Nguồn: read.st
Creed Ellen là người thứ ba mà tôi gặp phải trong đợt sóng khi tôi bị tách khỏi gia tộc Anabada, một trong những thành viên sớm nhất của đội ngũ này.
“Anh đang làm cái quái gì vậy!”
Một hiệp sĩ gần đó nhận ra hắn đào tẩu và lập tức gào lên gọi lại, nhưng như thế vẫn không đủ để thuyết phục hắn.
“Quay lại đây! Anh không thấy tình trạng của nó sao? Chúng ta có thể thắng được......!”
“Thắng cái con khỉ! Anh không thấy à? Không ai có thể giết được con quái vật đó đâu......!!”
Tôi có thể hiểu rõ hắn đã đi đến kết luận đó bằng kiểu suy nghĩ nào. Cơn đau cực độ đã bóp méo khả năng phán đoán của hắn. Nếu con quái vật kia thật sự không thể bị giết, vậy thì hành động chạy trốn của hắn sẽ trở nên hợp lý.
“T-Tôi làm đủ rồi......!”
Để lại những lời cuối đó, hắn biến mất qua con đường thoát hiểm mà những kẻ đào tẩu trước đã mở ra.
“Khốn kiếp.”
Đây là sự phản bội nực cười nhất tôi từng nhận được.
Không chỉ cứu cái mạng chó của hắn khỏi bờ vực cái chết, tôi còn nhắm mắt làm ngơ khi hắn ăn bám chẳng làm được tích sự gì, vậy mà giờ hắn lại dám phản bội tôi sao? Ngay đúng thời khắc chúng tôi cần từng cánh tay trợ giúp?
‘Đúng là không thể tin tưởng lũ đạo tặc khốn kiếp......’
Dù cảm thấy cay đắng đến tận cùng, tôi vẫn cố thử đặt mình vào góc nhìn của hắn nhiều nhất có thể, xét tới mối quan hệ trước đây giữa chúng tôi.
Bởi vì tôi vừa nhận ra rằng...
“Aaaaaaaah—!”
Không biết từ lúc nào, bài hát đã thay đổi.
「Maria Shur Eloyd đã trình diễn [Wind and Light that Soothes Wounds]. 」
「Trong khi bài hát tiếp tục, tất cả nhân vật trong phạm vi nhận hiệu ứng hồi phục (Cao cấp).」
Có vẻ đội chủ lực đã quyết định tăng cường hồi phục khi thương tích của đội cận chiến bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát.
Tôi cũng không định trách họ vì đã để mặc kẻ đào ngũ bỏ đi. Trái lại, tôi còn cho rằng đó là quyết định đúng đắn.
Nhưng mà…
‘Tệ thật.’
Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, ngay cả sự vắng mặt của một tên đạo tặc vô dụng cũng khiến tôi tiếc nuối. Hơn nữa, hành động của hắn dường như đã làm tinh thần chiến đấu của mọi người sa sút nghiêm trọng.
“......”
“......”
Không ai nói gì, nhưng tôi có thể cảm nhận ánh mắt họ liên tục đảo quanh.
Họ đang tự hỏi liệu có còn ai khác lựa chọn chạy trốn không, và liệu họ có nên làm điều đó trước thay vì đứng đây nhìn chuyện đó xảy ra không.
Ào ào ào—!
Mặc cho những nghi ngờ và suy nghĩ đen tối ngày càng lớn dần, cơn mưa như trút vẫn tiếp tục. Các hiệp sĩ cùng toàn bộ đội cận chiến vẫn chăm chỉ dồn sát thương, nhưng tên khốn lì lợm này vẫn không chịu chết.
Không, không chỉ đơn giản là không chết....
“Aaagh! Dù có chém như thế nào thì nó cũng hồi phục lại!”
“Ai đó làm gì đi! Dùng lời nguyền hay cái gì cũng được!”
Không biết từ lúc nào, những vết thương của nó đã bắt đầu hồi phục nhanh hơn tốc độ chúng tôi gây thương tích. Những vết thương nghiêm trọng đã khép miệng lại, tay chân bị chặt lìa mọc lại, khuôn mặt bị nghiền nát cũng khôi phục nguyên dạng.
“Cơn mưa... hình như đã yếu đi một chút rồi...?”
Trận mưa xối xả vốn trút xuống điên cuồng cũng đã giảm bớt cường độ so với trước. Nói đơn giản, HP của nó đã hồi phục đáng kể.
“K-Không có hy vọng đâu! Nó càng lúc càng cứng hơn, giờ tôi thậm chí còn không thể phá vỡ lớp da của nó nổi nữa!”
