được mất.
“Ta… và ngươi được giao nhiêm vụ.”
“Bây giờ phải đi sao?” Chử Minh quay lại thì thấy Lam kì trung đẳng đang đứng từ phía xa đợi sẵn.
“Đúng vậy!”
“Thuộc hạ tuân mệnh!”
…
Một chiếc bàn được kê trên đài cao, bên dưới là rất nhiều dân chúng đang chăm chú theo dõi. Cuối cùng thì lễ Nhất Đẳng đã chính thức bắt đầu.
Ngồi quanh chiếc bàn đặc biệt ấy là các vị bản chủ đã tham gia vào ba tuần rượu trước đó. Trước mặt mỗi người không có gì khác, vẫn là một chiếc bát để uống rượu.
“Phần lễ đã xong, thầy mo cũng đã xin phép tổ tiên, tổ tiên đồng ý cho Ngọc bản có thể đấu giá bộ y phục cực phẩm năm nay. Sau đây xin mời bà con dùng cỗ.”
Ngọc Nguyên Đãng nói xong thì những người hầu bưng cỗ ra cho người làng người xứ bên dưới. Những người hôm nay có mặt tại nhà Ngọc Nguyên Đãng, không cần biết là thuộc Sơn bản nào, miễn là người Man tộc thì đều sẽ được chủ nhà mời rượu.
Rượu, đương nhiên là không thể thiếu, và ai muốn uống bao nhiêu thì uống bây nhiêu.
“Bà con, xin mời tự nhiên!” Ngọc Nguyên Đãng nâng bát rượu lên uống cạn.
“Bản chủ, mời!”
“Mời ngài, Ngọc Nguyên Đãng!” Dân chúng cũng theo thế mà hưởng ứng Ngọc bản chủ.
Đây là lần đầu tiên và cũng là duy nhất trong ngày Nhất Đẳng chủ nhân của Ngọc bản uống cùng dân chúng. Bởi vì, tiếp sau đây còn có một việc vô cùng quan trọng.
“Để làm được bữa cỗ này… Ngọc bản đã bỏ ra bao nhiêu? Bộ y phục trân quý kia phải có giá trị bao nhiêu để bù lại số vốn đã mất?"
Mã Quang lập tức suy nghĩ. Hắn vẫn đang chăm chú nhìn vào chiếc bàn đang ngồi. Bát đã đem ra nhưng thức ăn thì không hề đem ra?
Ngọc Nương dẫn theo mấy người hầu trong nhà, mỗi người bưng ra một vò rượu lớn đặt bên cạnh những người khách mời. Mỗi người một vò rượu thơm, mỗi người một muôi múc rượu.
Màn đấu giá chính thức bắt đầu! Nhưng…
“Y phục cũng chưa thấy mang ra?” Chu Tuấn thắc mắc, hắn và Mã Quang lần đầu tham gia nhất đẳng cho nên quy củ không thể nắm rõ hết được.
“Quy tắc… vẫn như năm ngoái chứ?” Đinh Cùng lên tiếng hỏi.
“Đương nhiên. Là quy tắc cũ.” Ngọc Nguyên Đãng bình tĩnh trả lời. “Người trả giá ở mỗi vòng đều phải uống hết một bát rượu, khi hết một vòng trả giá, ai muốn tiếp tục tham gia vòng kế thì Ngọc Nguyên Đãng xin kính người đó thêm một bát nữa. Trong một vòng có thể ra giá có thể không, nhưng nếu đã ra giá thì chỉ được trả một lần. Các vị… xin hãy nhớ cho.”
Mã Quang thầm đoán định. Đúng như hắn nghĩ, nếu có một người trả giá cao hơn tất cả thì chẳng phải người đó sẽ giành chiến thắng rồi sao?
”Được, nếu không ai dám trả thì để cho ta.” Đinh Cùng lên tiếng, hắn nhấc lên bát rượu và uống một mạch. “Một giỏ ngô!”
Một giỏ ngô, rốt cuộc thì Đinh Cùng đang xem thường y phục của Ngọc bản hay là xem thường những người tham gia hôm nay không có thực lực bằng hắn?
Một giỏ ngô? Nực cười thật!
“Có gì mà ghê ghớm? Ta trả một bồ sắn!” Quách Viễn Hùng lên tiếng.
“Tình hình này thì ra giá như thế nào đây?” Chu Tuấn băn khoăn, hắn không còn cách nào khác là phải đi theo các vị bản chủ kia thôi.
“Ba hũ rượu nếp! Thế nào Ngọc bản chủ, y phục ta lấy chắc rồi?”
Ngọc Nguyên Đãng chỉ nhếch mép với Chu Tuấn và ánh mắt coi thường một chút. Anh chàng này xem ra cũng nhanh nhạy đấy?
“Chu bản chủ không cần gấp, vẫn còn hai người chưa ra giá kia mà?”
“Bây giờ có lẽ Nhất Đẳng đã qua mấy tuần rượu rồi, nhà ngươi nhất định phải kiên trì đấy. Ta, anh trai của ngươi vẫn còn đang đợi. Quách Viễn Tầm đang chờ tin vui từ ngươi.”
Em trai thì được mời đến Nhất Đẳng, anh trai ở đây vẫn phải đi làm tay sai cho một kẻ khác. Lẽ nào thực lực giữa hai người họ là không giống nhau?
Một đêm đang dần trôi qua trong lòng hang động vắng vẻ, tin tức mà hắn ta chờ đợi vẫn chưa được truyền đến đây.
“Nằm yên, không được động đậy!”
Chiếc bao vải đang cựa quậy mạnh mẽ. Cái thứ trong đó không chịu ngồi yên nữa rồi, nó muốn thoát ra, nó buộc phải thoát ra.
Có con thú nào muốn bị loài người khống chế?
Bịch!
Một kẻ lập tức lấy đá đập vào túi vải, bên trong chẳng thể cử động được nữa.
Người này lấy đá đè lên thân thể, hắn che giấu đi thân hình đang nằm trong hang từ bao giờ?
Quách Viễn Tầm cố gắng quan sát thật kỹ nhưng chẳng thể nhận ra đây là ai. Người kia mình trần, bên ngoài chỉ mặc cái quần đã rách rưới đến tận đầu gối. Mái tóc của hắn cũng lòa xòa chẳng kém chiếc quần là bao.
“Ngươi muốn chết?” Một thủ hạ tiến lại kề dao vào cổ đối phương trong khi hắn vẫn còn đang loay hoay bỏ mấy viên đá đè lên chân.
“Hắn che giấu bản thân bằng cách đậy đá lên mình?” Quách Viễn Tầm khó mà tin được.
“Chết? Ấy... không không, tao làm sao muốn chết cơ chứ?”
Người này hai mắt đảo qua đảo lại thao láo như thể còn che giấu thêm một điều gì nữa. Đôi mắt của hắn vẫn luôn linh động như thế, vẫn luôn đảo điên như thế.