Nguồn: read.st
Kể từ khoảnh khắc tôi lấy lại tinh thần và bước ra khỏi phòng, tôi lại một lần trở về với những ngày tháng bận rộn không có lấy một khoảng nghỉ.
Trong khi thế giới thay đổi từng phút từng giây bởi biến cố mang tên “sụp đổ chiều không gian”, tôi đã tự nhốt mình trong phòng suốt gần một tháng trời. Tuy vậy, tôi không cho rằng đó là khoảng thời gian lãng phí vô ích.
Đôi khi, để có thể tiến về phía trước nhanh hơn, người ta cần phải dừng bước lại, dành cho bản thân một khoảng thời gian đủ để suy nghĩ cái này và cái kia.
“Behtell—raaaaaaah!!”
Việc đầu tiên tôi làm sau khi quyết định bước tiếp chính là tuyên bố với mọi người rằng mình vẫn còn sống.
“Là Tộc trưởng!!”
“Uoooooooh! Chiến binh vĩ đại đã trở về rồi!!”
Tiếng chiến hống của tôi vang vọng khắp Thánh Địa, lập tức xua tan bầu không khí bất an đã tích tụ giữa các chiến binh vì chuyện Tộc trưởng đã tự bế.
“Anh đến muộn thật đấy...”
“À... tôi thật sự xin lỗi.”
Tôi chân thành xin lỗi Shavin Emoor, Bộ trưởng Bộ Kinh tế của bộ tộc Barbarian.
Kể từ khi tôi trở về thành phố, cô ấy đã phải một mình xử lý toàn bộ công việc của bộ tộc suốt hơn một tháng trời… À mà khoan, nghĩ kỹ lại thì trước giờ chẳng phải vẫn luôn như thế sao?
“Thật lòng mà nói, tôi không biết nên cảm thấy vui hay buồn vì sự trở lại của anh.”
“...Hả?”
“Lúc các chiến binh suy sụp, họ sẽ không gây thêm rắc rối cho tôi...”
...Với tư cách là Tộc trưởng, tôi hoàn toàn không có gì để phản bác, đành giữ im lặng rồi chuyển chủ đề.
“Ha ha, anh ra ngoài muộn hơn tôi nghĩ nhỉ?”
Tôi cũng đi uống rượu với Dwarf và Ông Gấu để bày tỏ lòng biết ơn cùng lời xin lỗi. Nhờ đó, tôi mới biết được họ đã cá cược xem bao giờ tôi mới chịu bước ra khỏi phòng.
“Thôi nào, đưa tiền đây đi. Tôi thắng rồi.”
Tôi không biết cụ thể nội dung của vụ các cuộc, nhưng có một tôi có thể điều chắc chắn.
Bọn họ chưa từng nghĩ tới khả năng tôi sẽ không bao giờ bước ra khỏi căn phòng đó nữa.
“...Xin chia buồn với anh, thêm một lần nữa.”
Có lẽ vì quá cảm thông nên bầu không khí trên bàn rượu nhanh chóng trở nên nặng nề, nhưng đó không phải điều tôi mong muốn.
“Không cần làm vẻ mặt như vậy đâu. Giờ tôi ổn rồi.”
“Vậy thì tốt quá... Nhưng nếu muốn uống rượu thì lúc nào anh cũng có thể gọi bọn tôi—”
“Các thành viên của chúng tôi có thể vẫn còn sống.”
“...Cái gì?”
Đương nhiên, sau khi tôi giải thích toàn bộ căn cứ cho suy đoán đó, ánh mắt họ nhìn tôi lại càng thêm thương hại. Cứ như đang nhìn một người bạn vừa mất trí vậy.
“Sao cũng được, các anh cứ chờ mà xem. Xem thử tôi đúng hay sai. À, hay là chúng ta cũng cược một ván đi?”
“...Cược à? Ừm... Được thôi, hãy làm như vậy đi.”
“Vậy là hai người hoàn toàn không tin tôi nhỉ.”
“Không hẳn vậy. Sự tự tin của anh bắt đầu khiến cho sự chắc chắn của tôi dao động rồi.”
