Nguồn: read.st
Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối tôi hấp thụ một Tinh chất rồi nhỉ?
Tôi không nhớ chính xác là bao nhiêu ngày, nhưng cảm giác hấp thụ Tinh chất lần này lại đặc biệt xa lạ. Giống như có thứ gì đó nóng rực đang được tiêm thẳng vào tim tôi thông qua mạch máu vậy.
Ah, hay do đây là lần đầu tiên tôi hấp thu Tinh chất của một Layer Lord?
Thump—
Tim tôi vẫn đang đập dữ dội.
Nhưng vì đã lỡ hấp thụ rồi thì cũng không còn cơ hội để hối hận nữa, tôi cố nghĩ tới mặt tích cực đi.
Đúng vậy, ngay cả Tinh chất Corpse Golem, sau khi ăn vào rồi tôi chẳng phải cuối cùng cũng tận dụng nó khá hiệu quả sao?
「Chỉ số cao nhất của bạn đã thay đổi. Khả năng hồi phục tự nhiên được tăng 1.5 lần.」
(Dịch giả-kun : chịu chả nhớ đây là kỹ năng nào, t ko note lại mấy cái Tinh chất của Bjorn, giờ lười xem lại từ đầu.)
Nhờ khả năng hồi phục tự nhiên giờ đã vượt xa cả sức mạnh lẫn kháng vật lý, tình trạng hấp hối của tôi đang phục hồi theo thời gian thực như thể được vài linh mục trị liệu một kèm một.
Còn vẻ mặt như vừa ăn phải phân của tên khốn kia thì đúng là phần thưởng thêm.
“Ngươi vẫn còn... slot Tinh chất trống...?”
Lee Baek-ho vốn đang đờ người cuối cùng cũng hoàn hồn, bắt đầu lẩm bẩm gì đó.
Nghe qua thì có vẻ một trong những lý do hắn mất cảnh giác là vì mặc định tôi sẽ không còn slot trống.
Mà cũng đúng thôi, ở cấp độ của chúng tôi, mọi người đều vào Mê cung với toàn bộ slot Tinh chất đều đã lấp đầy để tăng chiến lực, dù chỉ thêm một chút. Vậy nên, thông thường những Tinh chất tốt đều sẽ cất vào ống nghiệm rồi mang về thành hấp thụ.
Nhưng mà......
“Ợ.”
Oh, không biết có phải do nội tạng đang hồi phục hay không, tôi không thể ngừng ợ hơi được.
“Ah đúng rồi, cảm ơn vì bữa ăn nhé, Lee Baek-ho. Lần sau ta sẽ mời ngươi.”
“......Hả?”
Trước khi biểu cảm ngu ngơ của Lee Baek-ho kịp chuyển thành tức giận, tôi nhanh chóng đứng bật dậy.
“Ah đúng rồi. Có khá nhiều người ở đây là lần đầu gặp mặt.”
Tôi nhanh chóng đảo mắt nhìn qua đồng bọn của Baekho, những kẻ tôi từng thấy trên đảo khi sử dụng Cổng Linh hồn, rồi lần lượt chạm mắt với từng người.
“Ta không biết các ngươi là loại khốn nào, nhưng các ngươi nên chọn bạn mà chơi hơn đi. Hả? Các ngươi đi chung với tên này thật sao? Không tìm được ai khá hơn để bám theo ngoài cái thứ rác rưởi này à? Tsk.”
“......”
“Nếu lần sau gặp lại mà các ngươi vẫn còn lẽo đẽo theo tên này thì các ngươi sẽ gặp rắc rối to đấy, nên suy nghĩ kỹ đi! Hiểu chưa?”
Nói xong mấy lời đó, tôi bắt đầu giãn cơ, và một tên Dwarf của Orcules trong nhóm của Lee Baek-ho hỏi lại.
“Lần sau?”
“Ừ, đúng vậy, lần sau đó, anh bạn.”
“Đừng nói là ngươi nghĩ mình còn có thể sống sót rời khỏi đây—.”
“Ta trông giống một người đang định chạy trốn à?”
“Vậy thì... ngươi định một mình đánh với tất cả bọn ta......”
