Nguồn: read.st
(Dịch giả-kun : hôm qua thức khuya dịch một phát đến chương 875 luôn, nhưng mà sợ ae bội thực nên phải đăng từ từ)
Tiếng hét vang dội xuyên qua thành phố đang say ngủ.
Đương nhiên, chỉ với một tiếng hét như vậy thì không thể nào truyền tới tai tên kia, kẻ đang chui rúc đâu đó trong cái tòa tháp cao ngất ấy.
Nhưng mà...
Nếu một lần không được thì hai lần.
Ba lần, bốn lần, năm lần, sáu lần.
Cuộc đời của một Barbarian đã dạy tôi rằng chỉ cần đập đủ nhiều, ngay cả thép rồi cũng sẽ cong.
Nếu cứ tiếp tục hét lên như vậy, sớm muộn gì anh ta cũng phải đi ra thôi.
Dù sao bên ngoài đã ồn ào tới mức này rồi, làm sao hắn có thể không nghe thấy được chứ?
Mang theo suy nghĩ ấy, ngay khi tôi chuẩn bị dồn sức từ bụng dưới để hét thêm lần nữa—
“...Ngài đang làm gì ở đây vậy?”
Huh...?
Quay đầu lại theo giọng nói phía sau, tôi thấy GM đang cau mày nhìn mình.
Tôi nhìn anh ta rồi hỏi lại.
“Gì đây, anh tới rồi à?”
“...Đó thật sự là cuộc đối thoại nên diễn ra lúc này sao?”
Ah... ừm, đúng thật.
Vì hơi lúng túng nên tôi mới buột miệng nói vậy thôi.
“...Sao anh lại ở đây?”
“Tôi chỉ vừa đi ra ngoài có chút việc thôi...”
“...Anh á?”
Sau một khoảng ngập ngừng ngắn ngủi, tôi hỏi lại như thế.
GM lập tức im lặng.
Có vẻ anh ta rất muốn nói gì đó, nhưng lại cố nhịn xuống, chắc vì cảm thấy chỉ tổ khiến bản thân thêm stress.
“Hah... Vậy tại sao ngài lại tới tìm tôi?”
“Khoan đã.”
Tôi cắt ngang lời anh ta rồi nghiêm túc hỏi.
“Làm sao anh biết tôi tới tìm anh?”
“......?”
“Trả lời đi, Yurven Havellion. Anh theo dõi tôi suốt thời gian qua à?”
“...Với cái kiểu hét lớn như thế kia thì làm sao tôi có thể không biết được chứ?”
“Oh, cũng đúng.”
Nghe anh ta đáp lại bằng một tiếng thở dài sâu kín, tôi gật đầu như đã hiểu mà không tranh cãi thêm.
Đó là kiểu tán gẫu theo phong cách barbarian.
Nếu một cuộc nói chuyện, nếu một bên cố tình tỏ ra hơi ngốc một chút, bên còn lại thường sẽ hạ thấp cảnh giác.
Ví dụ như thế này.
“Hah... Vậy tại sao ngài lại hét như thế?”
“Tôi tới tìm anh, nhưng bọn họ nói người không có hẹn trước thì không được vào, nên tôi gọi anh ra thôi!”
Chuyện này rất bình thường mà, đúng không?
Hồi còn nhỏ, lúc tới nhà bạn mà không báo trước thì người ta thường sẽ đứng ngoài hét gọi người đó ra.
Ngày xưa ai cũng làm vậy trước khi có điện thoại, nên dùng cách đó trong thế giới fantasy này cũng chẳng có gì kỳ quái cả.
“Nếu là vậy thì ngài chỉ cần nhờ lính canh thông báo giúp là được mà...”
Ah, hóa ra còn có cách đó nữa à.
Tôi lại gật đầu như vừa học được điều mới, còn hắn thì lắc đầu.
“...Trước tiên hãy tìm một chỗ phù hợp để nói chuyện đã.”
“Oh, được thôi.”