“Vậy thì tại sao anh vẫn đồng ý cược?”
“Ờ thì... nếu tôi đồng ý thì đây sẽ trở thành một ‘trận đấu’, đúng không? Nếu đã là một trận đấu thì Bjorn sẽ không bao giờ thua.”
“......”
“Vậy cược chứ?”
“Được, cược.”
À mà nhân tiện, chúng tôi cũng không thật sự quyết định người thua sẽ phải trả giá gì. Dwarf có lẩm bẩm vài câu đùa cợt, nhưng tôi chỉ cười cho qua.
Không phải vì tôi nghĩ mình sẽ thua.
Chỉ là tôi không ngu ngốc tới mức xem chuyện đó quá nghiêm túc.
“Vậy thì hôm nào lại tụ tập như thế này nhé. Tôi đi trước đây. Vợ tôi đang đợi.”
Ngày hôm sau sau khi gặp họ, lịch trình của tôi cũng chật kín.
“Bjorn!! Hôm nay anh nhất định phải dành thời gian đó!! Chúng ta phải tới chỗ Copson!!”
“...Copson?”
“Là em trai của Carlson Anderk đó!”
Tôi cũng ghé thăm nhà Carlson, người đã giúp đỡ Aynar trong thời gian xảy ra vụ sụp đổ. Theo những gì tôi nghe được thì trong lúc tôi tự nhốt mình trong phòng, Aynar đã tới thăm họ vài lần rồi.
“Mọi người đều muốn gặp anh!!”
Vì mang nợ Carlson, tôi không than phiền gì mà lập tức dọn trống lịch trình rồi đi cùng Aynar.
Gia đình của Anderk gồm có mẹ anh ta, một bà mẹ đơn thân, cùng với rất nhiều miệng ăn cần chăm sóc. Carlson là con cả, phía dưới anh ta còn có tới năm đứa em nữa. À, Copson là con trai thứ hai.
“Woa... Yandel! Thật sự là Bjorn Yandel!!”
“C-Các con! Sao lại thất lễ với ngài Tử tước như vậy! À, thật sự xin lỗi ngài, thưa ngài Tử tước. Đứa nhỏ nhất còn chưa hiểu chuyện.”
“Không sao đâu, đừng để ý. Dù gì tôi cũng thích được nói chuyện thoải mái.”
“Ah! Ngài đang nói gì vậy! Sao chúng tôi dám cư xử như thế với ngài được chứ, ngài Tử tước.”
“Có gì khác nhau đâu? À, vì các người là con người còn tôi là Barbarian sao? Đừng nói là bà phân biệt chủng tộc nhé?”
“K-Không! Dĩ nhiên là không rồi!”
“Vậy thì được rồi. Từ giờ đừng để ý chuyện đó nữa.”
Chúng tôi cùng ăn bữa cơm mà Phu nhân Anderk đã cẩn thận chuẩn bị, sau đó dẫn cậu con trai thứ hai ra ngoài để kiểm tra thực lực và hỗ trợ luyện tập.
“Copson, cậu nói mình cấp mấy nhỉ?”
“Cấp 7... Vì vậy nên tôi không thể vào Mê Cung cùng với anh trai mình...”
“Đừng nản lòng, Copson! Chị đã nói rồi mà! Em sẽ trở nên mạnh hơn! Chị sẽ giúp em làm được điều đó!”
“Ahaha... Vâng, em sẽ tin chị, chị Pheneline!”
Sau cái chết của anh trai Carlson, Copson dường như cảm thấy mình cần phải tiếp nhận vị trí trụ cột gia đình từ tay người anh quá cố.
Trái ngược với vẻ ngoài yếu ớt, Copson vẫn cố gắng theo hết toàn bộ bài huấn luyện khắc nghiệt mà Aynar chuẩn bị tới tận cuối cùng.
Hơn nữa, dù có vẻ rất áp lực trước sự quan tâm mà Aynar dành cho mình, cậu ta chưa từng một lần từ chối thiện ý đó.
“......”
Lặng lẽ quan sát tất cả những điều ấy, tôi lại một lần nữa cảm nhận được, rằng món nợ mà chúng tôi mang với Carlson Anderk nặng nề tới mức nào.
