Nguồn: read.st
Cô bán hàng tiếp tục nhiệt tình nói: "Tiên sinh, tôi thấy ngài rất có cá tính, tôi có thể đề cử cho ngài mấy kiểu y phục đặc sắc của cửa hàng chúng tôi, rất hợp với khí chất của ngài."
Lạc Tiểu Thiên rất nghiêm túc nói: "Ta thật sự chỉ xem qua thôi."
Đối với cách ăn mặc, Lạc Tiểu Thiên vẫn luôn rất tùy ý.
Bởi vì ở Vân Lĩnh, lúc tiến vào núi huấn luyện hoặc săn bắn, y phục trên người liền không có bộ nào hoàn chỉnh, có đôi khi còn lộ hết ra ngoài, nhưng mà cũng không có khán giả, nếu có thì cũng là một số dã thú.
Trong đoàn lính đánh thuê cũng hầu như thuần một sắc y phục tác chiến, lúc nhàn rỗi chính là y phục thường ngày, hắn cho rằng y phục chỉ cần mặc thoải mái và tề chỉnh là được, cũng không có gì phải cầu kỳ.
Lạc Tiểu Thiên thật sự là muốn chỉ xem qua, nhưng là cô bán hàng này hiển nhiên quá nhiệt tình, theo Lạc Tiểu Thiên líu lo không ngừng đề cử cái này, đề cử cái kia.
Cô bán hàng cầm lấy một chiếc T-shirt thêu hoa văn ấn tượng liền khoa tay múa chân lên người Lạc Tiểu Thiên, thân thể của nàng nghiêng về phía Lạc Tiểu Thiên, phong cảnh quyến rũ vô hạn, một cái nhìn không thể thấu được, thỉnh thoảng không cố ý như có như không cọ tới cọ lui trên người Lạc Tiểu Thiên.
Ơ! Tình huống gì thế này?
Cái này quả thực là không ra bài theo sáo lộ mà, thông thường theo tình tiết trong tiểu thuyết mà nói, nàng không phải nên trước tiên khinh thường một phen sao, sau đó ca ca lại lấy tiền ra vả mặt nàng, mặc dù ca ca không có, nhưng Lôi Giai Ni có mà.
Lạc Tiểu Thiên liền có chút ngơ ngác, khi nào những cô bán hàng này lại nhiệt tình, lại cởi mở như vậy.
Chuyện tốt thế này, Lạc Tiểu Thiên tự nhiên là sẽ không cự tuyệt, dừng lại một lúc trước bộ y phục này, dừng lại một lúc trước bộ y phục kia, hưởng thụ không thôi, hắn cũng buồn bực, Lôi Giai Ni đi nhà vệ sinh cũng quá lâu rồi nhỉ, chắc là người thân nhà nàng tới rồi, không đến vừa lúc, ca ca còn có thể hưởng thụ thêm một lát.
Từ từ, cô bán hàng kia cảm thấy không đúng rồi, thằng cha này còn thật sự chỉ xem qua thôi à, nhìn hắn bộ kia giống như đối với mỗi bộ y phục đều rất hài lòng, khiến mình mỗi khi hắn giống như nhìn trúng một bộ, liền vội vàng cầm xuống khoa tay múa chân cho hắn, tiện thể để hắn chấm mút, nhưng kết quả là mỗi bộ hắn đều không có ý muốn mua.
"Ha ha, tiên sinh, vậy ngài từ từ xem đi." Ngữ khí của cô bán hàng liền có chút thay đổi, nói với Lạc Tiểu Thiên một câu, cũng liền không lại để ý đến hắn, đi về phía quầy thu ngân.
Lúc xoay người lại, với giọng nói trầm thấp nhỏ nhẹ nói: "Giả vờ cái gì mà giả vờ, mua không nổi thì đừng vờ làm đại gia." Nhưng Lạc Tiểu Thiên vẫn nghe thấy.
"Ai, Hiểu Quyên, thế nào rồi, đã hỏi rõ chưa, là công tử ca nhà nào?" Một cô bán hàng thấy cô gái dẫn Lạc Tiểu Thiên đi về, liền hỏi nàng.
"Công tử ca cái nỗi gì, nào giống cái người ngươi gặp hôm đó, mặc dù ăn mặc giống ăn mày, nhưng người ta ra tay thật sự rất hào phóng. Đây là một đồ nhà quê chân chính, mà lại còn là nhân chay, ăn chùa đậu phụ của lão nương này." Cô bán hàng tên Hiểu Quyên kia cắn răng, căm hận nói.
"Không phải chứ, mặc dù hắn ăn mặc không ra sao, nhưng ta nhìn hắn giống như ở phòng khách nhà mình vậy, tự do tự tại, không có một chút cảm giác gò bó nào, nếu thật không có tiền, có thể thoải mái như vậy sao." Cô bán hàng kia nói.
"Xì! Ngươi là không biết mặt hắn dày bao nhiêu, ăn đậu phụ của lão nương này một chút cũng không nương tay, ta dám tiến một thốn, hắn liền dám tiến một thước! Giai Giai, ngươi nếu không tin thì đi thử xem đi, đến lúc đó hai 'núi thịt' kia của ngươi thiếu một hai lạng thì đừng trách tỷ tỷ không nhắc nhở ngươi nha. Ta nghiêm trọng hoài nghi hắn là một người giả bộ theo kiểu phản sáo lộ, hiện tại đang thịnh hành cái này." Cô bán hàng tên Hiểu Quyên nhìn Lạc Tiểu Thiên, một mặt khinh bỉ nói, nàng đối với cái kiểu vô sỉ yên tâm thoải mái của Lạc Tiểu Thiên vừa rồi còn canh cánh trong lòng.