“Đi xa hơn một chút có được không? Dù sao vừa rồi ngài cũng đã gây ra một cuộc náo loạn rất lớn.”
Sau đó, tôi đi theo GM tới một quán rượu cách đó khoảng năm phút đi bộ.
Có lẽ vì nằm gần Tháp Ma pháp, nội thất của nơi này cực kỳ sang trọng, còn có cả phòng riêng thích hợp để nói chuyện yên tĩnh.
Cuộc trò chuyện thật sự chỉ bắt đầu sau khi đồ uống và thức ăn nhẹ được mang lên.
Bất ngờ thay, người mở lời trước lại là GM.
“Quả nhiên... Ngài tới là vì chuyện đó, đúng không?”
“...Huh?”
“Không phải ngài tới vì Tầng Hầm Thứ Nhất sao?”
Nghe tới đó, tôi thực sự bị sốc.
Làm sao anh ta biết được chuyện này?
Lúc nãy chuyện theo dõi chỉ là đùa thôi, chẳng lẽ anh ta thật sự điều tra tôi?
Không, cho dù có muốn điều tra thì chuyện về mục tiêu của tôi cũng không phải thứ nhiều người biết.
Dù vậy, tôi không phủ nhận.
“Đúng vậy, Yurven Havellion.”
Giọng tôi tự nhiên hạ thấp xuống.
Ánh mắt khóa chặt lấy anh ta để bắt trọn từng phản ứng nhỏ nhất, cả cơ thể căng cứng theo bản năng.
“Nhưng làm sao anh biết?”
Tùy theo câu trả lời của anh ta, thái độ của tôi với anh ta từ nay về sau cũng sẽ phải thay đổi.
“Tôi đã nhận được một thông tin từ các elf. Họ tin rằng Huyết linh Nữ Hoàng vẫn còn sống vì một Thuần huyết mới vẫn chưa được sinh ra.”
“....”
“Và không lâu sau khi thông tin đó được lan truyền, ngài Tử tước lại bắt đầu hoạt động bên ngoài.”
...Huh?
“Nhờ vậy mà suy nghĩ của tôi tự nhiên dẫn tới Tầng Hầm Thứ Nhất. Dù sao, nếu muốn tổ chức một đoàn thám hiểm thì anh chắc chắn sẽ cần những người đáng tin cậy, vậy nên tôi đã có kết luận cuối cùng ngay khi nhìn thấy anh trước Tháp Ma Pháp.”
Tôi nhất thời cứng người trước suy luận logic của GM.
Suy đoán của anh ta đúng hoàn toàn, chỉ trừ đúng một điểm.
“...Anh chắc chứ?”
“Ý ngài là gì?”
“Chuyện các elf tin rằng Erwin còn sống ấy. Tôi hỏi là anh có chắc không?”
Nghe tôi hỏi, GM lại cau mày rồi nghiêng đầu. Ánh mắt như đang hỏi liệu tôi có đang đùa kiểu quái quỷ gì nữa không.
Nhưng tôi nghiêm túc một trăm phần trăm.
Dù sao, làm sao mà tôi có thể không nghĩ tới chuyện Thuần huyết được chứ?
Ngày còn nhốt mình trong phòng, chính Misha là người đầu tiên nhắc tới Thuần huyết.
Cô ấy kể rằng trước đây khi Erwin từng bị mắc kẹt ở Tầng Hầm Thứ Nhất, các elf cũng từng chắc chắn cô ấy còn sống rồi định tổ chức đội cứu viện.
Cô ấy còn nói sẽ tự mình đi xác nhận chuyện đó.
Nhưng...
“...Đừng nói là anh không biết nhé?”
“...”
Tôi không biết.
“Chính xác hơn thì tôi chỉ biết Thuần huyết mới vẫn chưa được sinh ra.”
Ngày hôm đó, cuộc trò chuyện giữa tôi và Misha ngoài cửa phòng chỉ có thế này.
[Ưm... Họ nói Thuần huyết vẫn chưa quay trở lại......!]