“Cảm ơn ngài đã tới... Các em tôi cũng vui lắm... Không biết đã bao lâu rồi chúng mới cười như vậy.”
“Đừng khách sáo. Sau này tôi sẽ thỉnh thoảng tới cùng Ainar.”
Và cứ như vậy, chuyến ghé thăm nhà Carlson kết thúc. Khoản “tiền nhỏ” mà tôi lén giấu dưới gầm bàn để phòng trường hợp họ từ chối hoặc cảm thấy áp lực chắc cũng sớm bị phát hiện thôi.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày......
Mặt trời bên ngoài rèm cửa liên tục mọc rồi lặn.
Trong khoảng thời gian đó, tôi tiếp tục gặp gỡ đủ loại người, đồng thời dần nắm được tình hình đã thay đổi ra sao trong lúc bản thân tự nhốt mình trong phòng.
Và nếu phải chọn ra điều quan trọng nhất trong số đó—
‘Mê Cung vẫn chưa mở cửa.’
Không chỉ là những cổng không gian công cộng trên Quảng trường Thời không, ngay cả những cánh cổng riêng cũng không được mở như lần trước.
Hơn nữa, vẫn chưa có bất kỳ quyết định nào liên quan tới đợt mở cửa tiếp theo từ phía Hoàng gia.
Thật ra, việc ngay cả tôi cũng chưa từng được nghe nhắc tới chuyện đó có nghĩa là rất có khả năng lần này Mê Cung vẫn sẽ tiếp tục đóng kín.
‘Nhưng chắc cũng không còn lâu nữa đâu.’
Tôi tin rằng Mê Cung sẽ sớm mở lại.
Lượng đá mana trong thành phố đang cạn dần, nên họ chắc chắn sẽ phải nhanh chóng tìm cách giải quyết. Và khi thời điểm đó tới, nó sẽ mở ra cho tất cả mọi người.
Dù sao thì sau biến cố lần này, chín mươi phần trăm các nhà thám hiểm giả cấp cao đã không thể quay trở về. Nếu cứ tiếp tục kế hoạch ban đầu, nền kinh tế của Raphdonia sẽ sụp đổ.
‘Mình cũng nên tăng tốc thôi.’
Mang theo suy nghĩ đó, tôi gặp Myul Armin.
Trước đó, tôi cũng đã từng đến gặp anh ta một lần để báo tin mình đã ổn, nhưng lần ấy chỉ đơn thuần là một cuộc gặp riêng tư.
“... Ngài muốn bọn tôi gia nhập clan Anabada sao?”
“Ừ, tôi biết chuyện này khá đột ngột. Nhưng đây không phải lời đề nghị tệ đâu. Cả anh lẫn tôi... đều mất đi một khoảng trống lực lượng quá lớn sau sự cố lần này. Anh vẫn không có ý định từ bỏ công việc của một nhà thám hiểm, đúng chứ?”
“Chuyện đó... đúng là vậy, nhưng mà...”
Armin trông như chưa từng nghĩ tới chuyện được chiêu mộ.
‘Vấn đề của người này là thiếu tự tin.’
Thành thật mà nói, trong mắt tôi, Armin là một nhân tài cấp cao.
Năng lực của anh ta không có gì để bàn cãi, còn độ đáng tin cũng đã được chứng minh trong vụ sụp đổ.
Nhưng không chỉ có thế.
“Tôi không muốn lừa dối anh, vậy nên sẽ nói thẳng. Mục tiêu cuối cùng của tôi là Tầng Hầm Số Một.”
Armin thậm chí còn từng có kinh nghiệm thám hiểm Tầng Hầm Số Một cùng với tôi.
Đương nhiên, khi nghe vậy, Armin đã thắc mắc vì sao tôi lại muốn quay trở về nơi đó. Thế nhưng sau khi tôi thành thật kể toàn bộ lý do khiến mình muốn tới Tầng Hầm Số Một, phản ứng của anh ta lại tích cực ngoài dự đoán.
“Ra là vậy, đúng là hoàn toàn có khả năng đó...... Tôi hiểu vì sao ngài Tử tước lại đi tới kết luận ấy.”
