Nguồn: read.st
Lạc Tiểu Thiên vốn dĩ chuẩn bị gọi Triệu Thanh Nhã làm quân sư cho hắn. Là một tổng tài bí thư, việc an bài chiêu đãi tặng quà làm rất quen tay quen việc, thật sự là ứng cử viên tốt nhất.
Lạc Tiểu Thiên không phải người ngu, hắn rõ ràng Triệu Thanh Nhã đối với mình vẫn có chút ý tứ, nếu để nàng phát hiện mình mua quà là để tặng người nhà Tô Ứng Tuyết, phỏng chừng trong lòng sẽ rất khó chịu. Mà lại bây giờ nàng vẫn đang suy nghĩ vấn đề đi ở, thì đừng nên kích thích nàng nữa.
Lạc Tiểu Thiên sờ sờ đầu, buồn quá, nghèo quá. Chỉ đơn giản là một lần tặng quà, mình lại thiếu người, lại thiếu tiền.
Bỗng nhiên vỗ xuống đầu mình một cái, Lạc Tiểu Thiên âm thầm mắng: "Sao mình lại giống cái đức tính của lão già sư phụ kia, đến chết vẫn sĩ diện, lại nói cái kiểu quân tử yêu tài, lấy của có đạo này." Rõ ràng có thể đem mười ức gia sản của Lôi Thiên Báo thu vào trong túi, hết lần này tới lần khác lại muốn hắn quyên góp đi; rõ ràng có thể tiếp nhận 5 triệu tiền khám bệnh của hắn, nhưng lại trở tay đẩy về. Bây giờ mình nghèo đến leng keng vang dội, ngay cả thân gia duy nhất vẫn là từ nha đầu Tần Tiếu Tiếu kia lừa gạt đến, làm cho mỗi lần về biệt thự đều phải tránh nàng. Cũng tốt, con cá nhỏ câu được vẫn còn sống, chờ ngày nào lớn lên rồi nấu canh làm đẹp cho nàng.
Lạc Tiểu Thiên đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, nghĩ đến một người thích hợp, đó chính là con gái của Lôi Thiên Báo, Lôi Giai Ny. Trước kia ở bên trong tòa biệt thự của Lôi Thiên Báo, đương nhiên bây giờ là của mình rồi. Hắn đã vào phòng của Lôi Giai Ny, bên trong trên bàn trang điểm bày đầy rất nhiều cái bình, nước hoa cùng đồ trang điểm nhiều không kể xiết, còn có một vài đồ trang sức nhỏ, đồ chơi nhỏ linh tinh.
"Chính là nàng rồi, Lôi điệt nữ, làm tráng đinh cho anh một lần đi."
Lạc Tiểu Thiên lập tức gọi điện thoại cho Lôi Thiên Báo, nói yêu cầu của mình, Lôi Thiên Báo ở đầu dây bên kia vỗ ngực cam đoan không thành vấn đề.
"Vậy được, ta liền ở Nam Vũ Đại Hạ đợi nàng, Giai Ny điệt nữ đến thì gọi điện thoại cho ta."
Lạc Tiểu Thiên cúp điện thoại, hắn biết Lôi Giai Ny đối với mình ấn tượng không tốt, nhưng còn như Lôi Thiên Báo thuyết phục con gái hắn như thế nào thì không phải là điều hắn có thể bận tâm được. Không biết Lôi Giai Ny có biết hay không về việc Lôi Thiên Báo gần đây gặp phải, cùng với sự thật về khối tài sản khổng lồ mà nàng vốn dĩ có thể kế thừa phải bị quyên góp đi.
Một giờ chiều, điện thoại của Lạc Tiểu Thiên vang lên, là một số điện thoại lạ.
Lạc Tiểu Thiên cầm lấy điện thoại: "Xin chào, xin hỏi cô là..."
"Là tôi!" Một giọng nói của cô gái, đối phương rõ ràng ngữ khí rất không hữu hảo.
"Ồ, Giai Ny điệt nữ à." Lạc Tiểu Thiên nghe ra được rồi, cuộc điện thoại này là do Lôi Giai Ny gọi đến, hiệu suất làm việc của Lôi Thiên Báo vẫn rất nhanh.
"Đừng nói nhảm nữa, mau xuống đây, ta ở bãi đậu xe khu C tầng hầm hai của Nam Vũ Đại Hạ." Ngữ khí của Lôi Giai Ny nóng nảy, có khí thế vừa chạm vào là bùng cháy.
Lạc Tiểu Thiên đưa điện thoại ra xa lỗ tai một chút, phỏng chừng nàng hoặc là đang trong kỳ kinh nguyệt, hoặc là có chút tâm trạng nhỏ. Thật ra Lạc Tiểu Thiên đều đoán đúng rồi, Lôi Giai Ny chẳng những mấy ngày nay vừa vặn đang trong kỳ kinh nguyệt, mà lại đối với hắn Lạc Tiểu Thiên còn có tâm trạng rất lớn.
Lôi Giai Ny ngồi trong khoang lái chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ của nàng, đang bĩu môi tức giận, từng cước từng cước đá vào cửa xe.
"Ta đá chết ngươi tên Lạc Tiểu Thiên, thế mà cứ chiếm tiện nghi của ta, lại gọi ta là điệt nữ."
"Ta đá chết ngươi cái tiểu tử thúi, dựa vào cái gì mà kêu cha ta đem tài sản quyên góp đi."
"Ta đá chết ngươi cái tên đại hư đản, thế mà lại kêu cha ta nửa đêm chạy bộ."
Không sai, chuyện xảy ra trên người Lôi Thiên Báo nàng toàn bộ biết rồi, nàng rất phẫn nộ, tìm Lôi Thiên Báo truy hỏi hắn tại sao, và tuyên bố muốn cùng Lạc Tiểu Thiên tính sổ.