[......]
[Nhưng... Họ cũng nói nếu Thuần huyết bị mất tích trong Hiện tượng Sụp đổ không gian thì bình thường phải mất ít nhất một năm mới quay về. N-Nếu có thay đổi gì họ sẽ báo cho chúng ta biết, nên giờ cứ chờ thôi!]
Bởi vì đặc tính đặc biệt của Hiện tượng Sụp đổ không gian, lần này không thể xác nhận sự sống của Erwin thông qua Thuần huyết được.
Đó chắc chắn là điều phía elf đã nói.
Nhưng nếu vậy thì chuyện này là sao?
“Hiện tượng sụp đổ không gian sao? Hmm... Có phải ngài đang hiểu lầm điều gì không? Theo như tôi biết, Thuần huyết không về có đặc tính đặc biệt như vậy...”
“Tôi đã nghe trực tiếp điều đó từ phía các elf.”
“...Vậy thì kỳ lạ thật. Ngay cả khi Vua Elf Armella chết trong một lần sụp đổ không gian, vẫn có ghi chép rằng Thuần huyết mới đã xuất hiện ngay tháng sau mà.”
“...Cái gì cơ?”
Bàn tay tôi vô thức đập mạnh xuống bàn.
GM giật mình, nhưng rồi lại nhíu mày như không hiểu nổi.
“Có lẽ đã có hiểu lầm gì đó chăng? Phía elf không có lý do gì phải cố tình lừa ngài Tử tước cả.”
“Ah.”
“Nhìn biểu cảm của ngài... Có vẻ lý do đó thật sự tồn tại?”
“...”
Tôi không thể phủ nhận.
Với những nghiệp lúc mà tôi đã tích lũy, vị tộc trưởng của tộc elf, người xem Erwin như con gái và luôn nhìn tôi không vừa mắt, hoàn toàn có khả năng làm ra một chuyện như vậy.
‘Dù vậy thì cũng có những thứ không nên đem ra đùa cợt chứ...’
Biết được sự thật, lửa giận lập tức bùng lên trong tim tôi, nhưng đồng thời, niềm vui sướng và cảm giác nhẹ nhõm cũng trào dâng từ sâu trong lồng ngực.
Siết chặt—
Quên cả oán giận với vị tộc trưởng của tộc elf, tôi siết chặt nắm tay.
‘...Cô ấy thật sự còn sống.’
Tôi đã không sai.
*****
Một khoảng im lặng ngắn ngủi bao trùm.
Trong sự im lặng ấy, GM vừa nhấp bia vừa bật cười như không thể tin nổi.
“Ngài đúng là một con người kỳ lạ, Tử tước.”
“......?”
“Tôi đã chắc chắn rằng ngài đã lấy lại tinh thần sau khi nghe được tin đó. Không ngờ hóa ra ngài lại chẳng biết gì cả.”
Đó là mỉa mai, hay thật lòng khen ngợi?
Tôi không phân biệt nổi.
Có lẽ là cả hai đi.
Dù sao việc đó cũng chẳng quan trọng.
“Ahem...”
Tôi hắng giọng để làm dịu bầu không khí.
Thuần huyết.
Và việc Erwin còn sống.
Thành thật mà nói, chỉ riêng việc nghe được tin này thôi cũng đủ khiến tôi thấy chuyến gặp GM hôm nay không hề uổng phí.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn phải hoàn thành mục tiêu chính của chuyến thăm lần này.
Mục đích thật sự của tôi là thứ khác.
“Tôi sẽ quay lại Tầng Hầm Thứ Nhất.”
“Vâng, vậy thì chúc ngài thượng lộ bình an—”
“Cùng với anh.”
Tôi cắt ngang lời anh ta rồi đi thẳng vào vấn đề.
GM lập tức thở dài thật sâu.
“Biểu cảm đó là sao? Chính anh vừa nói ngay từ lúc thấy tôi đã đoán được chuyện này rồi mà.”