Tên Dwarf dù thấy vô lý nhưng vẫn bày tư thế phòng thủ như bị khí thế của tôi dọa sợ.
Thời điểm hoàn hảo.
‘Được rồi, khởi động xong rồi nhỉ...’
Sau khi dang rộng hai tay để giữ thăng bằng.
Bụp.
Tôi cứ thế nhảy xuống mép vực gần mình nhất.
Whoooosh—!
Khi ngẩng đầu nhìn lên phía trên, tôi thấy Lee Baek-ho đang chạy tới mép vách đá, nhưng chẳng có câu thoại hạng ba kiểu “lần sau ngươi sẽ biết tay ta” hay gì cả.
Hắn chỉ im lặng nhìn tôi rơi xuống.
Và chẳng hiểu sao việc chỉ nhìn nhau thế này khiến tôi hơi ngượng ngùng, nên tôi đành giơ mỗi ngón giữa về phía hắn như một lời chào.
“Ngươi nói sẽ không chạy mà!!”
Tiếng hét của tên Dwarf vang vọng từ rất xa.
‘Tên đó đang nói cái quái gì vậy.’
Hiện giờ tôi đâu có chạy trốn.
Chỉ là vì vừa hấp thụ Tinh chất mới nên nên tôi cần tìm một chỗ thử xem hiệu năng của nó thế nào thôi.
Ừ.
Chỉ vậy thôi.
*****
Cơ thể Barbarian nặng nề của tôi, khoác trên mình bộ giáp hạng nặng, lao nhanh về phía mà trọng lực đang kéo tôi tới.
Ah, nói một cách đơn giản thì tôi đang rơi xuống đất với tốc độ kinh hoàng.
Vù—!
Đáng lẽ ra tôi phải va vào đâu đó hoặc mắc lại mới đúng, thế nhưng chẳng có chuyện gì như vậy xảy ra, tôi chỉ tiếp tục rơi mãi.
Cơ thể tôi gia tốc vô hạn.
Đây cũng là một trong những đặc tính của Tầng Năm Đại Ma Giới.
「Bạn đã lệch khỏi lộ trình chỉ định trong một khoảng thời gian nhất định.」
Trong môi trường bình thường, tốc độ tăng tốc khi rơi luôn có giới hạn. Do lực cản không khí, vận tốc tối đa sẽ bị giới hạn, nhưng tầng này lại không có thứ đó.
「Hắc ám của Đại Ma Giới đang kéo bạn xuống.」
Khi rơi xuống, vận tốc rơi sẽ gia tăng vô hạn tỷ lệ thuận với thời gian rơi, hơn nữa trong lúc đó không thể sử dụng ma pháp bay hay ma pháp không gian.
Đúng là một sự “quan tâm” khốn nạn tới từ nhà thiết kế Labyrinth. Nếu không có nó, người ta đã có thể dùng ma pháp lơ lửng để vượt qua Tầng Năm trong nháy mắt rồi.
‘Ngay cả kỹ năng [Airship] cũng không thể sử dụng được ở Tầng Năm.’
Cũng vì đặc tính này mà những nhà thám hiểm đi qua Đại Ma Giới mới không dám dễ dàng để bản thân rơi vào trạng thái rơi tự do.
Nếu ngã nhầm chỗ, gần như chắc chắn là một game over.
‘Nhưng rốt cuộc mình còn phải rơi bao lâu nữa?’
Tôi có cảm giác mình đã rơi suốt ba mươi giây rồi.
Nghĩ lại thì, tên đào tẩu đầu tiên kia quả nhiên cũng không phải là dạng vừa. Trong tình huống đó, hắn ta đã dám đánh cược mọi thứ vào cú nhảy bungee ngẫu nhiên mà thậm chí còn thành công nữa.
‘......Hay là do mình quá xui xẻo?’
Không biết nữa, nhưng quyết định nhảy của tôi và hắn có sự khác nhau lớn về mặt bản chất.
Nếu tôi vẫn là Shield Barbarian trước đây thì cú nhảy ngẫu nhiên này đúng là một canh bạc sinh tử, nhưng bây giờ thì khác.