Có lẽ đây là người đầu tiên không nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại khi nghe chuyện này.
“Dù sao thì anh cũng không cần trả lời ngay. Cứ dành thời gian suy nghĩ trước đi.”
Cuộc trò chuyện công việc kết thúc tại đó, sau đó chúng tôi chỉ tán gẫu vài chuyện đời thường. Tôi dự định sẽ quyết định cách lựa chọn những thành viên còn lại sau khi biết Armin có đồng ý hay không.
Năm ngày, sáu ngày, bảy ngày, tám ngày...
Thời gian tiếp tục trôi đi nhanh chóng.
Trong khoảng thời gian ấy, mỗi ngày tôi đều gặp gỡ người khác, giải quyết những việc từng bị trì hoãn suốt quãng thời gian mình lãng phí.
À, cũng có những người chủ động tìm tới gặp tôi.
“Tử tước Yandel...! T-Tôi nghe tin rồi! Ngài đã vượt qua được phải không? Hahaha, tôi biết mà, tôi luôn tin tưởng ngài!”
Người đó là Hội trưởng Hiệp hội mạo hiểm giả, Illya Adnus.
“M-Mà này, chắc hẳn ngài đang bận lắm nhỉ! Tôi đã gửi thư mấy lần mà không nhận được hồi âm...! Hahaha...”
Đương nhiên là không rồi.
Sau vụ việc lần đó, ông già này thật sự đã bị Misha ghét cay ghét đắng. Thư của ông ta khả năng cao đều đang nằm trong thùng rác. Nếu bây giờ để cô ấy bắt gặp tôi đi cùng ông ta, có khi còn bị mắng cho một trận.
“Vào thẳng vấn đề đi.”
“Chẳng bao lâu nữa sẽ có phiên điều trần về việc cách chức tôi. Đám quản lý khu vực thậm chí đã bắt đầu vận động tranh cử như thể chuyện tôi bị bãi nhiệm đã được quyết định rồi!”
“Vâỵ thì sao?”
“Ừm... ngài không thể công khai lên tiếng giúp tôi sao? Chẳng phải các nhà thám hiểm đều rất coi trọng lời nói của ngài à? Chỉ cần ngài nói vài câu thôi, ví dụ như việc tôi đã giúp đỡ rất nhiều để tên ngài được khắc lên Bia đá Vinh quang lần này—”
“Vậy tôi được gì?”
“Long Tâm! Tôi sẽ đưa thứ đã hứa với ngài lúc trước!”
Tôi suy nghĩ một lát rồi bình thản đồng ý.
Chắc chắn nếu Misha nghe thấy chuyện này, cô ấy sẽ vô cùng khó chịu, nhưng dù sao chuyện công và chuyện tư vẫn nên tách biệt.
Nếu chỉ cần nói vài câu mà đổi được một vật phẩm quý giá như vậy, tôi không có lý do gì để từ chối cả.
Hơn nữa, để đạt tới cấp độ tiếp theo của Hình Xăm Bất Tử, việc để lão shaman hồi phục là cực kỳ quan trọng.
“Ha ha, vậy tôi sẽ trông cậy vào cậu!”
Và rồi thời gian tiếp tục trôi qua.
*****
Mười ngày, mười lăm ngày, rồi một tháng trôi qua......
Lịch trình của tôi cuối cùng cũng dần ổn định lại, và phần lớn thời gian hiện tại đều được dùng ở Thánh Địa để kiểm tra những năng lực mới có được.
“Bjorn! Sáng sớm anh định đi đâu vậy?”
“Thủ đô. Có thể tôi sẽ về muộn nên mọi người cứ ăn tối trước đi.”
“Biết rồi! Nhưng cố về sớm nhất có thể nhé! Misha bảo hôm nay cô ấy sẽ nướng thịt đấy! Còn nói là sẽ không cho cà rốt vào nữa!”
Hmm, vậy thì đúng là tôi nên về sớm thật.
Sau một khoảng thời gian dài, tôi rời khỏi Thánh Địa rồi hướng tới vương đô Carnon.
