Nguồn: read.st
Sau khi bị bỏ lại một mình, kế hoạch của tôi vô cùng đơn giản.
‘Cầm cự.’
Đây là việc tôi đã làm rất nhiều lần trước đây, và cũng là thứ mà tôi, kẻ sở hữu nghề nghiệp Shield Barbarian, giỏi nhất.
Cơ sở cho phán đoán này là thời gian hiện tại.
Chúng tôi đã vượt xa mốc bảo đảm 8 giờ của thời kỳ ổn định. Chỉ cần cầm cự thêm một chút nữa, thời kỳ ổn định sớm muộn cũng sẽ kết thúc, và khoảnh khắc đợt sóng bắt đầu, tôi sẽ bỏ lại con quái vật khốn khiếp này rồi trốn qua bức tường không gian.
Và sau đó......
‘Nếu cứ tiếp tục chạy, kiểu gì tôi cũng sẽ gặp được một nhóm người sống sót.’
Khi tìm được họ, việc gia nhập sẽ không khó. Dù sao ai lại từ chối nhân tài như tôi chứ?
À, tất nhiên nếu xui xẻo, cũng có khả năng tôi đạp trúng một cái bẫy tức tử nào đó rồi game over trước cả khi gặp được ai.
Nhưng ngược lại, nếu may mắn, biết đâu tôi sẽ tìm thấy Misha hoặc bang Anabada ở đâu đó ngoài kia.
‘Hmm......’
Đúng vậy, đó rõ ràng là kế hoạch của tôi.
Nhưng cái quái gì đang xảy ra thế này?
[“......”]
Đôi mắt xanh của con quái vật chăm chú nhìn tôi, như thể đang chờ câu trả lời cho câu hỏi vừa rồi.
‘Ah......’
Tôi chợt nhận ra xung quanh đã im lặng.
Không còn tiếng mưa.
Cũng chẳng còn tiếng gió sắc lạnh quét qua khe núi.
Lý do thì rất đơn giản.
‘Nó dừng lại rồi......?’
Một thế giới mà mọi thứ đều đứng yên như thể bị chụp thành ảnh.
Trong thế giới ấy, thứ duy nhất còn chuyển động chỉ có tôi và con quái mắt xanh kia.
‘Ảo giác sao?’
Đó là khả năng đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi.
Nếu đầu óc tôi lại hỏng rồi, thì chuyện đột nhiên cảm thấy thời gian ngừng lại hay việc con quái vật đó bỗng nhiên nói chuyện với tôi đều có thể giải thích được.
Nhưng mà......
「Chỉ số kháng tinh thần của bạn đã đạt tối đa. Điều kiện đặc biệt - Trao đổi Ngang hàng đã được thỏa mãn.」
Quả nhiên, đó không thể nào là ảo giác.
Vòng hoa Thống khổ là vật phẩm cung cấp khả năng miễn nhiễm với toàn bộ hiệu ứng tinh thần có hại. Hiệu năng của nó cũng đã được kiểm chứng qua nhiều lần sử dụng.
Ngay cả Ma nhãn với Tinh chất cấp 1 của mình cũng không thể vượt qua hiệu quả của chiếc vương miện này.
Vậy nên......
[“Tr, ả, lờ, i...... t, a......”]
Mọi thứ đang diễn ra lúc này đều là thật.
Tôi không biết tổ hợp điều kiện nào đã kích hoạt chuyện này, nhưng thời gian thực sự đã dừng lại, và trong dòng thời gian đóng băng ấy, nó đang trò chuyện với tôi.
[“T, ạ, i... s, a, o... ngươi... lại, cười......”]
Hmm......
Tôi nên trả lời thế nào đây?
Không, liệu ngay từ đầu tôi có nên trả lời nó không?
‘Nếu tôi trả lời rồi có chuyện gì đó xảy ra thì sao?’
Những lo lắng đó khiến tôi chần chừ không muốn mở miệng trong chốc lát, nhưng nghĩ kỹ thì tình huống bây giờ còn có thể tệ hơn được nữa sao?
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tôi sẽ phải một mình đối diện với một con Layer Lord cho đến khi đợt sóng mới bắt đầu.
Hơn nữa, ai mà biết được chứ.
Giống như Dreadfear, có thể một cơ chế ẩn nào đó mà tôi không biết đã được kích hoạt, khiến tôi giờ có thể trò chuyện với tồn tại được cho là bản gốc này.
Cho nên......
[“Trả, lời, ta...... T, ạ, i, s, a, o—.”]