Vì biết bản thân sẽ không gặp nguy hiểm, đầu óc cứ liên tục nghĩ tới chuyện khác.
‘Tinh chất Nước mắt.’
Hah......
Nên nói đây là một kết quả tốt hay không tốt đây?
Có thể khiến Lee Baek-ho tức giận thì đúng là rất sảng khoái, nhưng nghĩ tới tương lai tôi lại thấy có chút lo lắng.
Nếu là Tinh chất bình thường thì không nói làm gì, nhưng đây lại là Tinh chất của Layer Lord, thứ một khi đã hấp thụ thì không thể xóa bỏ.
‘Hơn nữa còn là Tinh chất có ‘cá tính’ mạnh đến vậy.’
Trước hết, Tinh chất Nước mắt là một Tinh chất tối ưu cho cận chiến, chỉ nhìn chỉ số thô của nó thôi là đã đủ để biết.
Hồi phục tự nhiên +1,500.
Kháng đau -150.
Ý chí -150.
Thể lực +150.
Hmm......
Được rồi, bỏ qua ý chí và kháng đau đi, Tinh chất này cung cấp một lượng chỉ số hồi phục tự nhiên điên rồ mà người ta sẽ không thể tìm thấy một mức độ gia tăng chỉ số tương đương trên một Tinh chất đơn lẻ khác.
Kết hợp khả năng tự bảo đảm sinh lực của bản thân và lượng thể lực dồi dào, Tinh chất Nước mắt sẽ tạo ra một nhân vật cực kỳ ổn định trong các trận cận chiến.
Thông thường, thứ này sẽ là Tinh chất cốt lõi để xây dựng một DPS cận chiến sau khi kết hợp với [Blood Demon] hoặc [Crimson Sword], những kỹ năng tương tác với chỉ số hồi phục tự nhiên.
Thậm chí, thông qua những kỹ năng như [Solidarity], thứ cho phép chia sẻ một phần chỉ số của bản thân cho đồng minh được liên kết, nhân vật còn có thể biến thành một healer.
‘Nói thật thì chỉ cần những sự kết hợp Tinh chất hợp lý, ai cũng có thể dùng được, dĩ nhiên là ngoại trừ tanker.’
Vào những ngày đầu tiên chơi [Dungeon and Stone], tôi thường dùng Tinh chất này để xây dựng một nhân vật DPS tầm xa.
Thông qua [Body Abandonment], tôi có thể chuyển hoá chỉ số vật lý cao nhất của nhân vật, tức là chỉ số hồi phục tự nhiên, thành chỉ số siêu năng cao nhất với tỉ lệ chuyển hoá 300%, khiến sát thương đầu ra tăng khủng khiếp.
Tuy nhiên sau khi khám phá ra cách tận dụng Tinh chất Hỗn loạn, tôi đã bắt đầu ưa chuộng Tinh chất này hơn cho nhân vật cung thủ Elf của mình.
‘Một tanker vẫn có thể tận dụng tốt những chỉ số cộng thêm này, vấn đề nằm ở kỹ năng...’
Điều đáng ngạc nhiên là Tinh chất Nước mắt có “cá tính” ở phần kỹ năng còn mạnh hơn cả chỉ số.
Vì đang ở trong một cú rơi tự do, tôi sẽ không kiểm tra kỹ năng chủ động của nó.
‘Trước tiên cứ thử kỹ năng bị động đã—.’
Dòng suy nghĩ của tôi bị ngắt quãng ở đó theo một cách cực kỳ thô bạo.
「Noble Guardian đã phán định sinh mệnh của người đeo đang gặp nguy hiểm. Trong 10 giây, toàn bộ chỉ số kháng tính của người đeo tăng gấp 10 lần.」
Ngay cả khi hiệu ứng của Giáp rồng của Aegis được kích hoạt cũng vô dụng.
Crunnnch—!!
Trong một âm thanh trầm đục, đầu của tôi đã nổ tung.