Thủ lĩnh của Clan Anabada. Tộc trưởng bộ lạc Barbarian.
Hôm nay, thay vì hai thân phận đó, tôi phải xử lý đống công việc tồn đọng với tư cách “Tử tước Yandel”.
Và vì thế...
“Thật vinh hạnh được diện kiến ngài, thưa Tử tước. Xin mời vào.”
Tôi sử dụng ma pháp trận quân sự để tới thẳng Carnon rồi bước vào hoàng cung.
Không, chính xác hơn là tiến vào Cung điện Trí tuệ.
‘Lâu rồi tôi mới quay lại nơi này.’
Hôm nay là ngày diễn ra hội nghị hoàng gia định kỳ.
Lần trước, tôi đã không tham dự vì vẫn còn tự nhốt mình trong phòng, nhưng xét tới việc sự vắng mặt này đã dẫn tới việc tôi phải tự mình chạy khắp nơi thu thập thông tin, lần này tôi nhất định phải có mặt.
‘Ít nhất hôm nay mình cũng sẽ nắm rõ tình hình hơn.’
Trong hội nghị hoàng gia, đủ loại vấn đề sẽ được mang ra bàn bạc.
Và chắc chắn, chủ đề trọng tâm lần này sẽ là tương lai của Mê Cung.
Mê Cung chưa mở cửa. Lượng đá mana dự trữ đang giảm mạnh. Số lượng thám hiểm giả cấp cao cũng bị tổn thất nghiêm trọng.
Đó là những vấn đề cấp bách nhất mà Raphdonia phải giải quyết ngay lập tức.
Với tình hình hiện tại, có thể nói nước đã ngập lên ngang eo. Nếu không mau chóng tìm cách nhảy, chẳng bao lâu nữa, mọi thứ sẽ hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chỉ cần nhìn những sự hỗn loạn trên đường phố hiện tại là đủ biết.
Tà thuyết tận thế, giáo phái giả mạo, bạo loạn...... đủ loại sự kiện như vậy mọc lên liên tục như nấm sau mưa.
“Ta rất vui khi mọi người đã dành thời gian quý báu của mình để tới đây.”
Không lâu sau khi tôi ngồi vào vị trí của mình và chờ đợi, vị thủ tướng mới, Công tước Kealunus, xuất hiện.
“Đây là một tháng đầy bất an và khó khăn, nhưng ta tin rằng chỉ cần tất cả chúng ta đồng lòng hợp sức, đất nước nhất định sẽ vượt qua được cuộc khủng hoảng này.”
“......”
“Raphdonia vạn tuế.”
Sau màn chào hỏi ngắn gọn cùng một phút mặc niệm, hội nghị chính thức bắt đầu.
Nhưng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
“Hạng mục đầu tiên là vấn đề tước bỏ hoàn toàn tước vị của Nam tước Levier.”
...Hả?
Sao họ vẫn chưa nói tới Mê Cung?
À, chắc vì đây chỉ là mục đầu tiên nên họ định bắt đầu bằng chuyện nhẹ nhàng trước?
“Hạng mục thứ hai liên quan tới các thế lực tà giáo mới đang hoành hành trong thành phố. Cụ thể hơn, những người đứng đầu của Giáo Hội Tam thần đã đề xuất yêu cầu về việc được trao quyền tự mình tiêu diệt dị giáo đồ.”
Không hiểu sao mục thứ hai cũng chẳng khá hơn.
Có nên giao quyền lực lớn như vậy cho một tổ chức tôn giáo không ư?
Nếu không giao cho họ thì sao? Hiện tại Hoàng gia vẫn còn đủ nhân lực để xử lý những vấn đề đó sao?
Không phải tạm thời giao quyền cho họ rồi sử dụng họ như lực lượng trị an tự phát sẽ tốt hơn rất nhiều sao?
Những cuộc tranh cãi vô nghĩa như vậy kéo dài suốt một khoảng thời gian đáng kể.
Rồi tiếp theo đó
Mục thứ ba, thứ tư, thứ năm......
Dù bao nhiêu hạng mục được đưa ra, thứ tôi muốn nghe vẫn không xuất hiện.