Tinh thần chiến đấu vốn đã tan nát của họ lại càng rơi xuống đáy sâu hơn.
Nhưng dù vậy, chúng tôi vẫn phải tiếp tục.
Dù HP con quái vật đã bắt đầu hồi phục, và dù mọi nỗ lực của chúng tôi lúc này chỉ có thể làm chậm quá trình tái sinh của nó đi đôi chút.
“Không được lùi lại!! Chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi!!”
Tôi liên tục hét lớn để duy trì tuyến đầu.
Tất cả những nỗ lực này không phải vô nghĩa. Mỗi một đòn đánh chúng tôi tung ra sẽ tăng thêm một chút tỉ lệ chiến thắng khi khoảnh khắc quyết định đến.
“Bjorn! Xong rồi!”
Tin tốt truyền tới từ Aynar, người vẫn luôn cần mẫn liên tục đâm thương.
“Vậy còn chờ gì nữa! Mau—.”
Trước khi tôi kịp dứt lời, Aynar đã dứt khoát vung tay.
Vù—!
「Đòn đánh kế tiếp sẽ được thêm hiệu ứng ‘Soul Pursuit’.」
Cây thương đã tích đầy stack [Recursion] lần nữa xé gió như tia chớp, bay qua đầu tôi rồi cắm phập vào thân thể con quái vật.
Đây thật sự là canh bạc cuối cùng của chúng tôi.
Thump—!
Tôi đã đặt tất cả hy vọng chiến thắng Tetraseia vào đòn đánh này.
Đó là cùng một đòn đánh trước đây từng suýt chút nữa đẩy con quái vật đến bờ vực cái chết trước khi nó hoàn thành [Self-Pity] và hồi lại 20% HP.
Liệu lần này, nó có đủ để giết nó không?
Pshuuuuuuuk—!
Ngọn thương xanh mang theo hy vọng của tất cả mọi người xuyên sâu vào thân thể con quái vật.
[Kiyeeeeeeeeek—!!]
Rõ ràng đó là một đòn chí mạng, bởi vì con quái vật đã phát ra một tiếng gào đau đớn thê lương.
Ào ào ào ào—!
Cơn mưa xối xả vốn đang dần suy yếu đột nhiên trở lại sự cuồng bạo dữ dội như ban đầu.
Và rồi...
[Chúa tể Nước mắt Tetraseia chỉ còn dưới 1% HP.]
Chỉ có vậy.
Tiếng thét kinh hoàng của nó vang vọng khắp hẻm núi, nhưng cơ thể xấu xí đó lại không hề biến mất.
Nói cách khác...
Kế hoạch B.
Không.
Cuộc đột kích Tetraseia đã thất bại.
*****
Cuộc đột kích đã thất bại. Nguyên nhân thì quá rõ ràng.
Chúng tôi thiếu hỏa lực. Dù đã dốc cạn mọi thứ mình có, nhưng rốt cuộc thì vẫn không đủ.
Đến nước này, dù có làm gì đi nữa cũng không thể giết được con quái vật đó. Vì vậy, thay vì tiếp tục cuộc đột kích, điều đúng đắn hơn là nền nghĩ cách giảm thiểu thiệt hại.
Nhưng mà...
“Tại sao chứ...”
Sự tiếc nuối vẫn mãi vương vấn trong đầu tôi. Chúng tôi đã ở rất gần rồi. Giống như một chiếc cốc đầy tới miệng, chỉ cần thêm vài giọt nữa là sẽ tràn ra. Nếu tên đạo tặc khốn kiếp đó không bỏ chạy—.
‘Dừng lại.’
Hãy chấp nhận kết quả đi.
Tôi đã làm hết sức mình rồi. Thế nên cứ mãi chìm trong tiếc nuối lúc này chỉ khiến bản thân trông thảm hại hơn thôi.
Ào ào ào—!
Có lẽ nếu tên đạo tặc đó chiến đấu nghiêm túc hơn, chỉ một nhát dao nữa thôi cũng là đủ để thay đổi kết quả trận chiến này.
Nhưng nếu cứ nghĩ theo hướng đó thì sẽ chẳng bao giờ có hồi kết.
Nếu sáu người của Clan Gearfang không bỏ chạy.
Nếu Armin xử lý tốt hơn, hoặc tôi sớm can thiệp và ngăn chuyện đó lại.
Nếu nữ pháp sư kia không chọc đúng nỗi đau của kẻ đào ngũ đầu tiên.