*****
「HP của nhân vật đã chạm đến ngưỡng 0%.」
「Quá trình đếm ngược đã bắt đầu.」
「Điều kiện kích hoạt của kỹ năng [Denial] đã được đáp ứng.」
「Trong quá trình đếm ngược, chỉ số hồi phục tự nhiên sẽ gia tăng rõ rệt tỉ lệ với chỉ số Linh hồn.」
(Dịch giả-kun : Spirit stat, chỉ số mới, không biết ở đâu ra, không phải chỉ số Tinh thần Mental stat.)
「Chỉ số hồi phục tự nhiên của nhân vật đạt 5000 hoặc cao hơn…」
「...」
「...」
*****
Dưới lòng đất sâu thẳm.
Nơi tận cùng của Đại Ma Giới.
“Ư......”
Khi lấy lại ý thức, tôi đã nằm trong một vũng máu.
Những món trang bị không có đặc tính bất hoại đều đã bị phá hủy hoàn toàn, đến mức tôi còn bắt đầu lo chi phí sửa chữa sẽ vượt xa dự tính ban đầu của mình.
“Chết tiệt, đau quá.....”
Có lẽ vì chỉ số kháng đau đã giảm mạnh, nên ngay cả một cử động nhỏ nhất cũng khiến tôi đau đến phát điên.
Bạn có biết cảm giác đó không?
Cảm giác khi mà xương sườn hay xương quai xanh bị gãy, khiến ngay cả ho thôi cũng có cảm giác như sắp chết ấy?
Cơn đau đó hiện đang lan khắp toàn thân tôi.
‘Vậy ra đây là thứ từ giờ mình phải trải qua mỗi lần bị thương sao...’
Chỉ nghĩ thôi cũng đã khiến người ta tuyệt vọng, nhưng biết làm sao được.
Hãy nghĩ về mặt tích cực.
Ví dụ như.
“Agh! Aaaaargh......”
Nếu chịu đựng được cơn đau, cơ thể tôi sẽ nhanh chóng có thể cử động lại bình thường.
Xương gãy đã nối lại từ lâu, còn toàn bộ cơ thể cũng đã hồi phục tới mức có thể chạy nhảy như bình thường.
「Tiêu hao 3 điểm Linh hồn mỗi giây. (555/657)」
Đếm ngược có lẽ vẫn đang tiếp tục ngay lúc này.
[Denial] là kỹ năng khiến khả năng hồi phục bùng nổ khi HP chạm mốc 0%, và chỉ kết thúc đếm ngược sau khi hồi phục tới mốc 10%.
「Tiêu hao 3 điểm Linh hồn mỗi giây. (552/657)」
Ah, tiện thể thì toàn bộ hiệu ứng này đều là tôi tự mình thử nghiệm ra. Trong game, mô tả của kỹ năng này chỉ ghi đúng một dòng.
(P) Denial — Nhân vật vẫn chưa được cấp phép. (Phủ nhận)
Những miêu tả úp mở như thế này luôn kích thích sự tò mò của một game thủ trong tôi.
Vì nghĩ hẳn phải có easter egg gì đó nên tôi đã tiến hành vô số thí nghiệm trên kỹ năng, và cuối cùng chỉ tìm ra được chừng này. Nhưng tôi biết chắc nó vẫn còn ẩn giấu gì đó.
「Tiêu hao 3 điểm Linh hồn mỗi giây. (449/657)」
So sánh với nó, kỹ năng bị động thứ hai dễ hiểu hơn rất nhiều. Ít nhất, miêu tả hiệu quả của nó rất rõ ràng.
Mà… tôi không biết có nên gọi đó là “hiệu quả” dưới góc nhìn của một shield barbarian hay không nữa.
(P) Absolute Pain — Chuyển 50% sát thương gây ra và sát thương nhận vào thành sát thương chuẩn.
Việc trao đổi giữa khả năng chống chịu và khả năng gây sát thương thoạt nhìn có vẻ là một cuộc trao đổi rất công bằng, nhưng đối với shield barbarian thì đây đơn giản là lỗ vốn.
Chỉ vì tỷ lệ trao đổi giống nhau không có nghĩa là nó ngang giá.