Không, phải nói là tất cả những gì được mang ra thảo luận đều là những việc lông gà vỏ tỏi.
Gia tộc nam tước nào đó biển thủ quỹ phúc lợi nên cần xử phạt ra sao.
Để ai kế nhiệm công việc người đứng đầu của cơ quan hành chính.
Ngân sách quân đội nên tăng thêm bao nhiêu.
Thậm chí cả chuyện xử lý trưởng nam của một gia tộc bá tước vì đã phạm tội cưỡng hiếp một quý tộc nữ.
‘Nực cười thật.’
Nhìn đám quý tộc lúc nào cũng kiêu ngạo bởi dòng máu cao quý của mình đỏ mặt tía tai cãi cọ vì những chuyện như thế, tôi thật sự cảm thấy thất vọng.
Đám người này thực sự chỉ toàn là đám ký sinh trùng đang gặm nhấm đất nước thôi sao?
Tại sao chẳng một ai thật lòng lo lắng cho tương lai của quốc gia?
Chẳng phải người nên căm ghét đất nước này nhất phải là tôi sao?
Mục thứ bảy, thứ tám, thứ chín......
Cuộc họp chỉ cho phép khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi vừa đủ để đi vệ sinh cuối cùng cũng tiến gần tới hồi kết.
Mặt trời bên ngoài cửa sổ từ lâu đã lặn mất.
Ngay lúc tôi bắt đầu cảm thấy đây là khoảng thời gian lãng phí nhất mình từng trải qua trong năm nayf—
“Tiếp theo là hạng mục thứ mười.”
Chắc lại là chuyện vô nghĩa nào đó nữa thôi.
Tôi, người vốn đang chống cằmngủ gật, để âm thanh từ tai này lọt qua tai kia, lập tức tỉnh táo hẳn.
“Ta muốn thảo luận về nền móng và tương lai của đất nước này—Mê Cung.”
Cuối cùng cũng tới rồi.
Họ cố tình để chủ đề quan trọng nhất xuống cuối sao?
Tôi lập tức chỉnh lại tư thế rồi tập trung lắng nghe.
“Hiện tại, Raphdonia đang đối mặt với cuộc khủng hoảng nghiêm trọng chưa từng có. Do sự kiện sụp đổ không gian lần này, số lượng nhà thám hiểm cấp cao đã giảm tới chín mươi phần trăm.”
Thủ tướng... Không, tôi vẫn chưa quen cách gọi đó.
Công tước Kealunus nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại, thậm chí còn đưa thêm ý kiến từ các chuyên gia làm căn cứ.
“Nếu tiếp tục như vậy, kể cả khi mở hoàn toàn Mê Cung, theo phân tích của Cục Quản lý Mê Cung, lượng đá mana thu được cũng sẽ không đủ mức tối thiểu để duy trì quốc gia.”
Nói đơn giản hơn—
Nếu cứ tiếp diễn thế này, đất nước sẽ phá sản.
“Vì vậy, để vượt qua cuộc khủng hoảng hiện tại, ta. Thủ tướng của Raphdonia, xin đề xuất một phương án.”
Hừm, được thôi.
Đã làm nền tới mức này rồi thì tốt nhất ông ta đừng nói ra một đề nghị nhảm nhí nào nữa, nếu không tôi thật sự sẽ lật bàn bỏ đi—
‘...Huh?’
Việc lật bàn cuối cùng vẫn không xảy ra.
À, ít nhất là chưa.
Hành động của tôi còn phải tùy thuộc vào câu trả lời tiếp theo của công tước.
“... Ông vừa nói gì cơ?”
Tôi bật dậy khỏi ghế, lần đầu tiên lên tiếng kể từ khi hội nghị bắt đầu.
Tôi chắc chắn mình đã nghe nhầm, bởi vì không thể nào ông ta lại nói ra một điều rất nhảm nhí.
“Đúng như những gì ta đã nói.”
“......”
“Ta đang cân nhắc kế hoạch ký hiệp ước đình chiến hoàn toàn với Noark, sau đó tiếp nhận toàn bộ lực lượng của bọn họ.”
Ông ta muốn liên minh với Noark sao?
------oOo------