Nhìn con quái vật không biết mệt mà lặp đi lặp lại cùng một câu hỏi, tôi trả lời bằng ngôn ngữ cổ đại.
[“Hmm... Chắc là vì cười sẽ tốt hơn là khóc lóc than vãn, ta đoán vậy?”]
Đó là cảm xúc thật lòng, không tô vẽ.
Tôi không cố tỏ ra mạnh mẽ gì cả; chỉ là nếu nước mắt không chảy ra được thì tôi biết làm sao đây?
[“Dù sao thì, giờ đến lượt ta hỏi ngươi một chuyện.”]
[“......”]
[“Ngươi là ‘bản gốc’ sao?”]
Nó chỉ im lặng nhìn chằm chằm tôi mà không trả lời.
Chậc, vì nó là quái vật nên không ai dạy nó phép tắc à? Thông thường, khi một bên trả lời câu hỏi thì tới lượt bên kia trả lời tiếp mới đúng chứ.
Nếu ngay từ đầu đã định kết luận như thế thì nó còn hỏi câu đó làm gì?
Cái kiểu nói chuyện như thể chẳng có nổi một người bạn nào của nó khiến tôi thấy đau đầu, nhưng tôi vẫn cố nhẫn nhịn và tiếp tục cuộc trò chuyện.
[“...Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”]
Thành thật mà nói, tôi cũng tò mò.
Tò mò xem tên khốn có vẻ là bản gốc này đang nghĩ gì mà lại dừng cả thời gian lại chỉ để cố nói chuyện với tôi.
「Kẻ hành hương Vặn vẹo đưa ra một lời đề nghị cho bạn.」
Chẳng bao lâu sau, nó nhìn tôi rồi lên tiếng.
[“Ta, sẽ, cho......”]
Lần này phát âm còn tốt hơn hẳn lúc trước.
[“Ta sẽ để ngươi cảm nhận... nỗi đau mà ta luôn mang theo......”]
Ban đầu tôi còn tưởng đó là một lời tuyên chiến, đại loại như nó sẽ hành hạ tôi thật thê thảm, nhưng nhìn tình huống xảy ra tiếp theo, suy nghĩ ấy đã bị xoá bỏ khỏi tâm trí tôi.
Whoooooong—!
Một quả cầu xanh bị kéo ra khỏi cơ thể nó như thể bị cưỡng ép tách ra.
Trừ khi tôi đang bị hoa mắt, nếu không thì thứ đó chính là...
‘Tinh chất Nước mắt...’
Cái tình huống quái quỷ gì đây?
Sao nó lại đột nhiên giao Tinh chất của mình cho tôi?
Diễn biến này khó hiểu tới mức đau đầu, nhưng trước tiên tôi phải thể hiện quan điểm của mình đã.
[“Ta không cần, mau cất thứ đó đi!”]
Tch, cái quái gì vậy, Layer Lord Tầng Sáu vẫn luôn tặng Tinh chất của mình cho người khác như thế này sao?
Tôi ghê tởm lùi một bước, sợ rằng mình sẽ vô tình chạm phải nó.
Dĩ nhiên, Tinh chất Nước mắt không hề tệ, thậm chí nó còn cực kỳ phù hợp với tanker.
Nhưng mà...
Tôi kiên quyết từ chối.
Trước hết, mỗi nhân vật chỉ có thể hấp thụ một Tinh chất của Layer Lord, mà một khi đã hấp thụ thì không thể xoá bỏ.
Hơn nữa...
‘Tại sao tôi phải chọn nó khi có lựa chọn tốt hơn?’
Ngay từ đầu, nó đã không hợp với nhân vật của tôi.
Hình mẫu mà một Shield Barbarian hướng tới là một cỗ xe tăng cứng cáp tới mức HP gần như không tụt. Nhưng khoảnh khắc tôi chấp nhận thứ này, tôi sẽ phải trở thành kiểu tanker mỏng manh với khả năng hồi máu cao.
Tất nhiên, điều đó không phải hoàn toàn không chấp nhận được. Nếu trong game tôi gặp may và Tinh chất này xuất hiện đầu tiên, thông thường tôi vẫn sẽ sử dụng nó.
Trần sức mạnh của nó chỉ thấp hơn so với cách build tối ưu một chút, nhưng nó vẫn là một Tinh chất rất tốt.
Hơn nữa, Tinh chất mong muốn của tôi là một Tinh chất khó kiếm hơn nhiều, nên có không ít lần tôi thậm chí còn game over trước cả khi lấy được nó.
Có thể nói, Tinh chất Nước mắt có hiệu suất đầu tư tốt hơn rất nhiều.