Nghĩ mà xem, lượng sát thương ít ỏi mà tôi gây ra làm sao có thể đánh đồng với lượng sát thương khổng lồ mà tôi đã giảm miễn nhờ vào chỉ số kháng tính cao ngất ngưởng của mình chứ?
‘Mà thôi, dù sao thì chỉ số cơ bản cũng cho tôi rất nhiều hồi phục tự nhiên nên điểm khiếm khuyết đó cũng coi như được bù lại phần nào.’
Với sự xuất hiện của kỹ năng bị động [Absolute Pain], một con đường của sự thống khổ đã mở ra trước mắt tôi.
Từ giờ trở đi, tôi chắc chắn tôi sẽ phải chịu một nỗi đau đớn kinh hoàng trong mọi trận chiến, ít nhất là cho tới khi tìm được một Tinh chất có thể bù đắp nó.
「HP của bạn đã đạt 10%. Đếm ngược kết thúc.」
Hmm, với trạng thái hiện tại thì chắc đếm ngược cũng kết thúc rồi...
Swish.
Vẫn luôn trong tư thế co người ngồi xổm để chống đỡ cơn đau, tôi từ từ ép bản thân đứng dậy.
Nhìn xuống vũng máu còn chưa kịp khô, cảm giác khó chịu lại dâng lên trong lòng tôi.
‘Hah... Giá mà nó cho tôi kỹ năng [Twisted Endurance].’
Nếu có thể nhận được kỹ năng đó, có khi ngay từ đầu Tinh chất này đã được đưa vào phiên bản hoàn thiện cuối cùng của lối build shield barbarian rồi.
Dù đau đớn chết đi được, nhưng hiệu năng của nó đúng là rất mạnh mẽ mà phải không?
Với lại, đâu phải chỉ có mỗi mình tôi đau.
‘Đó là đặc tính của Tinh chất Layer Lord nên đành chịu thôi.’
Tinh chất của Layer Lord khác với những Tinh chất thông thường.
Giống như [Chaos Circuit] hay [Fusion] của Erwin, ngoại trừ vài ngoại lệ, chúng thường đi kèm những kỹ năng hoàn toàn khác lạ và bất ngờ, không giống các kỹ năng mà con Layer Lord gốc sử dụng.
“Mình sống lại rồi.”
Có lẽ là do chỉ số hồi phục tự nhiên tăng quá nhiều, chỉ trong chốc lát sau khi tôi vừa đứng dậy, những cử động của tôi đã không còn mang lại cảm giác đau đáng kể nữa. Điều này gần như có nghĩa là cơ thể đã hồi phục gần hoàn toàn.
Vậy thì đã tới lúc nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
“Bethell—raaaaaaaaaaaaaahhh!!!”
Tiếng hét tôi dốc toàn lực phát ra vang vọng khắp khe núi, nhưng dù đợi bao lâu cũng không có phản hồi. Xem ra, quanh đây chẳng có ai cả.
‘Nếu Aynar và mọi người có mặt ở gần mới là chuyện bắt thương.’
Dù sao tôi cũng đi xuống đây bằng tuyến đường rơi tự do xuyên qua toàn bộ Tầng Năm Đại Ma Giới, một con đường mà bình thường phải mất mấy ngày mới vượt qua được.
Những người đào thoát trước tôi có lẽ còn phải mò mẫm xuống khá lâu nữa mới có thể gặp lại.
‘Cứ nghỉ ngơi trước đã.’
Tôi có nghĩ tới chuyện đi lang thang khắp nơi để tìm kiếm khu vực xung quanh, nhưng rồi lại nhanh chóng đổi ý.
Nói thật thì tôi đã tới giới hạn rồi.
Thuuud—!
Vì vậy tôi tìm một chỗ hơi xa vết máu, dang rộng tay chân nằm vật xuống rồi nhắm mắt lại.
Và thời gian trôi qua.
Răng rắc—!
Tôi mở mắt vì tiếng rạn nứt chói tai khó chịu.
Khắp thế giới đều đang xuất hiện những vết nứt.
‘Phù, cảm giác như mình chỉ vừa nhắm mắt được một giây vậy.’
Loé—!
Thời kỳ ổn định đã kết thúc.