“Đoán được và chuyện đó thật sự xảy ra là hai việc khác nhau, đúng chứ?”
Ừ, cũng đúng.
Sau khi nghe chuyện về Thuần huyết, hôm nay, đầu óc tôi cũng trở nên sáng suốt hơn hẳn.
“Có thể còn sống” và “thật sự còn sống” là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Sau khi đã xác nhận rằng giả thuyết của mình chính là sự thật, tôi cuối cùng cũng có thể tiến về phía trước mà không còn bất kỳ do dự nào nữa.
“Vậy câu trả lời của anh là gì?”
“Trước mắt thì tôi từ chối.”
“Trước mắt?”
Không phải một lời từ chối dứt khoát, hơn nữa còn kèm theo điều kiện. Nói một cách đơn giản thì, anh ta cũng có thứ mình muốn.
Khi tôi dùng ánh mắt ra hiệu bảo nói tiếp đi, GM lại thở dài thêm một lần nữa.
“Ý tôi là ‘trước mắt’ theo đúng nghĩa đen, chứ không phải vì tôi muốn điều gì đó. Nhưng dù tôi có từ chối thì với tính cách của ngài, chắc chắn ngài cũng sẽ tìm cách lôi ta theo thôi, đúng không? Giống như lần chúng ta ra ngoài tường thành ấy.”
“Huh? Chẳng phải lúc đó anh đã đồng ý rồi sao?”
“Cái gì! Tôi đồng ý khi nào chứ!”
Anh ta phản ứng dữ dội như bị chọc trúng chỗ đau.
Jeez. Không có thì cứ nói là không có đi.
“Vì sao phải kích động như thế? Bình tĩnh nào. Không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Không, làm sao một người như ngài có thể nói ra câu đó chứ......! Thật tình, hah... Thôi bỏ đi. Phải.”
Có vẻ anh ta có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không thể nói hết mà chỉ ngậm miệng lại.
Đây là thời điểm hoàn hảo để tung ra củ cà rốt.
Smirk.
Tôi mỉm cười rồi dùng giọng điệu ôn hòa nói.
“Đừng lo, tôi không có ý định cưỡng ép anh đi theo đâu. Đây là chuyến thám hiểm phải đánh đổi cả mạng sống, hơn nữa còn chẳng biết khi nào mới quay lại được. Ngay cả tôi cũng không thể làm ra được chuyện như thế.”
Nhưng chuyện gì đây?
Đáng lẽ hắn phải phản ứng gì đó rồi mới đúng, vậy mà chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái.
“Trả lời đi.”
Khi tôi ngắn gọn lên tiếng, anh ta lầm bầm.
“...Nếu ngài biết như vậy thì tại sao hồi đó lại kéo tôi ra ngoài tường thành?”
Uh...
“Ahem.”
Vì chẳng có lý do gì phải tự làm mình bất lợi, tôi quyết định sử dụng quyền im lặng rồi chuyển chủ đề.
“Dù sao thì, tin hay không tùy anh, những gì tôi vừa nói đều là thật lòng. Tôi tới tìm anh vì tôi cần một pháp sư vừa đáng tin vừa có năng lực. Tôi không cần một pháp sư bằng mặt không bằng lòng và lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện bỏ trốn.”
“......”
“Cho nên đây chỉ là một lời đề nghị thôi. Đá mana, Tinh chất, tài liệu nghiên cứu... nếu có thứ gì anh muốn, tôi sẽ cố hết sức chuẩn bị. Còn nếu anh chẳng cần gì cả và chỉ muốn tiếp tục nhốt mình trong phòng thì tôi cũng chịu.”
“...Tạm thời hãy để tôi suy nghĩ đã.”
“Lại là ‘tạm thời’ à...”
Cách dùng từ đó khiến tôi không thể không nghĩ lung tung.
“Hay là anh có sở thích bị người khác cưỡng ép kéo đi vậy?”
“Cái gì...! Không phải như thế!”
“Với phản ứng như vậy, thật khó để mà tin rằng anh không có.”