[“Này? Ta bảo không cần mà!”]
Tuy nhiên, dù vậy, vẫn có hai lý do khiến tôi hoảng hốt lùi lại thế này.
Đầu tiên, lần duy nhất mà tôi có thể chạm tới Cổng Vực thẳm trong trò chơi, tôi đã dựa rất nhiều vào sức mạnh trần được cung cấp với Tinh chất kia.
Và thứ hai, đây không phải là game 2D mà là một thế giới thực sự. So với việc bị chém rồi ngay lập tức hồi phục nhanh, lựa chọn một lớp da đủ cứng để không bị chém xuyên qua tốt hơn gấp trăm lần.
Bởi vì như vậy tôi sẽ phải chịu ít đau đớn hơn, dù chỉ một chút!
[“Ah, chết tiệt... Ngươi không chịu lùi lại à? Hả? Cất nó đi! Ta nói rồi, ta không ăn đâu!”]
Khi tôi vừa lùi vừa hét lên đầy quyết liệt, có lẽ sự chân thành của tôi đã truyền tới nó.
Whoooooong—.
Tinh chất vốn đang bay chậm về phía tôi lập tức dừng lại.
“Phù......”
Ngay lúc tôi thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ mình đã ngăn được nó, con quái vật lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi vấn.
[“Tại, sao, ngươi, lại, từ, chối......?”]
[“Vì ta không cần.”]
[“Nỗi đau này... sẽ bảo vệ ngươi... tốt hơn......”]
À, cái đó thì tôi không chắc đâu.
Nếu như nó đã nhất định muốn cho tôi gì đó, vậy thì tôi thích những phần thưởng còn lại hơn.
Ví dụ như một Vật phẩm Được đánh số nào đó chẳng hạn?
Hay một viên Rift Stone cho phép cưỡng ép mở Khe nứt một lần cũng được.
[“Hãy, chấp, nhận... số mệnh của ngươi......”]
Tch, số mệnh cái gì chứ?
Làm sao nó có thể ép mua ép bán mãi như thế này được?
Đến mức này, tôi không thể tiếp tục nói chuyện tử tế nữa.
[“Ngươi đang lảm nhảm cái gì vậy? Ta nói rõ rồi mà? Ta không cần, nên cất nó đi.”]
Khi tôi nhìn thẳng vào mắt nó và nói dứt khoát, cuối cùng nó mới chịu thu hồi Tinh chất lại.
Whooong—
Hah, đúng là thân lừa ưa nặng mà.
‘Dù vậy, cũng may đây không phải một sự kiện bắt buộc.’
Khi tôi đang thở phào nhìn Tinh chất hoàn toàn quay lại cơ thể con quái vật, miệng nó lại mở ra.
Kẻ đang ngồi xổm trước mặt tôi dùng tay kéo mí mắt tôi ra.
Tôi nhanh chóng nhận ra danh tính của thủ phạm, dù sao thì hắn cũng dí sát mặt của mình vào mắt tôi mà.
“Lee… Baek... ho......”
“Oh, tỉnh rồi à? Ừ, là tôi đây! Hyung!”
“Vì sao ngươi......”
“Ở đây á? Hmm, hãy cứ xem như đó là một sự trùng hợp đi! Thật ra tôi đã nhìn thấy anh từ khá lâu rồi, nhưng vì trông tình hình thật thú vị nên tôi chỉ đứng xem thôi.”
Hắn cười, trông khoái chí hơn bao giờ hết.
“Mà đồng đội của anh trông thật đáng gờm đấy nhỉ? Kể cả mấy kẻ ở lại đến cuối cùng. Chúng đã diễn trò trung thành rất tốt, vậy mà vừa nghe anh bảo chạy đi là chúng biết mất luôn.”
Đây là cơ hội của tôi.
Hắn đang lơ là cảnh giác.
Dù hiện giờ hắn hoàn toàn có thể giết tôi, nhưng tính tình kiêu ngạo cố hữu ấy đang cho tôi thời gian.
Cho nên...
“Hyung, thế này thật tệ, không phải sao? Sau bao nhiêu lời dạy dỗ tôi về cách sống, chẳng phải người nên học cách sống trung thực là anh chứ không phải tôi sao?”
Để sống sót, tôi cần nhanh chóng lấy lại tỉnh táo và phân tích tình hình.
Giống như ngày đó, khi tôi lần đầu tiên mở mắt ra trong nghi lễ trưởng thành của người Barbarian.
“Này, anh không nghe tôi nói à?”