Lôi Thiên Báo biết con gái mình khó dây dưa, nói cho nàng hai nguyên nhân thì nàng liền trầm mặc. Một là Lạc Tiểu Thiên đã cứu hắn từ trong tay Cừu Kiêu, cứu Thiên Nghĩa Môn; hai là Lạc Tiểu Thiên khiến hắn có hy vọng khôi phục võ công, có hy vọng báo thù.
Lôi Giai Ny biết tầm quan trọng của võ công đối với cha hắn, cũng biết mối thù hận mà cha hắn luôn nhớ mãi không quên trong lòng. Trên lý trí, nàng đã tiếp nhận sự thay đổi long trời lở đất này, tiếp nhận hiện thực vầng hào quang phú gia thiên kim đã biến mất. Nhưng là, về mặt cảm xúc, nàng thật sự không cam tâm, nhất là nghĩ đến dáng vẻ tiện tiện của Lạc Tiểu Thiên, tình hình lần đầu tiên gặp mặt đã ăn đậu hũ của nàng, trong lòng liền nổi giận, khi đang chờ Lạc Tiểu Thiên thì từng cước từng cước đá vào cửa xe.
"Ôi, Giai Ny điệt nữ, cước pháp của ngươi tốt như vậy vốn dĩ chính là luyện ra như thế sao?"
Lôi Giai Ny ngẩng đầu, trước mắt xuất hiện khuôn mặt đáng đá của Lạc Tiểu Thiên, còn mang theo nụ cười đáng ăn đòn.
"Lên xe!" Lôi Giai Ny bực bội nói, muốn nàng cho Lạc Tiểu Thiên sắc mặt tốt, kia là không có khả năng.
Lạc Tiểu Thiên cũng không để ý, đổi lại bất luận kẻ nào biết khối tài sản khổng lồ mà mình vốn dĩ có thể kế thừa bị người ta lừa gạt mất rồi, đều sẽ không có tính khí tốt, thậm chí ngay cả ý muốn giết người cũng có.
Lôi Giai Ny tuy rằng có tâm trạng, nhưng mà làm việc vẫn nhanh chóng quyết đoán, đơn giản trực tiếp hỏi mục đích của Lạc Tiểu Thiên xong, liền trực tiếp lái xe về phía khu phố thương mại phồn hoa mà đi. Lôi Giai Ny lái xe đến một nơi tên là Quảng trường Oakes, đậu xe xong, trực tiếp ngồi thang máy lên khu chuyên bán thương hiệu quần áo nam ở tầng bảy.
Lạc Tiểu Thiên nhìn một tấm bảng phía trước, viết là khu chuyên bán quần áo, không khỏi nghi ngờ nói: "Tôi không cần mua quần áo mà, ngươi dẫn ta đến đây làm gì?"
Lôi Giai Ny quăng cho hắn một vẻ mặt khinh bỉ cực độ: "Nếu như không phải cha ta nhất định bảo ta đến, ta thật sự lười để ý đến ngươi. Ngươi xem một chút bộ dạng của ngươi, mạnh hơn hàng bán rong một chút xíu, ngươi chuẩn bị liền mặc bộ này đi làm khách sao?"
Lạc Tiểu Thiên rất buồn bực: "Anh đã có tiến bộ rồi có được không, ta đã không mặc quần đùi dép lào nhiều năm rồi, kết quả vẫn là bị người ta khinh bỉ."
Lạc Tiểu Thiên vốn dĩ muốn phản bác, nhưng mà quét mắt nhìn bốn phía, từng nam nam nữ nữ, y phục sáng ngời rực rỡ, bộ dạng của mình thật sự không hợp đẳng cấp. Cũng liền ngoan ngoãn đi theo phía sau Lôi Giai Ny, như vậy cũng tốt, nhân tiện nhìn xem vòng eo nhỏ nhắn của nàng.
Quảng trường Oakes là một quảng trường thương mại cỡ lớn đỉnh cao của khu thương mại sầm uất thành nam, tập hợp mua sắm, ăn uống, giải trí, khách sạn thành một thể, khu chuyên bán quần áo nam tụ tập các thương hiệu hàng đầu quốc tế như D&G, Prada, Versace, người đến mua sắm đều là tinh anh thuần một sắc, thuộc về địa điểm tiêu phí cao cấp điển hình.
Hai người dừng lại trước cửa một cửa hàng chuyên bán Versace, Lôi Giai Ny nói muốn đi nhà vệ sinh, để Lạc Tiểu Thiên một mình vào trước đi dạo một chút. Lạc Tiểu Thiên đi vào cửa hàng chuyên bán, bên trong trang trí có vẻ trang nhã và khí phách, ánh đèn sáng ngời, các loại quần áo lấp lánh như ngọc, một vài tiểu thư bán hàng xinh đẹp mặc một bộ đồ công sở tiêu chuẩn, váy ôm mông, vớ lụa màu da, nhìn rất dễ chịu.
Một vài tiểu thư bán hàng nhìn thấy Lạc Tiểu Thiên ăn mặc vô cùng bình thường, cũng là sững sờ, nhìn nhau một cái, trong đó có một người dáng người cao gầy, khuôn mặt kiều mị xinh đẹp, có một đôi lông mày lá liễu, tiểu thư bán hàng có cổ áo khoét khá thấp bước nhanh tiến lên nghênh đón.
"Thưa tiên sinh, xin chào, hoan nghênh quang lâm, xin hỏi tôi có gì có thể giúp đỡ ngài không?" Tiểu thư bán hàng này đầy mặt mỉm cười, một mặt chân thành, không có một chút ý tứ trông mặt mà bắt hình dong nào.