Nếu chúng tôi dùng phép bảo vệ tinh thần sớm hơn.
Hoặc nếu tôi không quá ám ảnh với cái tên Hans mà chủ động tiếp nhận Bóng ma Hoàng kim cùng với lực lượng của hắn.
Nếu mọi chuyện diễn ra như vậy, cuộc đột kích hôm nay đã thành công, và giờ này chắc chúng tôi đang reo hò những lời kiểu như “Có rơi Tinh chất hông?” hay “Chúng ta đã nhận được Vật phẩm được Đánh số nào?”.
Nhưng nghĩ những điều đó bây giờ thì có ích gì?
Nếu cứ mãi nhìn lại như vậy, cuối cùng tôi sẽ đi đến kết luận rằng ngay từ đầu chúng tôi không nên tham gia chuyến viễn chinh này.
Cho nên...
Nghiến răng—
Đã đến lúc phải thừa nhận thất bại.
“...Cuộc đột kích thất bại rồi! Tất cả mau quay về hội quân với đội chủ lực!”
Tôi mở miệng đầy miễn cưỡng, tuyên bố tin tức thất bại cho mọi người.
Thông báo ấy không gây ra bất kỳ sự hỗn loạn nào trong đội thám hiểm, những người của đội cận chiến chỉ lặng lẽ quay trở về.
Ai cũng đã biết từ trước khi tôi nói ra, rằng cuộc đột kích này đã thất bại thảm hại.
“...Giờ chúng ta làm gì đây?”
Sau khi đội cận chiến hội quân cùng đội chủ lực để tránh cơn mưa axit đang trút xuống, câu hỏi đó được đưa ra.
Nhưng lần này, tôi không thể dễ dàng trả lời được.
Phải làm gì bây giờ?
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ về câu hỏi đó, có một nhóm đã đưa ra quyết định trước tôi một bước.
“Xin lỗi, nhưng chúng tôi sẽ rời đi trước.”
Đó là Clan Illuma, những người cùng bị hút vào [Saturnus] với chúng tôi trong Hố Vĩnh Hằng. Sau khi mất đi ba người và chỉ còn lại tanker, triệu hồi sư và linh mục, họ thẳng thừng tuyên bố đào ngũ.
“Cái gì? Anh đang nói gì vậy! Chỉ cần sự sụp đổ không gian bắt đầu là chúng ta có thể cắt đuôi con quái đó rồi mà!”
“Đúng, có thể là vậy. Nhưng sau đó thì sao? Chúng ta không biết thời kỳ ổn định sẽ kết thúc lúc nào, và nếu cứ kéo dài thế này đến khi hiện tượng sụp đổ bắt đầu thì chúng ta sẽ an toàn sao? Với tình trạng hiện tại, liệu chúng ta có thể chống chọi nổi bao nhiêu đợt quái vật?”
“V-Vậy nếu rời đi thì sao? Sau khi rời đi các anh định làm gì? Các anh cũng đâu có kế hoạch cụ thể gì, không phải sao?”
“Chúng tôi sẽ đi tìm bang hội của Bóng ma Hoàng kim giống những người bỏ chạy trước đó. Thành thật mà nói, khả năng sống sót khi đi cùng họ cao hơn tiếp tục ở lại đây.”
Đó là một lập luận quá đỗi hợp lý và logic. Ngay cả Armin, người nổi nóng đầu tiên, cũng không thể phản bác.
“Tôi biết ơn sự chăm sóc mà ngài đã dành cho chúng tôi tới giờ, nhưng tôi tin rằng chúng tôi đã hoàn thành nghĩa vụ của mình bằng cách tin tưởng ngài, ngài Tử tước, và chiến đấu đến tận cùng.”
“...”
“...Tôi phải đưa đồng đội mình trở về còn sống.”
Cuối cùng, Armin không thể tiếp tục giữ họ lại nữa, và chẳng bao lâu sau, họ cũng rời chiến trường theo con đường quen thuộc.
Và rồi...
“Vì tình hình đã thành ra thế này, chúng tôi cũng không còn lựa chọn nào khác.”
Nhóm tiếp theo là Tiểu đoàn 4 thuộc Binh đoàn hiệp sĩ thứ ba.
“Vì sự sống còn của tiểu đoàn, chúng tôi sẽ thu hồi quyền chỉ huy đã chuyển giao cho Tử tước Yandel. Đồng thời, theo Điều 39 của Quân luật......”
Bài phát biểu rất dài, nhưng tóm lại chỉ là họ sẽ rút lui để cứu mạng mình.