Đầu tiên, thông tin thứ nhất.
[Hmm, hãy cứ xem như đó là một sự trùng hợp đi!]
Việc hắn xuất hiện ở đây không phải trùng hợp.
Dĩ nhiên, tôi không biết bằng cách nào hắn có thể xác định vị trí của tôi giữa Hiện tượng Sụp đổ không gian, nhưng phần đó phải để sau này.
“Sao anh không trả lời? Ah, anh đang suy nghĩ cách sống sót à? Đúng là rất giống anh... nhưng sẽ khó lắm đấy, hyung.”
“......”
“Anh nhớ năng lực của lão già chứ? Trong lúc anh bất tỉnh, lão già đã xé nát toàn bộ nội tạng của bro rồi.”
Thông tin thứ hai.
Cơ thể tôi hiện tại đã mất khả năng phản kháng.
Hoặc ít nhất, đó là điều mà Lee Baek-ho tin tưởng.
‘...Không phải tình huống tồi tệ nhất.’
Là một tanker đã bị đánh đập tới thương tích đầy mình không biết bao nhiêu lần, chỉ cần kiểm tra trạng thái cơ thể là tôi có thể khẳng định.
Vết thương của tôi đúng là khá nghiêm trọng, nhưng chưa tới mức có thể khiến Lee Baek-ho tự tin như vậy.
‘Chắc hắn đã đánh giá thấp lượng HP của tôi.’
Dần dần, suy nghĩ của tôi trở nên trơn tru hơn, giác quan cơ thể cũng quay lại.
Khung cảnh vốn mờ nhòe vì mắt không lấy nét được bắt đầu rõ dần.
‘Huh, bảo sao mình cảm thấy mưa đã ngừng’
Thông tin thứ ba.
Chúa tể Nước mắt đã chết rồi.
「Bạn đã hạ gục Chúa tể Nước mắt Tetraseia. EXP +100]」
「Phần thưởng tiêu diệt Layer Lord. EXP +15.」
Tôi không biết có còn gì khác hay không, nhưng nó có rơi ra Tinh chất.
“Được rồi, xong việc bên này.”
Và Tinh chất ấy đang được cất trong một ống nghiệm.
Học giả Hủy diệt xuất hiện phía sau Baekho, đưa cho hắn ta một ống nghiệm xoáy ánh sáng màu lam.
Rồi ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ hướng khác.
Dù do tầm nhìn hạn chế nên tôi không nhìn thấy mặt, nhưng chỉ nghe giọng thôi tôi cũng nhận ra. Dù sao chúng tôi cũng từng ở chung một thời gian.
“Lee Baek-ho! Thật sự không thể cho tôi thứ đó sao? Chẳng phải tôi đã làm rất tốt cho tới giờ à? Nếu anh để tôi hấp thu thứ đó, sau này tôi sẽ còn làm tốt hơn nữa!”
Tanker chính của đội Lee Baek-ho, Rek Aures.
“Hah... Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, sao anh vẫn còn càm ràm về vấn đề này thế.”
Lee Baek-ho cau mày từ chối và đưa tay nhận lấy ống nghiệm từ Học giả Hủy diệt.
Đây chính là cơ hội tốt nhất.
“Tôi đã nói rồi, tôi có kế hoạch dùng nó—.”
Ngay khoảnh khắc hắn xoay vai và đưa tay ra.
Tadat.
Giả vờ lơ mơ với ánh mắt mất tiêu cự trong lúc nằm bẹp dưới đất, tôi lao tới từ phía sau hắn rồi vươn tay ra.
Choang—!
Ống nghiệm vỡ tan như chính tương lai của tôi.
Tôi đã kiên quyết từ chối Tinh chất này khi mà đích thân chủ nhân của nó tự tay giao nó cho tôi.
Có lẽ sau này sẽ có lúc tôi nhìn lại khoảnh khắc này và hối hận.
Nhưng mà...
‘Tôi không biết hắn định dùng nó vào việc gì…’
Nhìn đôi mắt mở to đầy kinh ngạc của Lee Baek-ho, tôi xóa sạch một tia hối tiếc cuối cùng trong tâm trí.
Ừ, không còn nghi ngờ nữa, đây là một lựa chọn chính xác.
Dù cho con đường về sau có là một con đường phủ đầy đau khổ đi nữa.
“Tên chó chết nhà ngươi!”
Thì tôi cũng có thể khẳng định, điều khiến tôi đau khổ hơn hết là chứng kiến tên khốn này thành công.
*****
「Tinh chất Nước mắt đã thấm sâu vào linh hồn bạn.」