Khi tôi nhìn anh ta với ánh mắt càng lúc càng nghi ngờ, GM vội vàng bổ sung.
“Tôi cũng có những hoàn cảnh riêng. Hơn nữa, thật ra gần đây tôi cũng đang suy nghĩ xem có nên quay lại thám hiểm Mê cung hay không.”
“Vậy thì tốt quá rồi còn gì. Hãy suy nghĩ thật cẩn thận.”
“Được...”
Việc chiêu mộ tạm thời kết thúc như vậy.
Sau đó, lúc anh ta định đứng dậy rời đi, tôi giữ anh ta lại rồi tiếp tục trò chuyện nhẹ nhàng với vài ly bia.
Một khi anh ta quay về phòng, ai biết bao giờ mới chịu ló mặt ra nữa. Vậy nên hôm nay tôi phải tận dụng tối đa để tăng thiện cảm với hắn mới được.
‘Mà tôi cũng tò mò chuyện tên này đã làm gì suốt thời gian qua.’
Sau chuyến thám hiểm ngoài tường thành, tôi gần như không có cơ hội để gặp lại anh ta.
Có vẻ anh ta vẫn âm thầm nghe ngóng tin tức về tôi từ đâu đó phía sau hậu trường, nhưng dù vậy, về những chuyện xảy ra trong hiện trong sụp đổ không gian hay Tầng Hầm Thứ Nhất thì anh ta cũng không biết nhiều.
Thế nên chúng tôi dành khá nhiều thời gian để nói về những chuyện đó.
Và rồi—
“Ah, tiện đây anh xem giúp tôi cái này được không?”
Tôi lấy ra một mảnh giấy nhỏ.
Đúng như kỳ vọng từ một pháp sư, GM vừa nhìn đã nhận ra ngay đó là gì.
“Tọa độ?”
Đúng vậy.
Tọa độ.
Là thứ trước đây tôi nhận được từ Arta.
[Nếu anh có thể còn sống sót trở về lại Raphdonia, hãy đến tọa độ không gian mà tôi sắp nói. Tôi sẽ giấu một món đồ hữu ích ở đó cho anh.]
Tôi thật sự rất tò mò. Rốt cuộc ở toạ độ đó có cái gì?
Nếu thật sự có thể tìm thấy thứ gì ở đó, vậy thì toàn bộ thường thức mà tôi biết sẽ bị đảo lộn hoàn toàn.
Bởi vì điều đó có nghĩa là, một tồn tại mà tôi gặp bên trong Mê cung, theo một cách nào đó, có thể xem anh ta như một NPC, thật sự có thể ảnh hưởng tới cả thế giới bên ngoài Mê cung.
“Anh có thể xác định được đây là đâu không?”
“Để tôi kiểm tra trước đã.”
Sau đó, hắn lấy từ túi không gian của mình ra một dụng cụ ma pháp trông giống máy tính bỏ túi, rồi thành thạo thao tác tới lui trên đó.
Chỉ trong một thời gian ngắn, kết quả đã xuất hiện.
“Huh?”
Anh ta nghiêng đầu, sau đó lại bấm thêm lần nữa.
Nhưng xem ra kết quả vẫn y hệt.
“Cái này... Ngài lấy tọa độ này từ ai vậy?”
Anh ta bất ngờ đặt mạnh chiếc máy xuống rồi hỏi.
Nghe vậy, tôi càng thêm hứng thú.
“Ồ, phản ứng đó. Anh biết nơi đó là nơi nào sao?”
“Chuyện đó thì...”
Lắng nghe đáp án từ miệng của GM, tôi yên lặng chìm vào suy nghĩ.
Chắc chắn rằng tôi rất tò mò ở đó có gì, nhưng mà...
‘Làm sao mình tìm được chỗ đó đây?’
“Thú vị thật.”
Nơi đó tuyệt đối không phải nơi mà người ta có thể tùy tiện ghé qua xem thử.
------oOo------