Và đúng như vậy, chẳng bao lâu sau, Tiểu đoàn 4 lần lượt nhảy xuống vách núi đầy trật tự như những người lính nhảy dù được huấn luyện bài bản rồi biến mất.
Sau đó, những chuyện tiếp theo không cần nói cũng đoán được.
“X-Xin lỗi...!”
Năng lực giả Maize Rayner.
“Xin thứ lỗi... Dù sao mana của tôi cũng cạn kiệt rồi, từ giờ trở đi tôi cũng chẳng giúp được gì cho ngài nữa!”
Pháp sư đặc biệt Elvain Cutter.
Cùng nhiều người sống sót khác không thật sự thuộc về nhóm nào.
Từng người một, đúng như câu nói cây đổ bầy khỉ tan, cũng tuần tự lao mình xuống vực.
Sizzzzzzzle—!
Dĩ nhiên, tất cả chuyện này diễn ra trong lúc tôi đang một mình chặn đứng Tetraseia và cảm nhận nỗi đau toàn thân tan chảy bởi [Teardrop].
Nhưng mà......
“Lũ ích kỷ khốn kiếp đó!! Bjorn! Sao anh không ngăn chúng lại! Chỉ cần anh nói một tiếng thôi là tôi sẽ đuổi theo đập nát đầu chúng ngay bây giờ!!”
Tôi không cảm thấy nổi giận như Aynar, dù cho tôi tin rằng mình đã làm rất nhiều điều cho họ.
‘Đó là lựa chọn tự nhiên.’
Dù sao chúng tôi cũng chỉ là những người xa lạ tụ tập lại một chỗ để sinh tồn.
Khác với mối liên kết chặt chẽ của bang Anabada, họ chỉ là bên thứ ba không có lợi ích ràng buộc. Lựa chọn của họ ở ngã rẽ sinh tử này vốn đã được định sẵn.
Cho nên...
‘Những người này mới là những kẻ kỳ lạ.’
Tôi gạt cảm giác thất vọng sang một bên rồi lặng lẽ nhìn những người vẫn còn ở lại.
Toàn bộ các thành viên của đoàn thám hiểm Armin.
Aynar và Ông Gấu.
Nữ linh mục Maria Shur Eloyd.
Ừm, chắc cô ấy ở lại vì tín điều của mình.
‘Nhưng tại sao anh không đi cùng họ?’
Khi tôi dùng ánh mắt hỏi người đàn ông vừa vô tình chạm mắt mình, tôi nhận được một câu trả lời hoàn toàn ngoài dự đoán.
“Tôi chán việc phải chạy theo số đông rồi.”
“......?”
“Và chẳng phải ngài đã thề trên danh dự của mình sao? Rằng nếu tôi làm việc trong đội ngũ của ngài cho đến khi hiện tượng Sụp đổ không gian kết thúc, thì sau khi trở về thành phố ngài sẽ không truy cứu chuyện hôm đó nữa.”
Phó thủ lĩnh của Clan Gearfang, Malid Kevron.
Tên này đang cố chuộc tội à?
Tôi không rõ, nhưng khi hắn vừa nói lý do xong, một người khác đứng bên cạnh cũng tự giác khai lý do của mình mà chẳng cần ai hỏi.
“Thành tựu!!”
Hội trưởng Illya Adnus.
Đúng rồi, tên này cũng ở đây.
Tôi thật sự không ngờ hắn vẫn ở lại trong tình huống này.
“Dù sao thì dù có thể trở về, nếu tôi không đạt được thành tựu nào đáng để mang lên mặt bàn, thì kiểu gì tôi cũng chết thôi!”
Đúng vậy, theo những gì tôi biết, tên này đã biển thủ nhiều tới mức vào khoảnh khắc hắn mất đi chức Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả thì lưỡi rìu của đao phủ sẽ hạ xuống cổ hắn ta.
“Với lại, anh chắc phải có kế hoạch gì đúng không? Anh còn chẳng thèm cố ngăn họ rời đi nữa mà!”
Có vẻ tên này lạc quan hơn tôi tưởng rất nhiều.
Pfft.
Làm gì có kế hoạch nào như thế chứ.
Nếu tôi thật sự có một kế hoạch, tôi đã nói mọi thứ có thể để giữ bất kỳ ai ở lại rồi.
Được rồi, giờ tôi biết mình phải làm gì tiếp theo rồi.
“Armin!”
“Ngài Tử tước, xin đừng lo! Dù chuyện gì xảy ra, chúng tôi cũng sẽ ở lại tới cùng—.”