*****
Phía trên khe núi vẫn còn lưu lại rõ ràng dấu vết của trận chiến dữ dội.
“......”
“......”
Khoảng hơn chục nam nữ tụ tập trên sườn dốc hẹp, duy trì bầu không khí im lặng gượng gạo trong lúc quan sát sắc mặt của một người đàn ông.
Có lẽ vì không chịu nổi bầu không khí đó, một chiến binh tiến tới gần người đàn ông đang nhìn xuống vách núi rồi dè dặt hỏi.
“Um… Baek-ho? Anh ổn chứ?”
Không có câu trả lời nào vang lên, và chiến binh kia cũng không nói thêm nữa.
Không biết đã trôi qua bao lâu, đột nhiên, người đàn ông vẫn nhìn xuống vực sâu lẩm bẩm phá tan sự im lặng.
“Wow, đúng là kinh dị thật đấy.”
“...Đừng tự trách bản thân quá. Chẳng phải cuộc đời vốn luôn có đủ loại chuyện tốt xấu xảy ra sao?”
Dù chính bản thân cũng mang đầy tiếc nuối, chiến binh kia vẫn cố đưa ra lời an ủi. Đáng tiếc, có vẻ người đàn ông kia vẫn đang chìm quá sâu trong suy nghĩ của mình nên chẳng nghe thấy anh ta nói gì.
“Mọi thứ đều diễn ra hệt như lời ông già đó nói, đúng không?”
“...Hả?”
Chiến binh nghiêng đầu trước câu nói mà anh ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Một lát sau, người đàn ông dường như mới hoàn hồn rồi rời mắt khỏi vách núi.
“Ah, anh vừa nói gì ấy nhỉ? Tôi vừa bận suy nghĩ một chút.”
“Well... Tôi chỉ đang cố an ủi theo cách của mình thôi...... Ahem! Bỏ qua đi. Quan trọng hơn, những gì anh nói lúc nãy là gì? Chuyện mọi thứ diễn ra hệt như ông già đó nói. Chẳng phải vài ngày trước anh từng bảo mình cần Tinh chất Nước mắt cho một mục đích đặc biệt sao?”
“Đúng vậy, và tôi vừa dùng nó cho mục đích đặc biệt đó rồi.”
Phải mất một lúc chiến binh kia mới hiểu được ý nghĩa trong câu nói ấy.
“.....Đừng nói với tôi mục đích của anh là cố tình đưa Tinh chất đó cho hắn ta?”
“Nếu không thì còn gì nữa? Tôi đâu phải một thằng ngu. Anh nghĩ tôi sẽ thật sự cầm một thứ quý giá như vậy trên tay rồi lắc lư trước mặt người khác à?”
“...”
“Này, vẻ mặt đó là sao đấy? Anh thật sự nghĩ tôi là đồ ngu đúng không?”
“Ahem!”
Chiến binh ho khan đầy ngượng ngùng, nhưng vẫn tiếp tục nói ra những điều mình đang thắc mắc.
“Nhưng tôi vẫn không hiểu. Tại sao anh lại đưa một thứ quý giá như vậy cho hắn? Chẳng phải hắn ta là kẻ thù của anh sao?”
“Well, đó chỉ là điều mà hắn ta nghĩ thôi.”
“Huh? Nhưng theo những gì anh thường nói thì có vẻ anh cũng nghĩ như vậy mà?”
Trước câu hỏi đó, người đàn ông chỉ nhếch mép cười và lảng tránh câu trả lời.
“Này, đừng thất vọng quá. Sau chuyện lần này, chúng ta sẽ thu được một thứ còn quan trọng hơn cái Tinh chất rác rưởi đó nhiều. Hiểu chưa?”
“Được thôi. Nhưng dù đó là gì đi nữa thì chẳng phải nó cũng chỉ quan trọng với anh chứ đâu phải với tôi?”
“...Chúng ta là một đội, đồ khốn. Cái gì quan trọng với tôi thì cũng quan trọng với anh. Đúng không?”
“...C-Cũng đúng thật! Hahaha!!”
Tiếng cười gượng gạo của chiến binh vang vọng khắp khe núi.
------oOo------