Cô bán hàng tên Giai Giai gắt một cái: "Ta mới không lẳng lơ như ngươi đâu!"
Nói xong, nàng đi về phía Lạc Tiểu Thiên.
Cô bán hàng tên Giai Giai đi đến trước mặt Lạc Tiểu Thiên, trên mặt mỉm cười, lịch sự hỏi: "Tiên sinh, có nhìn trúng kiểu dáng nào không?"
Lạc Tiểu Thiên sững sờ, cô bán hàng vừa rồi bị mình chọc tức chạy mất rồi, nhanh như vậy lại tới một người khác?
Hắn quét mắt một cái cô bán hàng trước mặt này, cũng xinh đẹp, nhưng lại không phải kiểu kinh diễm, chủ yếu nhất là cổ áo không thấp.
Lạc Tiểu Thiên xoay một vòng, lại buồn bực phát hiện cô bán hàng trước mắt này vẫn luôn bảo trì nụ cười bình tĩnh, mặc dù cũng có giúp mình cầm kiểu dáng ra khoa tay múa chân, nhưng lại bảo trì một khoảng cách tương đối thích hợp với mình, vừa không để mình cảm thấy bị xa lánh, cũng không để mình cảm thấy mập mờ.
"Thế này đi, tiên sinh, tôi đề cử cho ngài một số kiểu dáng thanh lịch, mời đi theo ta." Giai Giai dẫn Lạc Tiểu Thiên đến một bên khác.
Lạc Tiểu Thiên nhìn thấy kiểu dáng y phục bên này, đối với ánh mắt của Giai Giai này vẫn là tỏ vẻ tán đồng sâu sắc.
T-shirt nam của Phạn Tây Trạch một đặc sắc lớn chính là hoa văn nguyên bản của nhà thiết kế nổi tiếng, rất lộng lẫy mà lại có cá tính, nhưng cá nhân Lạc Tiểu Thiên lại không hề thích.
Nhìn những kiểu dáng thanh lịch trước mắt này, Lạc Tiểu Thiên gật đầu.
Lạc Tiểu Thiên tùy ý chọn mấy kiểu, để Giai Giai lấy xuống, đến phòng thử đồ thử một chút, còn khá vừa người.
Xác định mấy bộ y phục, quần và giày có thể phối hợp là được rồi, Giai Giai liền giúp Lạc Tiểu Thiên đề nghị mấy kiểu, Lạc Tiểu Thiên cũng không bắt bẻ, trực tiếp bảo Giai Giai gói lại.
Giai Giai đem tất cả y phục gói kỹ, dẫn Lạc Tiểu Thiên đến quầy thu ngân thanh toán.
Cô bán hàng tên Hiểu Quyên kia thấy Giai Giai xách bao lớn bao nhỏ tới, trên mặt cứng đờ, đồ nhà quê này còn thật sự mua à.
"Tiên sinh, tổng cộng 18230 tệ, bỏ số lẻ đi, thu của ngài tròn 18000 tệ. Xin hỏi ngài trả tiền mặt hay cà thẻ?" Giai Giai tính xong giá cả, hỏi Lạc Tiểu Thiên.
"Cà thẻ đi." Lạc Tiểu Thiên nghĩ Lôi Giai Ni chắc là không mang tiền mặt, nói, trên tay lại không có bất kỳ động tác móc thẻ nào.
Giai Giai đang chờ Lạc Tiểu Thiên cà thẻ, Lạc Tiểu Thiên đang chờ Lôi Giai Ni, hiện trường lập tức trở nên quỷ dị và rất yên tĩnh.
Hiểu Quyên kia thì một mặt khinh bỉ nhìn Lạc Tiểu Thiên, nghĩ thầm, tiểu tử ngươi, xem ngươi giả bộ thế nào.
Lạc Tiểu Thiên thấy Giai Giai mặt mỉm cười nhìn mình, mới bừng tỉnh đại ngộ, ngượng ngùng cười cười: "Ô, tôi đang đợi một người, nàng ấy sẽ thanh toán."
Giai Giai sững sờ, nhưng cũng không nói gì thêm.
Hiểu Quyên kia lại không chịu nữa rồi, tiểu tử này, rõ ràng chính là mua không nổi, đang tìm lý do, lập tức cười lạnh nói: "Có phải là đợi một lát rồi, người kia không tới được, những thứ này ngươi liền không muốn nữa sao."
Lạc Tiểu Thiên không để ý đến nàng, cầm lấy điện thoại, gọi điện thoại cho Lôi Giai Ni.
Lôi Giai Ni ở đầu dây bên kia điện thoại lại chi chi ngô ngô, giống như rất khó xử, bảo Lạc Tiểu Thiên đợi thêm một chút.
Trên mặt Lạc Tiểu Thiên nổi lên một tia biểu tình cổ quái, Lôi Giai Ni này sẽ không phải là quên mang thứ gì quan trọng rồi chứ, nhưng nàng không nói mình cũng không tiện hỏi, vậy thì chờ đi.
Cô bán hàng tên Hiểu Quyên thấy Lạc Tiểu Thiên còn thật sự đang chờ ở đó, không khỏi cười nhạo một tiếng, chế nhạo nói: "Giả bộ, ra sức giả bộ, lát nữa ngươi có phải muốn đi nhà vệ sinh không."
Lúc này, cửa ra vào đi vào một cô gái và một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, người phụ nữ trung niên mặc một bộ váy dài nửa thân màu tím nhạt, khí chất ung dung hoa quý. Cô gái mặc một bộ váy liền thân màu trắng, thanh lệ thoát tục, như một đóa bạch liên hoa duyên dáng yêu kiều.
------oOo------