...Anh ta đang nói cái gì vậy.
Tôi trân trọng tấm lòng đó, nhưng những sinh mệnh đó không nên bị lãng phí ở đây.
“Đủ rồi! Anh dẫn những người còn lại rời khỏi đây đi! Aynar! Cả cô nữa!”
“Hả......? A-Anh đang nói gì vậy!”
“Bình tĩnh đi! Tôi cũng không hề có dự định sẽ chết ở đây! Hãy gặp lại nhau trong thành phố, còn sống! Cho tới lúc đó, cô sẽ chịu trách nhiệm về Abman và chăm sóc anh ta giúp tôi!”
Aynar không trả lời ngay mà trầm ngâm suy nghĩ một lúc, nhưng cuối cùng vẫn đưa ra câu trả lời khẳng định.
“Được! Đừng lo cho Urakbarak!!!”
Đúng vậy, đây chính là điểm tuyệt vời của người Barbarian.
Đó không phải một quyết định lý trí lạnh lùng, mà là một quyết định chứa đầy sự lãng mạn. Cô ấy tin chắc 100% rằng tôi sẽ có thể quay về còn sống.
“Ngài nghiêm túc sao... Một mình ngài làm sao có thể xử lý thứ này được chứ?”
“Tôi có kế hoạch của mình rồi, vật nên đừng lo! Có các anh ở đây chỉ khiến tôi vướng tay vướng chân thôi. Đừng nghĩ nhiều nữa mà đi đi, ngay bây giờ!”
“...Tôi sẽ gặp lại ngài trong thành phố.”
Khi tôi quát bằng giọng kiên quyết, Armin dường như hiểu rằng mình không thể làm gì khác, rồi nhanh chóng dẫn những người còn lại nhảy xuống vách núi.
“Bjorn—!! Đừng bị thương quá nặng đó—!!!”
Sau khi tiếng cổ vũ của Aynar vang lên từ dưới vách núi, nơi này chỉ còn lại mình tôi đứng đối mặt với Tetraseia.
‘Đừng bị thương quá nặng, hả.’
Đó thật sự là một câu nên nói với tanker sao?
Nghĩ kiểu nào cũng thấy buồn cười, nhưng câu nói đó đúng là rất Aynar.
Tôi trấn tĩnh cảm xúc rồi nhìn quanh.
———, ——— —, ——— ——— —!
Khúc thánh ca tuyệt đẹp đã không còn nữa, mà chỉ còn giai điệu quỷ dị vang vọng giữa cơn mưa như trút.
“Lại một mình lần nữa rồi à......”
Tôi mỉm cười rồi trước tiên đội lên Vòng hoa Thống khổ.
Dù sao giờ cũng không còn linh mục để chữa trị cho tôi nữa, vậy nên ít nhất tôi phải có thể tự chăm sóc tinh thần của bản thân.
「Bạn đã trang bị Vòng hoa Thống khổ số ????. 」
「Tổng cấp độ vật phẩm tăng thêm ???.」
Được rồi... Quả nhiên đội thứ này lên sẽ khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn hẳn.
Tôi nhìn về hiện diện duy nhất còn sót lại trong khe núi này ngoại trừ mình.
“Nhìn nó mà xem, chỉ mới ngừng gây sát thương một lúc mà bề ngoài đã gần như lành hẳn rồi.”
Từ góc nhìn của người vừa mới điên cuồng tấn công nó cách đây không lâu, cảnh tượng này thực sự khiến người ta tuyệt vọng.
Dựa vào lượng mưa, tôi đoán HP hiện tại của nó khoảng 20%.
“Gì vậy, sao ngươi không tấn công?”
Không hiểu sao một thời gian đã trôi qua rồi mà nó chỉ im lặng nhìn tôi.
Và rồi...
「Chúa tể Nước mắt Tetraseia bộc lộ sự tò mò.」
Một giọng nói của con người bất ngờ phát ra từ miệng nó.
[“T, ạ, i......”]
Ngôn ngữ mà nó sử dụng là ngôn ngữ cổ đại mà người thường không thể hiểu nổi.
Có lẽ do cấu tạo khoang miệng, cách phát âm của nó vô cùng méo mó.
[“S, a, o...... ngươi, lại, cười......”]
Sự giao tiếp đột ngột đến từ Tetraseia khiến tôi nhất thời không khỏi sững sờ.
‘Tên khốn này cũng có thể nói sao?’
Tôi hoàn toàn không ngờ tới tình huống này.
------oOo------